Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 961: CHƯƠNG 2405: TÌNH THẾ BIẾN ẢO

Điền Tiểu Kiếm hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng sự việc đã đến nước này, dẫu có truy cứu cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Tình thế hôm nay cực kỳ nguy cấp, buộc hắn phải tiếp tục diễn kịch cùng Lâm Hiên.

Điền Tiểu Kiếm không phải kẻ ngu, nếu hôm nay trở mặt với Lâm Hiên thì chẳng khác nào khiến người thân đau lòng, kẻ thù hả hê!

Sau một hồi cân nhắc thiệt hơn, giả vờ hồ đồ chính là lựa chọn tốt nhất. Thật ra điều này cũng không có gì đáng phàn nàn, tuy chính mình bị Lâm Hiên kéo xuống nước, nhưng đối phương cũng chẳng khá hơn bao nhiêu. Tình huống của cả hai hiện tại giống hệt nhau, chỉ có cách duy trì hợp tác mới mong hóa giải được nguy cơ trước mắt.

Đương nhiên, nếu có cơ hội chạy trốn, hắn sẽ không ngần ngại đâm sau lưng Lâm Hiên một nhát.

Mà chính hắn cũng phải chú ý đề phòng điểm này. Tuy hai người gần gũi thì ít, xa cách thì nhiều, nhưng Điền Tiểu Kiếm vẫn hiểu rất rõ tính cách vị "Đại ca" này, đều là loại miệng nam mô bụng một bồ dao găm. Nếu Lâm Hiên thực sự có cơ hội, hắn tin chắc đối phương cũng sẽ không hề nương tay.

Phía bên kia.

Lông mày Thiên Nguyên Thánh Tổ khẽ nhíu lại, thiếu niên thần bí đang lơ lửng giữa không trung kia mang đến cho lão một áp lực cực lớn.

Phải hình dung thế nào đây... Khó chịu, bức bách, mơ hồ còn có vài phần sợ hãi, giống như gặp phải thiên địch trong truyền thuyết vậy.

Nhưng điều này sao có thể? Lão đường đường là một Cổ Ma Thánh Tổ, tuy giờ phút này không phải bản thể giáng lâm, nhưng tu vi Độ Kiếp kỳ đâu thể xét theo lẽ thường, những tồn tại có thể uy hiếp được hóa thân của lão cũng không nhiều.

Trừ phi là những Cổ Ma Thánh Tổ khác!

Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu, lão lập tức quay lại, hai mắt nheo lại lần nữa nhìn kỹ đối phương.

"Là ngươi?"

Thiên Nguyên Thánh Tổ kinh hãi tột độ, dường như không tin vào mắt mình. Chẳng lẽ thật sự là cơ duyên xảo hợp, hay là ông trời đang trêu đùa lão?

Lão tuân theo mệnh lệnh của hai vị đại nhân Bảo Xà và Băng Phách, tìm kiếm nơi thoát khốn của Tam Nhãn Thánh Tổ. Nhưng đã hơn trăm năm trôi qua, mặc dù có được chút thu hoạch nhưng lão lại không hoàn thành được nhiệm vụ ngăn chặn Tam Nhãn khôi phục thực lực. Tuy không thể so sánh với thời kỳ toàn thịnh, nhưng với tư cách là một trong chín vị Chân Ma Thủy Tổ, đối phương cực kỳ giảo hoạt, khó mà tìm ra tung tích.

Không ngờ hôm nay hắn cũng xuất hiện tại Băng Viêm Cốc.

"Ồ? Ngươi biết ta sao?"

Thiếu niên thần bí quay đầu lại. Hắn đã bị phong ấn tại nơi này mấy trăm vạn năm, theo lý thuyết không thể nào có người biết đến. Tuy nhiên, dáng vẻ của mình và Tam Nhãn Thánh Tổ lại giống nhau như tạc, đối phương có thể nhận ra mình, chắc hẳn đã từng gặp qua Tam Nhãn.

Thiếu niên thần bí cảm thấy vô cùng vui mừng, hắn đang rất muốn biết tin tức của Tam Nhãn Thánh Tổ, không biết đối phương đang ở nơi nào, tu vi hiện giờ ra sao.

Phải biết rằng, mặc dù năm đó hắn bị coi như một thân xác để sau này Tam Nhãn dùng thoát khốn đoạt xá, nhưng thế sự khó lường. Nhờ vào hoàn cảnh kỳ lạ của Băng Viêm Cốc mà hắn điên cuồng hấp thu linh khí, lại còn được tinh hoa nhật nguyệt tẩm bổ, theo thời gian trôi qua đã dần dần sinh ra linh trí.

Kẻ trí nghĩ đến ngàn điều vẫn có điều sơ sót, đây là điều mà năm đó Tam Nhãn không thể ngờ tới.

Vì vậy, đây chính là cơ hội để hắn đảo khách thành chủ. Nếu như hắn có thể tìm được Tam Nhãn Thánh Tổ, hơn nữa lúc này Tam Nhãn còn chưa hồi phục thực lực, so với hắn vẫn còn yếu ớt hơn nhiều, vậy thì không phải là Tam Nhãn muốn đoạt xá hắn, mà chính hắn có thể hoàn toàn chiếm cứ linh thức của Tam Nhãn.

Lợi ích lớn như vậy không cần nói cũng biết, nếu thành công, hắn sẽ chính thức trở thành một vị Chân Ma Thủy Tổ.

Đây chính là nhiệm vụ quan trọng nhất của hắn bây giờ. Bởi vậy, thiếu niên thần bí lập tức quay đầu, ánh mắt từ Lâm Hiên chuyển sang khuôn mặt hóa thân của Thiên Nguyên Thánh Tổ, hai mắt hắn híp lại, liên tục tỏa ra hào quang quỷ dị xen lẫn nguy hiểm: "Ngươi biết Tam Nhãn đang ở đâu sao?"

Thiên Nguyên Thánh Tổ nghe đối phương lên giọng chất vấn mà giận tím mặt. Tuy lão chỉ là một cỗ hóa thân chứ không phải bản thể đến đây, nhưng phóng mắt khắp Ma giới, ngoại trừ mấy vị đại nhân Bảo Xà, Băng Phách, chưa từng có ai dám nói chuyện với lão như vậy.

Ngoài ra, Thiên Nguyên cũng phát hiện ra thiếu niên thần bí trước mắt chỉ có dung mạo giống với Tam Nhãn mà thôi, khí độ không cách nào so sánh được. Huống chi đối phương đã hỏi Tam Nhãn ở đâu, càng chứng tỏ vừa rồi bản thân đã nhận lầm người.

"Ngươi là kẻ nào mà dám nói chuyện với bản Thánh Tổ như vậy? Chẳng lẽ muốn tìm chết?" Tuy cảm giác được đối phương không dễ chọc, nhưng thân là Thánh Tổ kiêu ngạo, làm sao Thiên Nguyên có thể tỏ ra yếu thế.

Đối phương nghe hắn nói xong cũng tỏ ra kinh ngạc.

"Cổ Ma Thánh Tổ?"

Thiếu niên thần bí bắt đầu tinh tế đánh giá Thiên Nguyên, hơn nữa ánh mắt kia cực kỳ cổ quái, làm cho Thiên Nguyên mơ hồ có dự cảm không lành dâng lên trong lòng.

Chỉ một thoáng sau, thiếu niên thần bí kia đột nhiên vỗ tay cười ha hả: "Không sai, quả đúng là trong thân thể Thánh tộc Độ Kiếp kỳ mới có ma khí tinh thuần như vậy. Đáng tiếc là không nhiều lắm, nếu bản tôn đoán không nhầm, ngươi chỉ là một cỗ hóa thân của vị Thánh Tổ nào đó mà thôi."

"Vậy thì sao? Ngươi nghĩ ta chỉ là một cỗ hóa thân nên cho rằng có thể dễ dàng đối phó ư?" Nho sinh giận tím mặt, điều này quả thực là một sự sỉ nhục kinh khủng đối với lão, phải biết rằng cho dù là hóa thân của tồn tại Độ Kiếp kỳ cũng đã vượt xa thực lực của tu sĩ Phân Thần kỳ rồi.

"Hừ, ngươi tức giận thì có ích gì? Nếu ngươi thức thời ngoan ngoãn bó tay chịu trói thì còn có thể bớt đi vài phần đau khổ. Bản tôn đang buồn phiền vì trong cơ thể vẫn còn sót lại một ít cấm chế, nếu dùng phương pháp bình thường thì rất khó giải trừ. Tuy nhiên, nếu có thể dung hợp pháp lực của ngươi thì mọi chuyện sẽ khác. Mặc dù ngươi chỉ là một cỗ hóa thân, nhưng ít nhiều trong cơ thể cũng có Chân Ma chi khí, đó chính là thứ ta đang cần."

Nghe được cuộc đối thoại giữa hai người, trong mắt Lâm Hiên lóe lên quang mang kỳ lạ. Chuyện hôm nay thật đúng là cực kỳ phức tạp, dùng hai chữ “ly kỳ” để hình dung cũng tuyệt đối không quá đáng. Chẳng qua cục diện hiện nay dường như đã phát sinh biến cố, thiếu niên thần bí này chuẩn bị tấn công hóa thân của Thiên Nguyên Thánh Tổ, bản thân hắn có thể thừa dịp này mà tìm cơ hội chạy trốn.

Lâm Hiên quay đầu lại, liền phát hiện Điền Tiểu Kiếm cũng có động tác tương tự. Ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung, rồi lặng lẽ gật đầu, hiển nhiên đối phương cũng có cùng suy nghĩ.

Nhưng đúng vào thời khắc này, giọng nói của thiếu niên thần bí truyền vào tai: "Sao nào, hai người các ngươi muốn nhân cơ hội này để chạy ư? Đừng có nằm mơ! Mặc dù trong thân thể các ngươi không có ma lực, nhưng đối với ta, Nguyên Anh cũng là vật đại bổ, hôm nay một người cũng đừng mong trốn thoát."

Lời còn chưa dứt, hai vai thiếu niên thần bí khẽ rung lên, cả người hắn bắt đầu chậm rãi hóa thành một luồng ma khí cuồn cuộn. Lâm Hiên còn đỡ hơn một chút, dù sao hắn cũng vừa mới chứng kiến ma công quỷ dị này, còn sắc mặt của Điền Tiểu Kiếm và Thiên Nguyên Thánh Tổ thì đã trở nên cực kỳ khó coi.

Ma khí vô cùng tinh thuần lập tức bao phủ phạm vi mấy trượng, sau đó điên cuồng biến hóa, từ một chia thành ba luồng ma khí nhỏ hơn.

Những luồng ma khí kia nhanh chóng lan rộng ra bốn phía, chỉ qua vài hơi thở đã ngưng tụ thành ba thân hình thiếu niên có gương mặt hoàn toàn giống nhau, chỉ có màu sắc y phục là khác biệt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!