Không đúng, vừa rồi đối phương công kích căn bản không hề vận dụng ma khí. Sắc mặt thiếu niên thần bí lập tức trở nên vô cùng khó coi. Gã khẽ nhắm hai mắt, sau đó một thanh âm trầm thấp truyền vào tai Lâm Hiên: "Ngươi không phải Thánh tộc, mà là một Tu tiên giả đến từ Linh giới?"
"Đúng vậy."
Lâm Hiên bình tĩnh trả lời, hắn cũng không có ý định giấu diếm. Hôm nay, hai người đã lâm vào cục diện ngươi chết ta sống, đến lúc này thân phận hắn là Ma tộc hay Tu tiên giả đã không còn trọng yếu. Đã như vậy thì hắn cần gì phải che giấu nữa?
Vẻ mặt thiếu niên thoáng hiện vẻ lo lắng, gã trầm mặc chốc lát, rồi bất ngờ thốt ra một câu: "Không ngờ ngươi lại là gian tế của Linh giới. Nhưng không sao, dù thân phận ngươi có ra sao, bản tôn cũng không bận tâm. Nếu ngươi không phải Thánh tộc, vậy chúng ta có thể đàm phán rồi."
"Ta đã không phải Thánh tộc còn có thể đàm phán sao? Các hạ nói ra lời này là có ý gì? Chẳng lẽ lại muốn lừa gạt Lâm mỗ?" Lâm Hiên bất động thanh sắc đáp lời, hắn tự biết bản thân không dễ dàng bị lừa gạt như vậy.
Thiếu niên thần bí nghe xong, trên gương mặt chợt lóe lên vẻ tàn khốc. Song, chẳng biết nghĩ đến điều gì, gã lại áp chế cơn phẫn nộ, gằn giọng nói: "Tiểu tử, rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt. Không sai, thực lực của ngươi mạnh hơn rất nhiều so với Thánh tộc cùng giai, nhưng chỉ cần bản tôn nguyện ý trả giá lớn một chút, chẳng lẽ lại không thể làm gì được ngươi?"
"Được rồi, đạo hữu muốn đàm phán chuyện gì?" Lâm Hiên trầm mặc chốc lát, rồi lựa chọn "khuất phục". Đương nhiên, đây chỉ là vẻ bề ngoài, trong lòng hắn thực chất đã có chủ ý khác.
"Vừa rồi ngươi nói đã nhìn thấy Tam Nhãn Thánh Tổ, có phải hắn đã trốn thoát rồi không?"
"Ta tưởng đạo hữu đã tường tận vấn đề này. Lâm mỗ đích xác có thể trả lời, nhưng nếu chỉ là ngươi hỏi ta đáp thì chẳng phải Lâm mỗ đã chịu thiệt thòi rồi sao."
"Vậy ngươi muốn thế nào?" Thiếu niên kia có chút mất kiên nhẫn hỏi.
"Rất đơn giản. Hiện giờ trong lòng tại hạ đang có rất nhiều nghi hoặc, liệu các hạ có thể giải đáp cho ta một chút chứ?" Lâm Hiên mỉm cười nói.
"Hừ. Ngươi không chỉ không muốn chịu thiệt, mà lá gan cũng thật sự không nhỏ. Thôi được, bản tôn có thể giải đáp cho ngươi." Không ngờ đối phương lại đồng ý vô cùng dứt khoát như vậy.
"Tốt. Nếu đã như vậy thì chúng ta sẽ thống nhất là mỗi người hỏi một câu, các hạ có ý kiến gì khác không?"
"Không cần dài dòng nữa. Ta hỏi trước, ngươi trông thấy Tam Nhãn ở nơi nào? Tình hình của hắn hiện tại ra sao, liệu hắn có thực sự thoát khỏi giam cầm không?"
Thanh âm của thiếu niên kia truyền vào tai, giọng nói dồn dập tựa hồ vô cùng quan tâm đến vấn đề này. Đến giờ thì Lâm Hiên đã có thể khẳng định hắn có mối quan hệ nào đó với Tam Nhãn.
"Rốt cuộc ngươi muốn hỏi gì? Đây rõ ràng là hai câu hỏi." Thanh âm Lâm Hiên lạnh nhạt truyền tới.
"Ngươi..." Thiếu niên kia giận dữ tím mặt, ma khí toàn thân cuồn cuộn bốc lên. Mặc dù chưa động thủ, nhưng uy áp đè nặng lên Lâm Hiên bỗng nhiên bạo tăng gấp đôi: "Tiểu gia hỏa, ngươi không muốn uống rượu mời lại thích uống rượu phạt. Tốt nhất đừng chọc giận bản tôn, nếu không..."
"Các hạ không cần uy hiếp ta. Lâm mỗ có thể tiến giai đến Phân Thần kỳ, đương nhiên không dễ dàng bị người khác dọa sợ như vậy. Ngươi vừa mới hỏi hai câu một lúc, chẳng lẽ ước định vừa rồi chỉ là lời nói gió bay sao?" Trên mặt Lâm Hiên không hề lộ vẻ sợ hãi, dường như hắn coi thường sự phẫn nộ của đối phương.
Thiếu niên thần bí nghe xong không khỏi giận dữ, hai hàng lông mày nhíu chặt, nhưng không hiểu vì sao, hắn lại một lần nữa đè nén cơn phẫn nộ: "Được rồi, bây giờ Tam Nhãn Thánh Tổ đang ở đâu?"
"Ta không biết."
Lời Lâm Hiên còn chưa dứt, ma khí trên người thiếu niên thần bí đã điên cuồng tuôn trào, dường như sự nhẫn nhịn của hắn đã tới cực hạn. Cũng may Lâm Hiên đã nghĩ tới tình huống này nên lập tức nói tiếp: "Bây giờ Tam Nhãn Thánh Tổ đang ở chỗ nào thì Lâm mỗ thật sự không biết, cũng không phải là ta có ý lừa dối các hạ. Năm đó quả thực ta đã gặp hắn ở Cô Hồn Sa Mạc."
"Cô Hồn Sa Mạc?" Vừa nghe Lâm Hiên nói vậy, cơn phẫn nộ của thiếu niên kia cuối cùng cũng tiêu tán. Nếu hắn trả lời chậm thêm chút nữa, khẳng định đối phương sẽ lập tức động thủ.
"Đúng vậy. Bây giờ đến lượt ta ra câu hỏi, nơi đây chẳng phải là nơi Tam Nhãn sai thủ hạ chôn giấu bảo vật để phòng ngừa vạn nhất sao? Chẳng lẽ tin tức này là giả?"
"Tin tức này là thật. Nơi này đúng là bảo tàng của Tam Nhãn." Thiếu niên thần bí chần chừ một lát, rồi giọng nói có chút cổ quái truyền vào tai Lâm Hiên.
"A?" Lâm Hiên đưa tay chống cằm, vẻ mặt chần chừ mở lời: "Các hạ có thể hỏi ta một câu khác rồi."
"Thật sự là Tam Nhãn đã trốn thoát? Mà trốn thoát đã bao lâu rồi?" Giọng nói thiếu niên kia vội vàng truyền tới.
Lông mày Lâm Hiên khi nghe xong chợt cau lại, hắn còn chưa kịp chỉ trích đối phương phá vỡ ước định thì đã nghe thiếu niên kia nói: "Mỗi người hỏi một câu quả thật vô cùng phiền phức. Bây giờ ta sửa lại ước định, ngươi trả lời ta, lần sau bản tôn sẽ trả lời ngươi hai câu hỏi."
"Được rồi!"
Nếu hắn đã nói trước như vậy thì Lâm Hiên cũng không phản đối, nếu làm đối phương tức giận thì đối với hắn cũng chẳng có lợi gì: "Không sai, Tam Nhãn Thánh Tổ đã trốn thoát hơn trăm năm trước."
"Hơn trăm năm, không thể thế được. Nếu như vậy thì tại sao đối phương còn chưa tới nơi này?" Thiếu niên nghe xong, trên mặt không lộ ra cảm xúc, lẩm bẩm nói.
"Hiện tại đến lượt Lâm mỗ hỏi rồi, nếu nơi đây là bảo tàng thì bảo vật ở nơi nào? Các hạ là ai? Có quan hệ gì với Tam Nhãn Thánh Tổ?"
"Hừ. Tục ngữ có câu họa từ miệng mà ra, đôi khi biết quá nhiều chưa chắc đã là điều tốt. Ngươi vẫn còn muốn hỏi câu này sao?" Ánh mắt lạnh lùng của thiếu niên kia như muốn xuyên thẳng vào nội tâm của Lâm Hiên.
"Tất nhiên là Lâm mỗ hiểu được nếu biết quá nhiều thì đôi khi sẽ đưa tới tai họa cho bản thân, nhưng nếu làm người mà không biết gì thì lại càng khó chịu. Rốt cuộc nơi đây ẩn chứa bí mật gì, các hạ cứ nói. Cho dù biết như vậy sẽ dẫn tới tai họa, Lâm mỗ vẫn muốn biết." Vẻ mặt Lâm Hiên hiện rõ vẻ cổ quái đáp lời, không ai có thể nhìn thấu nội tâm hắn đang suy nghĩ điều gì.
"Được rồi, nếu ngươi muốn thì bản tôn cũng sẽ nói cho ngươi biết."
Thiếu niên nhìn về phía Lâm Hiên, nở nụ cười mang theo vẻ thương hại, tựa hồ tin rằng đối phương nghe xong bí mật này nhất định sẽ chết không có chỗ chôn.
Trong lòng Lâm Hiên thầm rùng mình, song gương mặt hắn vẫn bình tĩnh như trước. Dù có thế nào, bản thân hắn cũng không được phép tỏ ra yếu thế. Hơn nữa hắn cũng cảm thấy rất tò mò, nếu tàng bảo đồ là sự thật, vậy biến cố quỷ dị này rốt cuộc từ đâu mà ra?
"Tiểu tử, ngươi hãy nghe cho kỹ. Bản tôn chính là bảo vật mà Tam Nhãn Thánh Tổ đã chôn giấu."
"Cái gì, ngươi chính là bảo vật?"
Lâm Hiên tự nhận mình kiến thức uyên bác, nhưng câu trả lời này quả thực khiến hắn hoảng sợ đến ngây người. Trong lúc nhất thời, hắn thậm chí cho rằng mình đã nghe lầm.
"Đúng vậy. Ta chính là bảo vật bên trong bảo tàng, ngươi nghĩ rằng bản tôn đang lừa ngươi sao?" Giọng nói của thiếu niên kia trở nên khó chịu ra mặt.
Lúc này Lâm Hiên đã nghe thấy rõ ràng cho nên không khỏi nghiêng đầu đánh giá. Tên thiếu niên thần bí này tự nhận mình chính là bảo vật, nhưng... Hắn rõ ràng là một cổ ma hàng thật giá thật, chắc chắn không thể nào là khôi lỗi. Làm sao có thể nói hắn là bảo vật được?
"Hừ. Nếu ngươi đã biết thì ta có nói ra toàn bộ sự việc cũng không làm sao cả." Thiếu niên thần bí như nhìn thấu sự khó hiểu trong lòng Lâm Hiên, đột nhiên "hảo tâm" giải thích.
Lâm Hiên có chút kinh ngạc, mơ hồ cảm giác có điều gì đó không ổn, nhưng rất nhanh hắn đã bị câu chuyện từ miệng đối phương hấp dẫn.
"Nếu ngươi đã biết rõ nơi này có giấu bảo vật, hơn nữa lại từng diện kiến Tam Nhãn Thánh Tổ, thì chắc hẳn cũng hiểu rõ bảo vật chôn giấu nơi này từ đâu mà có."
"Đúng. Lâm mỗ đã nghe được một ít tin tức. Năm đó, Tam Nhãn Thánh Tổ đắc tội với huynh trưởng của hắn là Ma tộc Đại thống lĩnh. Trong lúc tình thế nguy cấp, hắn liền sai một tên phụ tá đắc lực đem bảo vật đi chôn giấu tại đây." Lâm Hiên nhẹ nhàng gật đầu rồi bình tĩnh trả lời.
"Không sai. Vậy ngươi có thể hiểu được bảo vật nơi đây là gì không?"
"Đạo hữu nói lời thừa thãi. Nếu như ta đã tường tận, còn hỏi ngươi làm gì?" Lâm Hiên có chút tức giận quát lại.
"Nhớ lại năm đó, Tam Nhãn Thánh Tổ đắc tội với Đại thống lĩnh. Cũng may, bọn họ là huynh đệ ruột thịt nên hắn không lo lắng đến tính mạng. Tuy tội chết có thể miễn, nhưng tội sống khó tha, nhất định hắn sẽ bị phong ấn. Trong lòng Tam Nhãn hiểu rõ điều này, nên đã phòng ngừa chu đáo."
"Phòng ngừa chu đáo sao?"
"Đúng vậy. Tam Nhãn nghĩ rằng cho dù hồn phách của hắn bị phong ấn bao lâu đi nữa thì cũng không sao cả, nhưng thân thể chắc chắn sẽ bị hủy hoại, bởi vì pháp lực của hắn đã bị chế trụ nên thân thể sẽ nhanh chóng già yếu đi. Vì vậy, hắn đã tìm kiếm một thân thể mới để chuẩn bị cho việc đoạt xá sau này. Dù sao Tam Nhãn cũng là một trong chín vị Chân Ma Thủy Tổ, thần thông tu luyện nào phải tầm thường. Nếu tùy tiện đoạt xá một thân thể mới, mặc dù không đến mức vô dụng, nhưng nếu hắn muốn khôi phục thực lực trong quá khứ, quả thực là nằm mơ giữa ban ngày."
"Ngươi nói như vậy chẳng lẽ ngươi chính là thân thể mà Tam Nhãn Thánh Tổ chuẩn bị trước sao?" Trên mặt Lâm Hiên lộ rõ vẻ khiếp sợ, ấp úng mở lời.
"Không sai." Thiếu niên kia thở dài một hơi nói.
"Vậy tại sao ngươi lại có thể sản sinh linh trí?" Cũng khó trách Lâm Hiên hiếu kỳ đến vậy. Nếu đoạt xá thân thể, linh trí cần phải sớm xóa bỏ, điểm này đương nhiên hắn cũng biết.
"Hừ, điều này có gì mà kỳ lạ." Trên mặt thiếu niên kia hiện lên nét dữ tợn: "Ban đầu ta cũng không hề có linh trí. Tuy nhiên, đối phương đã tương kế tựu kế, chôn giấu ta tại Băng Viêm Cốc. Hoàn cảnh nơi đây vô cùng đặc biệt, hơn nữa ta lại điên cuồng hấp thu ma khí trong trăm vạn năm qua, nên mới có thể từ một cái xác không hồn mà sản sinh linh trí."
"Thì ra là thế."
Tuy tất cả nghi vấn đều đã sáng tỏ, nhưng trên mặt Lâm Hiên không hề cảm thấy thoải mái chút nào, thậm chí có thể nói là càng thêm nghiêm trọng. Sự tình lúc này thật đúng là trớ trêu. Thân thể này, đối với Tam Nhãn Thánh Tổ mà nói, đích xác là bảo vật, nhưng đối với người khác thì lại không có lấy nửa phần công dụng. Hơn nữa, trải qua thương hải tang điền, khối thân thể này đã sản sinh linh trí. Có thể nói, lúc này nó chính là một mối uy hiếp cực lớn đối với Lâm Hiên.
Nếu biết trước như vậy, hắn đã không đến đây rồi. Nhưng tu tiên giới lại không có nơi nào bán thuốc hối hận.
Hắn nhìn chằm chằm vào đại địch phía trước, sau đó một thanh âm chậm rãi truyền vào tai "bảo vật" kia: "Ban đầu chúng ta đã ước định mỗi người hỏi một câu. Các hạ không cần phải nói tất cả những điều đó cho ta biết. Rốt cuộc mục đích của ngươi là gì?"
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa