"A?"
Phân hồn Đại thống lĩnh có phần kinh ngạc, nhưng hơn nghìn năm chung sống cũng khiến lão hiểu rõ, tâm cơ của người nghĩa tử này không hề thua kém những lão quái vật đã sống qua vạn năm tuế nguyệt. Vì vậy, lão cũng không tranh luận thêm mà im lặng chờ hắn giải thích.
"Nghĩa phụ, tuy ta đã kể qua chuyện của Lâm Hiên với người, nhưng người chưa từng chính thức tiếp xúc với hắn nên không thể hiểu hết về hắn được."
"Ý ngươi là..."
"Từ khi ta bước vào Tu tiên giới đến nay đã trải qua vô số phong ba bão táp, nhưng những người khiến ta thật lòng bội phục cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Mà trong số đó, vị “Lâm đại ca” này tuyệt đối xếp ở vị trí thứ nhất. Ta không biết hắn đã kinh qua bao nhiêu gió tanh mưa máu, nhưng ta tin tưởng hắn sẽ không dễ dàng vẫn lạc như vậy. Mặc dù thực lực của tên Cổ ma hắc bào kia cực kỳ khủng bố, nhưng ai biết được Lâm Hiên còn ẩn giấu át chủ bài nào chưa lật ra? Cho nên nếu hai người giao tranh, thắng bại ra sao thật khó mà đoán trước."
Trong mắt Điền Tiểu Kiếm loé lên một tia dị sắc, trong giọng nói có thể nghe ra sự tin tưởng mười phần của hắn đối với Lâm Hiên. Người hiểu ngươi rõ nhất, vĩnh viễn là đối thủ của ngươi. Mặc dù nói một cách nghiêm khắc, Lâm Hiên cũng không có thù oán gì với Điền Tiểu Kiếm, nhưng hai người vẫn luôn âm thầm phân cao thấp.
Về cơ bản, hai người vẫn ngang tài ngang sức, tuy Lâm Hiên có thể hơi chiếm thế thượng phong nhưng Điền Tiểu Kiếm cũng không cam lòng chịu thua. Nhưng bất luận thế nào, trong lòng hắn vẫn vô cùng bội phục Lâm Hiên.
Mặc dù tên hắc bào thiếu niên rất mạnh, nhưng gã muốn tiêu diệt Lâm Hiên cũng không phải chuyện dễ dàng. Nếu trận chiến này phải phân ra thắng bại, kết cục đến tám chín phần mười sẽ là lưỡng bại câu thương, như vậy chính mình có thể thu dọn tàn cuộc!
Mục đích của Điền Tiểu Kiếm chính là đục nước béo cò, trai cò tranh chấp, ngư ông đắc lợi.
Tất nhiên Lâm Hiên cũng rất giảo hoạt, Điền Tiểu Kiếm chưa chắc đã đạt được mong muốn, nhưng hôm nay bất kể thế nào hắn cũng phải tạm thời ẩn mình, đợi sau khi tình thế rõ ràng rồi mới quyết định hành động.
Sau khi nghe Điền Tiểu Kiếm nói ra toàn bộ chủ ý, phân hồn Đại thống lĩnh liên tục gật đầu, đúng là nên tính trước làm sau, đợi thời cơ chín muồi mới ra tay, tâm cơ của nghĩa tử ngày càng lợi hại. Trong lòng đã có chủ ý, Điền Tiểu Kiếm liền quyết định âm thầm bay về phía sâu trong Băng Viêm Cốc.
Nhưng Lâm Hiên sẽ để cho hắn lợi dụng một cách đơn giản như thế sao? Tục ngữ nói không sai, ngươi tính kế người, người cũng tính kế lại ngươi, kẻ nào có thể cười đến cuối cùng mới là người chiến thắng. Hôm nay nguy cơ còn chưa kết thúc, sự tình sau này khó có thể nói rõ.
Lại nói về bên kia.
Sau khi Lâm Hiên giết chết tên lam bào thiếu niên, hắn biết rõ hai đại hóa thân của đối phương sẽ không buông tha cho mình. Thực lực của tên áo lam cũng bình thường, chỉ có tên hắc bào kia mới thực sự khó giải quyết.
Cấm chế trong cơ thể đối phương đã được phá giải, thực lực của gã còn mạnh hơn rất nhiều so với tưởng tượng của mình. Không, hiện tại gã còn chưa thể phá giải hoàn toàn, chỉ mới luyện hóa được hơn một nửa, nếu nửa kia cũng bị phá giải thì...
Nghĩ tới đây, sắc mặt Lâm Hiên phiền muộn vô cùng, hắn cũng không muốn nghĩ tiếp nữa, bởi có tiếp tục nghĩ thì cũng vô ích. Bất kể đối phương mạnh đến đâu, chỉ cần hắn chạy ra khỏi Băng Viêm Cốc, bản thân có thể sử dụng Tùy Cơ Truyện Tống Phù, mà không... chỉ cần sử dụng Ảo Ảnh Độn là hắn cũng có thể thoát thân rồi.
Lúc đó, hắn sẽ như chim trời mặc sức bay, cá rộng mặc sức lặn. Cho dù đối phương có mạnh đến đâu cũng không thể nào tìm ra hắn được.
Lâm Hiên không tiếp tục sử dụng Cửu Thiên Vi Bộ, dù sao hắn đã trốn ra một khoảng cách nhất định, hôm nay an toàn mới là quan trọng nhất. Hắn chỉ dùng độn quang bình thường nhưng dốc toàn lực thi triển nên tốc độ vẫn nhanh như điện xẹt, chỉ sau một khắc đã bay khuất khỏi tầm mắt.
Nhanh lên, nhanh một chút nữa! Lâm Hiên biết rõ có cường địch ở phía sau nên không dám chậm trễ chút nào. Rốt cục, hắn cũng dừng độn quang lại, bảy tòa núi nhỏ đã xuất hiện trước mắt. Bề ngoài những ngọn núi này không có gì nổi bật, cao nhất cũng chỉ hơn trăm trượng, nhưng chúng lại được sắp xếp theo phương vị của Bắc Đẩu Thất Tinh.
Trong lòng Lâm Hiên mừng rỡ vô cùng.
Trên điển tịch đã ghi lại rất rõ ràng. Thực ra bảy tòa núi nhỏ này không phải tự nhiên mà có, mà là do một vị Đại Năng nào đó từ thời thượng cổ đã dùng thần thông di sơn đảo hải dời đến. Hơn nữa, địa thế xung quanh cũng được vị Thánh Tổ Ma tộc đó xảo diệu bố trí thành một trận pháp, thông qua nó có thể bình an rời khỏi nơi này.
Đây cũng là đường ra duy nhất từ Nội Cốc. Lâm Hiên đã từng xem qua miêu tả trên điển tịch nên tất nhiên sẽ không chậm trễ.
Lâm Hiên lập tức phất tay áo, bốn mươi chín viên Ma thạch cực phẩm bay vút ra ngoài.
"Phốc!"
Lâm Hiên dùng một ngón tay điểm về phía trước, những viên Ma thạch này lập tức bị hắc mang bao phủ rồi chia thành từng nhóm rơi xuống bảy đỉnh núi. Sau đó, hai tay Lâm Hiên múa lên như hồ điệp xuyên hoa, liên tiếp đánh ra từng đạo pháp quyết.
Ầm ầm!
Mặt đất chấn động dữ dội, sau đó từ mỗi đỉnh núi phun ra một đạo quang trụ, chúng nhanh chóng hợp lại làm một rồi bắt đầu lan ra bốn phía.
Một đồ án vừa huyền diệu vừa quỷ dị xuất hiện trước mắt. Nó không những mang phong cách cổ xưa thần bí mà còn tràn đầy khí tức man hoang, nhưng giờ phút này Lâm Hiên cũng không có tâm tình nghiên cứu xem bức đồ án này ẩn chứa điều gì. Hắn lập tức dựa theo điển tịch ghi lại, với thần sắc vô cùng ngưng trọng đưa ngón tay điểm nhẹ về phía trước.
Xoẹt xoẹt...
Đồ án bắt đầu xoay chuyển rồi bỗng nhiên vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ, dung nhập vào hư không. Chấn động trên mặt đất truyền đến ngày càng mãnh liệt. Một thông đạo nhỏ thoáng cái đã xuất hiện trong tầm mắt, nó dài không quá mấy trăm trượng nhưng điểm cuối lại cực kỳ mơ hồ, không nhìn ra dẫn tới nơi nào. Tuy nhiên, Lâm Hiên hiểu rõ, chỉ cần đi đến cuối thông đạo này là có thể ra khỏi Băng Viêm Cốc.
"Hô!"
Lâm Hiên thở phào một hơi, trên mặt lộ vẻ kích động vô cùng. Lần này trải qua bao nhiêu gian nan hiểm trở, cuối cùng cũng tìm được đường sống.
Lâm Hiên đương nhiên sẽ không trì hoãn thêm nữa, thanh quang toàn thân hắn nổi lên rồi bay về phía thông đạo kia. Với độn tốc của hắn, mấy trăm trượng cũng chỉ trong nháy mắt, rất nhanh Lâm Hiên đã thấy cửa vào thông đạo. Nhưng hết lần này tới lần khác, dị biến lại đột ngột nảy sinh đúng lúc này.
Xoẹt xoẹt... Một đạo ma quang đen kịt không hề có dấu hiệu báo trước bỗng xuất hiện, điên cuồng đánh lên mảng không gian hỗn độn phía trên thông đạo.
"Không ổn!"
Lâm Hiên đột nhiên biến sắc, mà giờ khắc này dù hắn muốn ra tay ngăn cản cũng không còn kịp nữa rồi.
Tuy trận pháp này có khả năng phòng ngự, nhưng uy năng của đạo ma quang không hề tầm thường, toàn bộ không gian trong phạm vi vài dặm cơ hồ đều run lên. Rất nhanh sau đó, cả thông đạo nhỏ và cửa ra cuối cùng cũng sụp đổ, biến thành hư vô.
Đáng giận!
Trong khoảnh khắc đó, sắc mặt Lâm Hiên trở nên tái nhợt. Mắt thấy bản thân sắp có thể thoát ra ngoài tìm đường sống, từ nay trời cao biển rộng, không ngờ đúng thời khắc mấu chốt hy vọng lại bị dập tắt không chút lưu tình. Loại cảm giác này khó có thể diễn tả, trong lòng hắn tràn ngập sự thất vọng, nếu không tìm nơi phát tiết, hắn cảm giác chính mình sắp nổ tung.
Hắn có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫn nhục, đối phương quả thực khinh người quá đáng! Nếu đã ép người như vậy, ngươi tưởng bổn thiếu gia sợ hãi sao?
Lâm Hiên ngẩng đầu lên, chiến ý toàn thân điên cuồng bùng phát.
Quả nhiên, không gian trên đỉnh đầu hắn hơn trăm trượng đột nhiên vặn vẹo một cách quỷ dị, đồng thời toàn bộ sắc trời cũng ảm đạm đi rất nhiều.
Nhưng lần này Lâm Hiên không hề kinh ngạc, thậm chí trên gương mặt hắn không còn vẻ sợ hãi. Tên Cổ ma đáng ghét, bổn thiếu gia đã kinh qua vô số gió tanh mưa máu, muốn chiến thì đến đây!
Xoẹt xoẹt… Không gian vặn vẹo ngày một dữ dội, sau đó giống như bị một lực lượng khổng lồ nào đó hung hăng xé rách, một vết nứt không gian dài hơn trượng đột nhiên xuất hiện.
Từng đám phù văn màu đen cỡ nắm tay từ bên trong lao ra. Lâm Hiên không thể nhận ra phần lớn những phù văn này, mặc dù hắn cũng tiếp xúc qua khá nhiều đồ vật của Ma giới nhưng đối với những thứ cao thâm thì vẫn không hiểu được.
Thời gian chậm rãi trôi qua, phù văn càng lúc càng nhiều, sau đó hắc bào thiếu niên từ bên trong bước ra. Sắc mặt gã trắng bệch như tử thi, toàn thân được bao phủ bởi một tầng điện quang màu đen, hơn nữa xung quanh còn có hàng ngàn phù văn đang tung hoành bay múa.
Gã vẫn chưa động thủ nhưng khí tức phát ra cũng đủ để khiến Tu sĩ Phân Thần kỳ bình thường cũng phải lạnh gáy, song Lâm Hiên lại không hề sợ hãi.
Lúc này trong lòng hắn đang bốc hỏa, đối phương quả thực là khinh người quá đáng, muốn cản hắn lại sao? Cũng được, vậy thì bổn thiếu gia sẽ cùng ngươi đánh một trận.
"Oanh!"
Lâm Hiên nắm chặt hai tay, Tiểu La Thiên Pháp Tướng ầm ầm hiện ra, chín đầu mười tám tay, hoa lệ vô song. Sau khi kim quang pháp tướng thu liễm lại, hư ảnh của Phượng Hoàng, Kim Sí Đại Bằng Điểu và Kỳ Lân liên tiếp hiện lên rồi hóa thành quang ảnh dung nhập, bao trọn lấy Lâm Hiên. Khi hào quang thu lại, bên ngoài Lâm Hiên đã xuất hiện một bộ áo giáp hoa mỹ, không cần phải nói cũng biết đó chính là Chân Linh áo giáp.
Cửu Thiên Thần La Tướng!
Lâm Hiên cực kỳ tức giận nhưng cũng biết rõ thực lực đối phương không tầm thường chút nào, cho nên hắn vừa ra tay đã thi triển ra thần thông mạnh nhất của mình.
Đồng tử của hắc bào thiếu niên co lại, gã kinh ngạc không phải do Lâm Hiên thi triển bí thuật, mặc dù thần thông có vẻ thần kỳ nhưng dù sao gã cũng đã thấy qua nên tất nhiên sẽ không để trong lòng. Điều khiến gã kinh ngạc chính là chiến ý mà Lâm Hiên phóng xuất ra, so với vừa rồi giống như là hai người khác nhau vậy.
"Ha ha!"
Hắc bào thiếu niên nở nụ cười, gã không tỏ ra sợ hãi chút nào. Lâm Hiên lúc này mới xứng làm đối thủ của gã. Như vậy, nếu có giết chết tên Tu tiên giả này, chắc hẳn sau này gã nhớ lại cũng sẽ cực kỳ sung sướng.
Cũng không cần nhiều lời, nếu tên Lâm tiểu tử đã diệt sát một hóa thân của mình thì đừng hòng sống sót, bản tôn sẽ tự tay tiễn ngươi xuống âm tào địa phủ.
Rống!
Hắc bào thiếu niên ngẩng đầu hét lớn, trong âm thanh tràn đầy hưng phấn, đồng thời thân hình gã khẽ động một cái đã biến mất không thấy đâu nữa.
Động tác của gã nhanh đến mức không thể nhìn ra, nhưng Lâm Hiên lại có Thiên Phượng Thần Mục nên phản ứng cũng nhanh không kém. Thân hình hắn lập tức lóe lên, biến mất tại chỗ.
Oanh!
Sau một khắc, tiếng bạo liệt kinh thiên động địa truyền vào lỗ tai, hai thân ảnh hiện ra bên ngoài mấy trăm trượng. Một người tựa mãnh hổ hạ sơn, người kia như chim ưng vồ thỏ, từ động tác đến uy thế đều vô cùng uy mãnh. Sau đó cả hai đều đánh ra một quyền, hai quyền hung hãn va chạm giữa không trung.
✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay