Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 962: CHƯƠNG 2406: TAM ĐẠI HÓA THÂN

Thiếu niên ở giữa khoác một bộ ma bào ngăm đen, còn trang phục của hai người bên cạnh lại chia làm hai màu thanh lam.

Đồng tử Lâm Hiên hơi co lại, chẳng lẽ đây là thần thông "Nhất Khí Hóa Tam Thanh" tiếng tăm lừng lẫy trong truyền thuyết sao?

Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu, Điền Tiểu Kiếm bên cạnh đã kinh hãi thốt lên, mà phán đoán của hắn cũng không khác biệt chút nào.

Nhưng ngay sau đó, Lâm Hiên lại lắc đầu: "Không đúng, đây không phải thần thông Nhất Khí Hóa Tam Thanh."

"Đại ca, tại sao ngươi biết?"

Nghe Điền Tiểu Kiếm hỏi thân mật, Thiên Nguyên Thánh Tổ ở bên cạnh cũng quay đầu lại, lão chưa từng nghe nói qua loại thần thông này.

"Thứ nhất, Nhất Khí Hóa Tam Thanh chính là đệ nhất huyền công của Đạo gia, chí cao vô thượng. Kẻ trước mắt này là cổ ma hàng thật giá thật, ma khí cùng linh khí Đạo Môn vốn thủy hỏa bất dung, làm sao có thể tu luyện được thần công cái thế trong truyền thuyết?"

Lâm Hiên nói đến đây, bất giác nuốt một ngụm nước bọt, sau đó mới tiếp tục mở miệng: "Huống chi, mặc dù Lâm mỗ chưa từng luyện qua thần công Nhất Khí Hóa Tam Thanh nhưng trên điển tịch cũng có ghi lại. Nghe nói, chỗ huyền diệu nhất của loại thần thông này là có thể huyễn hóa từ một người thành ba. Hơn nữa hai phân thân mới cũng không phải thân ngoại hóa thân bình thường có thể sánh bằng, thần thông và pháp lực của từng người đều có thể sánh ngang với bản thể. Điều đó tương đương với việc chiến lực nghiễm nhiên tăng vọt gấp ba lần, không, còn lợi hại hơn một chút do ba hóa thân còn có khả năng phối hợp với nhau trong lúc chiến đấu."

Điền Tiểu Kiếm và Thiên Nguyên Thánh Tổ nhẹ gật đầu, hai người bọn họ đương nhiên không phải những kẻ cô lậu quả văn, hơn nữa từ tên gọi cũng có thể suy luận ra được một hai.

Lâm Hiên ngầm thở dài, đến tận bây giờ hắn vẫn không thể nào tưởng tượng nổi, rõ ràng là một người làm sao có thể hóa thành ba, hơn nữa pháp lực của từng người cũng không sai biệt lắm so với bản thể. Đây quả thực không hợp lẽ thường... Không, chính xác mà nói, đó chính là trực tiếp xung đột với pháp tắc thiên địa.

Tuy nhiên, dù hắn không hiểu nhưng một vài điển tịch cổ đã ghi chép lại rõ ràng, điều này không phải là nghe nhầm đồn bậy, càng không phải là truyền thuyết hoang đường, chắc chắn từ thời thượng cổ đã từng có Đại năng sáng tạo ra thần công đệ nhất Đạo gia này.

Tu tiên giới rộng lớn vô cùng, hôm nay cho dù Lâm Hiên đã là Đại Năng Phân Thần kỳ nhưng nếu so với kiến thức của tồn tại Độ Kiếp Kỳ thì vẫn là một trời một vực. Với chút hiểu biết của hắn mà có thể tham ngộ được điều kỳ diệu của đệ nhất huyền công Đạo gia thì mới là chuyện lạ.

"Hơn nữa các ngươi có để ý không, tuy kẻ này có thể từ một hóa thành ba nhưng rõ ràng thực lực của Tam đại hóa thân đều yếu đi một chút so với bản thể." Thanh âm tỉnh táo của Lâm Hiên truyền tới, mặc dù đây là thời khắc nguy hiểm vô cùng nhưng hắn vẫn cẩn thận tỉ mỉ như trước. Đối mặt cường địch, biết người biết ta, trăm trận trăm thắng, ý nghĩa của nó không cần nói cũng rõ.

"Lâm tiểu tử, nhãn lực của ngươi cũng coi như không tệ, nhưng phát hiện ra thì đã sao. Tuy bản tôn không thể nắm giữ bí thuật Nhất Khí Hóa Tam Thanh, nhưng dùng Tam đại hóa thân này để chế trụ các ngươi cũng đã quá đủ rồi."

Khóe miệng thiếu niên thân mặc hắc bào lộ ra một tia chê cười, còn chưa dứt lời, thân hình gã đã lóe lên đánh về phía Thiên Nguyên Thánh Tổ. Hai hóa thân bên cạnh cũng không nhàn rỗi, đầu vai bọn chúng đồng thời run lên liền biến thành hai đạo kinh hồng màu sắc khác nhau, mục tiêu công kích đương nhiên là Lâm Hiên và Điền Tiểu Kiếm.

Trong lúc nhất thời, trong lòng ba người đều dấy lên một ý nghĩ mơ hồ, nếu như không có thiếu niên thần bí kia tới quấy rối, chỉ sợ ba người bọn họ đã lao vào tử chiến một phen rồi. Tuy nhiên giờ phút này, do cơ duyên xảo hợp lại khiến bọn họ cùng liên thủ chống địch. Quả thật thế sự biến ảo, nhân sinh vô thường.

