"Ngươi cảm thấy thế nào?"
Thiếu niên kia nở nụ cười chế giễu, hỏi ngược lại.
Lâm Hiên nghe xong không hề nổi giận, nhưng sắc mặt hắn dần trở nên âm trầm, đôi mắt nheo lại. Không hiểu vì sao, trong lòng hắn bỗng nhiên dâng lên một luồng nguy cơ cực kỳ mãnh liệt.
Tu vi đã đạt đến cảnh giới này, linh cảm trong lòng tuy chưa chắc đã chuẩn xác, nhưng Lâm Hiên tuyệt đối không dám chủ quan khinh thường. Điều khiến hắn lo sợ nhất chính là không thể xác định được nguồn gốc nguy cơ. Mặc dù địch nhân trước mắt vô cùng khó đối phó, nhưng nếu không thể chiến thắng, hắn vẫn thừa sức bảo toàn tính mạng, dù sao hắn đã tiến cấp Phân Thần kỳ, thực lực vượt xa tu sĩ đồng giai. Tuy nhiên, hắn khẳng định một điều: nơi đây không nên ở lâu, mau chóng thoát thân mới là thượng sách.
Ý niệm vừa lóe lên trong đầu Lâm Hiên, thậm chí hắn còn chưa kịp hành động, thiếu niên thần bí kia đã xuất thủ trước.
Chỉ thấy hắn nhíu chặt chân mày, trên mặt bỗng dưng hiện lên vẻ hung ác. Sau đó, vai hắn hơi rung lên, không thấy bất kỳ động tác nào khác, mà thân hình đã quỷ dị vặn vẹo rồi biến mất. Ngay cả tàn ảnh cũng không lưu lại, hiển nhiên hắn đang thi triển một loại Ma Độn Thuật cực kỳ cao thâm.
Đồng tử Lâm Hiên hơi co rút. Động tác của đối phương quá nhanh, thậm chí không cho hắn thời gian thi triển Thiên Phượng Thần Mục.
Đáng ghét!
Lâm Hiên rơi vào thế bị động, chỉ có thể phất tay áo lên, đồng thời nghiêng người lùi xa hơn một dặm.
Linh quang chói mắt chợt hiện, chín chín tám mươi mốt chuôi Cửu Cung Tu Du Kiếm hư không xuất hiện. Chúng vừa hiện ra đã đón gió lóe sáng, từ kích thước hơn tấc biến thành trường kiếm dài ba trượng, bay múa xung quanh Lâm Hiên.
Lâm Hiên làm vậy là bất đắc dĩ, bởi vì tình thế nguy cấp, căn bản không kịp phán đoán phương thức công kích của đối phương. Vì thế, hắn lập tức quyết định phòng ngự kín kẽ mọi mặt. Tất cả tiên kiếm xoay quanh hộ thể, thoạt nhìn có chút tương tự chiêu thức "Dạ Chiến Bát Phương" trong võ lâm thế tục, đương nhiên uy lực của cả hai không thể đặt lên bàn cân so sánh.
Phản ứng của Lâm Hiên cực kỳ nhanh nhạy, đây là kinh nghiệm chiến đấu đúc kết từ hàng nghìn trận chiến, có thể coi như phản xạ có điều kiện. Nếu hắn hành động chậm một bước, e rằng đã không kịp.
Chỉ nghe một tiếng động lớn vang lên, một luồng ma khí nhàn nhạt xuất hiện cách Lâm Hiên hơn một trượng, vừa vặn bị Cửu Cung Tu Du Kiếm ngăn chặn.
Nhưng sự việc chưa kết thúc, ma khí phụ cận gấp rút tụ lại thành một nắm đấm đen kịt. Mặt ngoài nắm đấm xuất hiện Ma Vân dày đặc, từng đạo tia chớp đen liên tục xuất hiện, đâm ngang bổ dọc, thậm chí không gian xung quanh còn xuất hiện ba động dữ dội do linh áp cực lớn tạo ra.
"Làm sao có thể?" Lâm Hiên kinh hãi thất sắc. Vừa rồi hai người đã giao thủ, rõ ràng đối phương không lợi hại đến mức này. Rốt cuộc hắn đã phạm sai lầm ở đâu? Chẳng lẽ đối phương cố ý ẩn giấu thực lực?
Mọi nghi hoặc hiện lên trong đầu, nhưng giờ khắc này, Lâm Hiên không còn thời gian để suy nghĩ. Hắn quát to một tiếng, hai tay nâng lên điểm ra phía trước một chỉ.
"Phốc phốc..."
Theo động tác của hắn, tất cả tiên kiếm nhanh chóng tụ lại chính giữa, sau đó một đóa hoa sen mỹ lệ vô cùng xuất hiện trong tầm mắt. Đóa hoa sen chậm rãi xoay tròn, từng cánh hoa bay ra, vừa kịp ngăn cách Lâm Hiên và thiếu niên thần bí.
"Ầm!"
Khoảnh khắc sau đó, nắm đấm đen kịt hung hăng đánh tới.
Một cỗ lực lượng khó có thể tưởng tượng bùng nổ, toàn bộ không gian bị xé rách. Hào quang hoa sen có thể thấy rõ đang ảm đạm đi rất nhanh. Thân thể Lâm Hiên bay thẳng ra ngoài, khí huyết trong lồng ngực cuồn cuộn dâng trào.
Sắc mặt Lâm Hiên đại biến. Nếu không phải thân thể hắn có thể sánh ngang với Yêu Tộc đồng giai... không, chính xác hơn là còn mạnh mẽ hơn rất nhiều, thì giờ phút này hắn đã tan xương nát thịt, không thể đứng vững tại đây. Uy lực của quyền này rốt cuộc mạnh đến mức nào, Lâm Hiên không rõ, nhưng e rằng đã vượt qua cấp bậc Phân Thần kỳ. Cho dù là phân hồn của Thiên Nguyên Thánh Tổ cũng không thể đánh ra một kích đáng sợ như vậy.
Cường địch! Hôm nay ta tuyệt đối không thể ứng phó nổi người này. Nếu không mau chóng tìm được cơ hội ly khai, bản thân chắc chắn sẽ vẫn lạc.
Hiện tại Lâm Hiên không còn tâm trí để suy nghĩ vì sao đối phương lại trở nên mạnh mẽ như vậy. Tình thế quá mức gấp gáp, hắn chỉ có thể mơ hồ hiểu rằng tất cả những điều này là do bản thân đã quá sơ sảy.
Tục ngữ có câu, người khôn nghĩ đến nghìn điều vẫn bỏ sót một. Sự thật là Lâm Hiên rất thông minh, nhưng điều này không có nghĩa là hắn không phạm sai lầm. Mặc dù Lâm Hiên đã nghi ngờ tại sao đối phương lại giải thích tất cả bí mật cho mình, nhưng hắn suy nghĩ mãi vẫn không thể tìm ra mục đích thật sự phía sau.
Kỳ thực, đáp án rất đơn giản.
Mục đích đối phương làm như vậy chính là để kéo dài thời gian. Khối thân thể cường đại này vốn là do Tam Nhãn Thánh Tổ chuẩn bị cho chính mình. Để dễ dàng đoạt xá sau này, Tam Nhãn đã hạ xuống rất nhiều cấm chế. Trải qua bao năm tháng, cỗ thân thể này đã tự mình sinh ra linh trí, nhưng cấm chế lúc trước vẫn tồn tại, khiến hắn không thể tự do. Hóa ra, mục đích hắn hấp thu sinh mạng và pháp lực của các tu sĩ trước đó là để bài trừ cấm chế.
Trước khi Lâm Hiên đến, hắn đã hấp thụ hơn mười tên Cổ Ma, trong đó có hai người cấp bậc Phân Thần kỳ. Hắn dung hợp sinh mạng và pháp lực của bọn chúng lại một chỗ, tuy không thể giải trừ toàn bộ cấm chế, nhưng cũng đã phá tan hơn một nửa. Tuy nhiên, việc luyện hóa cần có thời gian, cho nên hắn mới nói cho Lâm Hiên nhiều như vậy nhằm che giấu mục đích kéo dài thời gian. Mặc dù Lâm Hiên cảm giác được có chuyện không ổn, nhưng hắn không thể nào đoán được âm mưu của đối phương.
Một nửa cấm chế được giải trừ khiến thực lực của tên này tự nhiên tăng lên rất nhiều. Cũng may là vẫn còn phần lớn cấm chế sót lại, nếu không, nếu hắn thật sự thoát khỏi giam cầm, thực lực của hắn mặc dù vẫn kém so với tồn tại Độ Kiếp sơ kỳ Thánh Tổ, nhưng cũng sẽ không kém quá xa.
Tất cả những điều này Lâm Hiên không thể nào hiểu được. Hiện nay bản thân hắn đang gặp phải nguy cơ cực lớn, dĩ nhiên Lâm Hiên không có hứng thú vẫn lạc tại nơi này. Nếu đã không thể chiến thắng, thì trong ba mươi sáu kế, chạy chính là lựa chọn tốt nhất.
Nhưng dù sao muốn chạy trốn cũng cần thực lực. Một kích không trúng khiến gương mặt thiếu niên vừa hiện ra giữa không trung hết sức kinh ngạc. Một quyền vừa rồi, cho dù là tu sĩ Phân Thần hậu kỳ cũng không thể đón đỡ. Tiểu tử này còn khó đối phó hơn nhiều so với tưởng tượng của hắn.
Nhưng như vậy thì sao? Dẫu tiểu tử này có mạnh mẽ hơn đi nữa, hôm nay cũng nhất định phải chết. Một tiếng cười lạnh vang lên, thân thể thiếu niên kia hóa thành ma vụ. Sau đó, từ chỗ sâu bên trong ma vụ hiện ra một Quỷ Trảo, móng tay vô cùng sắc nhọn, hung hăng chụp xuống đỉnh đầu Lâm Hiên.
Đồng tử Lâm Hiên hơi co lại. Trước kia hắn từng nghe qua một số Cổ Ma có ma công vô cùng quỷ dị, có thể biến thân thể thành ma vụ, hôm nay quả thực đã được tận mắt chứng kiến.
Mắt thấy tốc độ Quỷ Trảo cực kỳ nhanh, uy lực còn mạnh hơn so với một quyền lúc trước, Lâm Hiên thở dài, thần sắc trên mặt trở nên u ám. Hắn đã nghĩ kỹ cách đối phó. Chỉ thấy tay Lâm Hiên rung lên, linh quang chợt lóe, trong tay đã xuất hiện một xấp lớn Phù Lục.
Hắn có khoảng mấy trăm tấm Phù Lục, toàn bộ đều là bảo vật của Phó gia. Mỗi một tấm Phù Lục có uy lực tương đương với một kích toàn lực của Cổ Ma Động Huyền Kỳ. Uy năng của mấy trăm tấm cùng lúc bộc phát, chỉ cần đối phương không phải là Cổ Ma Thánh Tổ chân chính, Lâm Hiên cũng không tin hắn có thể xem thường.
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn