Dường như toàn bộ thiên địa cũng bị hai quyền kia làm cho lung lay. Từng vòng sóng năng lượng cuồn cuộn lan tỏa tứ phía, giờ phút này bầu trời tựa hồ mặt hồ tĩnh lặng bỗng chốc bị một viên đá ném xuống, gợn sóng vỡ tan.
Thanh thế va chạm lần này quả thực kinh thiên động địa. Mà sau một kích không làm gì được đối phương, cả hai lập tức độn quang tháo lui ra xa.
Bờ vai Lâm Hiên rung lên, hắn thi triển Cửu Thiên Vi Bộ đã xuất hiện bên ngoài hơn mười trượng.
Mà hắc bào cổ ma cũng hành động tương tự như vậy, nếu bàn về việc nắm giữ thần thông không gian thì gã còn trên Lâm Hiên một bậc.
Lâm Hiên lơ lửng bất động giữa không trung, gương mặt hắn tái nhợt không chút huyết sắc. Nhìn một quyền kia có vẻ cân sức ngang tài nhưng thực ra hắn đã rơi vào thế hạ phong, khí huyết trong lồng ngực cuồn cuộn như muốn trào ra ngoài.
Từ trước tới nay hắn chưa từng gặp phải tình cảnh này. Phải biết rằng, Lâm Hiên nhờ vô vàn cơ duyên xảo hợp, một thân thần thông không chỉ vượt xa các Tu sĩ đồng giai mà thân thể còn cường hãn đến mức có thể sánh ngang với Thiên Địa Linh Tộc. Huống chi vừa rồi hắn còn thi triển Cửu Thiên Thần La Tướng mới lĩnh ngộ, hóa thành áo giáp che phủ toàn thân, không chỉ có lực phòng ngự vô cùng kinh người mà pháp thuật lẫn khí lực bản thân cũng đều được tăng cường thêm mấy phần. Mặc dù như vậy nhưng hắn vẫn thua kém đối phương một bậc.
Thật sự khó có thể tin được!
Không hổ là thể xác được Chân Ma Thủy Tổ lựa chọn kỹ càng, gia hỏa này quả là một quái vật!
Tuy trong lòng Lâm Hiên thầm nhủ như vậy nhưng trên gương mặt lại không hề sợ hãi, hắn hít sâu một hơi rồi vận pháp lực, áp chế khí huyết đang cuồn cuộn trong ngực. Sau đó hắn khẽ quát một tiếng, tay áo vung lên, lập tức tiếng kiếm minh không ngừng vang vọng, mấy chục thanh phi kiếm đỏ thẫm từ trong tay áo bay ra rồi hóa thành từng đạo kiếm quang dài hơn thước, lượn lờ quanh thân hắn.
Lâm Hiên lại một lần nữa tế xuất bổn mạng pháp bảo của mình.
Kẻ thức thời vừa ra tay đã biết cao thấp, Cửu Cung Tu Du Kiếm vừa xuất hiện đã làm cho người khác phải trợn mắt nhìn lại.
Lâm Hiên nhấc tay phải lên, nhẹ nhàng hướng về phía trước điểm nhẹ một cái. Tất cả kiếm quang rung lên, từ một hóa thành chín, biến ảo thành hàng trăm đạo kiếm quang tầng tầng lớp lớp, thoạt nhìn tựa như mặt biển đang chập chùng cuộn sóng.
Hắc bào cổ ma đứng xa hơn trăm trượng chứng kiến cảnh này, trên gương mặt gã cũng hiện lên một tia ngưng trọng. Tuy gã không biết Cửu Cung Tu Du Kiếm có uy lực như thế nào, nhưng trong lòng tuyệt đối không dám xem thường.
Nhưng coi trọng cũng chỉ là coi trọng mà thôi, trong lòng gã không hề tỏ ra e sợ pháp bảo này. Gã vừa nhấc tay trái lên đã thấy hắc mang chợt lóe, chỉ trong thoáng chốc cả cánh tay đã biến mất, một đoàn ma vụ xuất hiện trước mắt. Sau đó ma vụ tức tốc xoay tròn, hóa thành một xoáy nước sâu không thấy đáy, âm phong gào thét không ngừng tuôn ra, dường như bên trong ẩn chứa ngàn vạn Lệ quỷ đang điên cuồng gầm gừ đòi thoát ra. Âm thanh vô cùng thê lương, khiến người ta cảm thấy ớn lạnh thấu xương.
Sau đó, một hồi tiếng xé gió “sưu sưu” truyền vào tai, xung quanh xoáy nước, chẳng biết từ lúc nào đã hiện ra vô số ma vân kỳ lạ. Giây lát sau, ma vân chợt lóe lên, chen chúc tiến vào trong xoáy nước, một cột sáng màu xám ngay lập tức từ bên trong dâng lên.
Cột sáng dần dần tản đi, hơn mười đạo hôi quang xuất hiện trong tầm mắt. Chúng có hình dáng hết sức kỳ lạ, dường như đang che giấu một vật gì đó bên trong. Chỉ trong thoáng chốc, hôi quang thu liễm, quả nhiên rất nhiều thanh cốt mâu dài ngắn khác nhau xuất hiện trước mắt.
Mỗi một đạo hôi quang bao phủ rất nhiều cốt mâu, số lượng của chúng cũng không hề kém cạnh so với kiếm quang do Cửu Cung Tu Du Kiếm biến ảo ra.
Lâm Hiên nhướng mày.
Đối phương dám bắt chước, lại còn muốn cùng mình so sánh về số lượng ư? Mặc kệ mục đích của gã là gì, nếu gã cho rằng có thể dựa vào số lượng để chống lại một kích của Cửu Cung Tu Du Kiếm, thì quả là quá ngây thơ.
"PHÁ!"
Lâm Hiên nâng tay phải lên, một đạo pháp quyết bắn ra. Hàng trăm đạo kiếm quang phía dưới rung lên vù vù, hóa thành một mảnh quang hà đỏ thẫm, lao thẳng về phía đối phương.
Hắc bào cổ ma thấy vậy cũng không nói gì, hai tay lập tức bấm một đạo pháp ấn, thanh âm tựa như vạn quỷ đồng thời gào khóc thảm thiết truyền vào tai, hàng trăm cốt mâu không chút yếu thế trực tiếp nghênh đón Cửu Cung Tu Du Kiếm.
Mà công kích của song phương còn chưa kết thúc.
Không thấy Lâm Hiên làm động tác gì, bức Sơn Nhạc Kim Ô Đồ đã xuất hiện trong lòng bàn tay hắn. Hắn nhẹ nhàng mở ra, một bức tranh mang phong cách cổ xưa lập tức hiện ra trước mắt. Hắn không hề nhìn ngắm, trực tiếp đánh ra một đạo pháp quyết, tung pháp bảo này lên. Hào quang dâng trào, chín ngọn núi cực lớn đã xuất hiện trong tầm mắt. Chiều cao của chúng không đồng đều, nhưng ngọn núi nhỏ nhất cũng cao hơn trăm trượng, cả chín ngọn núi đều phát ra một cỗ khí thế trùng thiên ngút trời.
"HẠ!"
Lâm Hiên dùng một ngón tay điểm ra phía trước, chín ngọn núi lóe lên rồi biến mất tại chỗ, tiếp theo đã xuất hiện trên đỉnh đầu hắc bào cổ ma, hung hăng lao xuống.
Không chỉ có thế, chín ngọn núi ngày càng to lớn hơn, ban đầu chỉ cao mấy trăm trượng, nhưng khi gần chạm đỉnh đầu hắc bào cổ ma, đã bạo tăng lên gấp mười lần.
Cảnh tượng khủng bố vô cùng, dùng “một con quái vật khổng lồ che kín cả bầu trời” để hình dung cũng không hề quá đáng. Hơn nữa trọng lượng mỗi một tòa núi đâu chỉ vạn cân, cho dù là Tu sĩ có đại thần thông di sơn hải đảo, thì việc bốc ngọn núi lên và việc đỡ được nó đang rơi xuống căn bản là hai chuyện hoàn toàn khác biệt.
Hắc bào cổ ma đột nhiên biến sắc. Phía bên kia, Cửu Cung Tu Du Kiếm đang giao tranh cùng với cốt mâu do cánh tay gã biến ảo thành, nhất thời rất khó phân định thắng bại. Hơn nữa, nếu thu lại được thì muốn đỡ được một kích này cũng không phải dễ dàng.
Lúc này sử dụng thuấn di là thích hợp nhất, nhưng Lâm tiểu tử kia cực kỳ giảo hoạt, tám chín phần mười là hắn đã sớm đề phòng chiêu thức ấy rồi. Hơn nữa, chưa biết chừng hắn cố ý làm như thế để dụ mình vào tròng.
Nếu mình làm như vậy, chẳng phải đã rơi vào bẫy rồi sao?
Trong đầu vừa suy nghĩ xong, gã đã động thủ. Chỉ thấy gã không chút hoảng sợ giơ tay lên, một quầng sáng đen kịt lập tức xuất hiện phía trên đỉnh đầu.
Ầm ầm!
Sau một khắc, chín ngọn núi khổng lồ ầm ầm nện lên hắc mang, tiếng nổ bành bành không ngừng truyền vào tai. Mỗi ngọn núi đập xuống đều khiến quầng sáng kia run rẩy kịch liệt. Đến ngọn núi thứ năm rơi xuống, quầng sáng rốt cuộc cũng không ngăn nổi, “xoạt” một tiếng rồi vỡ vụn.
Tuy nhiên, trong khoảng cách ngắn ngủi này, hắc bào cổ ma đã tranh thủ được một chút thời gian. Quả đúng là “sai một ly đi một dặm”.
Chỉ nghe trong miệng gã lẩm bẩm một loại chú ngữ thần bí. Sau đó gã ngẩng đầu, há miệng phun ra mấy đạo hắc ti, trong tích tắc chúng liền hóa thành những quái vật đầu rồng. Trong miệng bọn chúng không ngừng phát ra tiếng rống rung chuyển trời đất, sau đó lao thẳng lên phía trên.
Những con quái vật này cực kỳ to lớn, tất nhiên không thể sánh cùng những ngọn núi kia, nhưng số lượng cũng vừa vặn chín đầu, mỗi con đều chống đỡ một ngọn núi.
Bành bành bành...
Một màn không thể tưởng tượng nổi xuất hiện trước mắt: không ngờ chúng đã ngăn không cho chín ngọn núi tiếp tục hạ xuống, thậm chí còn đang chậm rãi nâng lên.