Chẳng qua hiện giờ không phải lúc để cảm khái, việc cấp bách chính là làm thế nào để hóa giải nguy cơ trước mắt.

Lâm Hiên thấy rất rõ ràng, thực lực của Tam đại hóa thân do thiếu niên thần bí biến hóa ra không đồng đều. Trong đó, thiếu niên thân mặc hắc bào là mạnh nhất, kẻ đối phó với gã chính là Thiên Nguyên Thánh Tổ. Hiển nhiên trong suy nghĩ của thiếu niên thần bí, trình độ của hắn và Điền Tiểu Kiếm còn xa mới có thể sánh bằng hóa thân Thánh Tổ kia.

Phán đoán của thiếu niên kia đương nhiên không sai, nhưng như vậy lại vô tình cung cấp cho mình và Điền Tiểu Kiếm một cơ hội ngàn năm có một.

Quang mang kỳ lạ trong mắt Lâm Hiên chớp động không thôi. Hắn không biết Điền Tiểu Kiếm có nhìn ra được điểm huyền diệu này hay không, song trời đã ban cho cơ hội tốt như thế này thì bất luận thế nào, mình cũng tuyệt không thể bỏ qua.

“Đục nước béo cò” vốn là sở trường của hắn!

Hàng loạt ý nghĩ trong đầu Lâm Hiên không ngừng xoay chuyển nhưng hắn ra tay lại không chậm chút nào. Giờ khắc này, hắn không cần che giấu thực lực chân chính của mình làm gì nữa.

Tay áo Lâm Hiên phất một cái, chỉ thấy linh quang lập lòe, Cửu Cung Tu Du Kiếm từ trong tay áo như cá lội lướt ra. Sau đó một tiếng thanh minh nổi lên, mấy chục lưỡi phi kiếm đã hóa thành từng đạo kiếm quang dài hơn thước xoay quanh trước người.

Mà thủ đoạn của Lâm Hiên cũng không chỉ có thế, ngón trỏ tay trái vươn ra điểm nhẹ giữa hư không. Tất cả kiếm quang đồng thời run lên, hồng mang đại phóng, tức thì một hóa thành chín, biến ảo thành mấy trăm đạo kiếm quang sắc bén xoay quanh bay múa. Hỏa hồng kiếm khí cơ hồ che kín nửa khoảng trời, từng tầng từng tầng kiếm khí bao quanh cơ thể hắn, phảng phất tựa sóng cả cuồn cuộn giữa biển khơi.

Điền Tiểu Kiếm và Thiên Nguyên Thánh Tổ không khỏi hoảng sợ thất sắc, cả hai đều cảm thấy mình đánh giá Lâm Hiên lúc trước tựa hồ còn quá thấp. Song ý nghĩ này cũng chỉ chợt lóe lên mà thôi, bởi vì lúc này bọn họ cũng đang đối mặt với cường địch, không thể phân tâm sang việc khác được.

Tiếng nổ vang ầm ầm truyền vào tai, Điền Tiểu Kiếm và Thiên Nguyên Thánh Tổ đồng thời xuất ra bảo vật của riêng mình, đấu pháp với hai hóa thân còn lại.

Lâm Hiên đương nhiên cũng không dám khinh thường, lúc này hắn đang đối mặt với hóa thân mặc áo bào màu xanh. Lâm Hiên không cầu thắng, chỉ cầu không bại, thời gian lúc này đối với hắn vô cùng quý giá.

Uy lực của Cửu Cung Tu Du Kiếm khiến cho thiếu niên mặc áo bào xanh hết sức kinh ngạc, thân hình gã dừng lại lơ lửng giữa không trung, nhưng rất nhanh, bên khóe miệng đã lộ ra một tia cười lạnh. Kiếm quang dù nhiều gấp bội, thanh thế có lớn hơn nữa thì đã sao? Nếu chúng chém không trúng ta thì cũng chỉ vô dụng mà thôi.

Chỉ thấy thân hình gã quay tít một vòng, cả người lần nữa biến thành ma vụ, sau đó tựa hồ không để Cửu Cung Tu Du Kiếm vào mắt, cứ thế xông thẳng về phía Lâm Hiên.

Lâm Hiên nhướng mày, hai tay nâng lên đánh ra một đạo pháp quyết.

"PHÁ...!"

Mấy trăm đạo kiếm quang vù vù phía dưới lập tức hóa thành một dải quang hà màu hỏa hồng, như hải triều sóng dữ cuốn về phía đối phương.

Thanh thế quả thực làm người ta trợn mắt líu lưỡi, tuy nhiên ma vụ do thiếu niên mặc áo bào xanh hóa thành không hề sợ hãi chút nào, vẫn tiếp tục hung hăng lao tới. Rất nhanh, cả hai đã đâm thẳng vào nhau.

Tiếng xé gió “xuy xuy" vang lên không dứt bên tai, mấy trăm đạo kiếm quang không ngừng công kích đoàn ma vụ kia.

Chỉ vẻn vẹn mấy hơi thở mà ma vụ đã bị xuyên thủng trăm ngàn lần, tuy nhiên nó lại không hề có chút hiệu quả nào, tất cả công kích đều phảng phất rơi vào hư vô. Ma vụ chính là loại vật chất không định hình, mặc cho hàng ngàn hàng vạn kiếm quang vô cùng sắc bén công kích cũng không thể ảnh hưởng tới nó, toàn bộ chỉ như mò trăng đáy nước mà thôi.

Kiếm quang như mưa rào bao phủ, nhưng ma vụ vẫn như đi vào chỗ không người, trong nháy mắt đã lướt tới trước người Lâm Hiên chỉ còn cách vài thước.

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!