Dù Lâm Hiên đã đoán trước, nhưng khi tận mắt chứng kiến, hắn vẫn không khỏi hít vào một hơi khí lạnh, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi.
Lâm Hiên đương nhiên thấu hiểu thần thông của mình mạnh mẽ đến nhường nào. Uy lực một kích từ Cửu Cung Tu Du Kiếm kết hợp với Phệ Linh Kiếm có thể nói là vô song, thế nhưng giờ khắc này, kẻ địch kia lại hoàn hảo hiện diện trước mắt hắn.
Không sai, quả thực gã không hề tổn hại mảy may, tựa như đòn công kích kinh thiên động địa của hắn chỉ là một làn gió nhẹ thoảng qua.
Từ khi bước chân vào con đường tu tiên, Lâm Hiên đã trải qua vô số gió tanh mưa máu, thập tử nhất sinh, kinh nghiệm đấu pháp phong phú vô cùng. Thế nhưng, giờ khắc này, trong lòng hắn lại dâng lên một cỗ hàn ý.
Mình không thể địch lại kẻ này!
Xem ra Hắc bào thiếu niên đã giải trừ cấm chế trong cơ thể, hiện tại thực lực của gã đã bạo tăng đến mức đáng sợ, tuyệt nhiên không phải thứ mà hắn có thể chống lại vào lúc này.
Tẩu vi thượng sách!
Trong lòng Lâm Hiên đã có quyết định. Nếu đã không thể đánh bại, thì chạy trốn chính là lựa chọn sáng suốt nhất.
Về phần nên trốn đi đâu, giờ đây Lâm Hiên vẫn chưa rõ, nhưng cùng lắm thì cứ "đi một bước tính một bước". Tiểu tử Điền Tiểu Kiếm kia vẫn còn ẩn mình trong nội cốc, hắn muốn thừa cơ chiếm tiện nghi khi mình đối mặt với cường địch sao? Cách nghĩ không tồi, nhưng Lâm Hiên há có thể để hắn toại nguyện?
Trước tiên cứ thoát thân đã, rồi tính toán sau.
Trong lòng Lâm Hiên đã hạ quyết tâm. Hắn phất tay áo một cái, hàng trăm tấm phù lục lập tức hiện ra, linh quang lấp lánh.
Trước đây, Lâm Hiên đã trải qua bao nhiêu gian nan tại phó bản mới kiếm được hơn một ngàn tấm linh phù, vậy mà hôm nay, chỉ sau hai lần sử dụng, chúng đã tiêu hao sạch sẽ.
Phương thức ra tay này có thể nói là cực kỳ xa xỉ, nhưng đối với tình thế hiện tại, giữ được tính mạng mới là điều quan trọng nhất, dẫu có tiêu hao một ít linh phù cũng chẳng đáng là gì.
Lâm Hiên nâng tay phải, điểm một ngón tay về phía trước, bầu trời bỗng chốc tràn ngập linh khí. Ngay sau đó, từng tiếng "phốc phốc" liên tiếp vang lên, toàn bộ hàng trăm tấm linh phù không gió tự cháy. Băng tiễn, lôi hỏa, phong nhận hiện ra như lôi đình sấm chớp, cuồn cuộn lao về phía đối thủ.
"Hừ, tiểu gia hỏa, mặc dù phù lục của ngươi rất nhiều, nhưng trước mặt bản tôn lại dám sử dụng cùng một chiêu thức đến hai lần. Ngươi cho rằng sẽ có tác dụng sao?"
Trên gương mặt Hắc bào thanh niên hiện lên vẻ cười nhạo, gã cũng giơ tay điểm một ngón về phía trước.
Xoẹt xẹt...
Ma khí bỗng nhiên cuồn cuộn xoay chuyển, một đầu quỷ vật cực lớn xuất hiện giữa không trung, nó há cái miệng như chậu máu đỏ lòm, phun ra từng đạo âm phong ghê rợn, trong chớp mắt đã cùng băng tiễn, lôi hỏa đan vào nhau.
Một màn không tưởng đã xảy ra trước mắt, những băng tiễn, lôi hỏa, phong nhận kia tựa như nước gặp phải lửa, chúng còn chưa kịp phát ra uy lực đã bị tiêu diệt toàn bộ.
Lâm Hiên nghẹn họng nhìn trân trối. Hắn muốn dùng những tấm phù lục này để cầm chân đối phương, nhân cơ hội đó mà thoát thân, không ngờ ý định lần này lại không có đất dụng võ. Tên Cổ ma thật đáng sợ, đối phương đã giải trừ cấm chế thì còn khó đối phó hơn rất nhiều so với tưởng tượng của hắn.
Sắc mặt Lâm Hiên vô cùng khó coi. Hắn nên làm gì bây giờ?
Nhưng Lâm Hiên còn chưa kịp nghĩ ra đối sách, đối phương đã giơ tay đánh về phía hắn một quyền.
Không ổn!
Bờ vai Lâm Hiên khẽ rung lên, bước sang bên trái một bước. Hắn đang định thi triển Cửu Thiên Vi Bộ, nhưng không khí xung quanh bỗng chốc trở nên ngưng trệ.
"Đây là... Không gian pháp tắc!"
Lâm Hiên lắp bắp mở miệng, đối phương đã giải trừ cấm chế thì có thể sử dụng không gian chi lực sao?
Trong đầu Lâm Hiên vừa có câu trả lời, một quyền của đối phương đã như hải triều sóng dữ ập tới. Hắn biết có trốn tránh cũng là hy vọng xa vời, nên chỉ còn cách cố gắng chống đỡ mà thôi.
Lâm Hiên hét lớn một tiếng, tiếng xương cốt bạo liệt vang lên. Hắn đưa một tay thành quyền, một tay thành trảo, chỉ thấy quyền ảnh bay tán loạn xen lẫn móng vuốt đã xuất hiện trước mặt.
Ý định của hắn chính là muốn lấy công làm thủ, bày ra trước người hai tầng phòng hộ, nhưng tất cả lại không hề có chút hiệu quả nào. Cho dù là quyền ảnh hay móng vuốt, đều bị dễ dàng phá vỡ như trở bàn tay.
Lâm Hiên phun ra một ngụm máu tươi, thân thể hắn vẫn bị giam cầm như cũ. Không khí xung quanh đông đặc lại, tựa như tường đồng vách sắt. Đây chính là tác dụng của không gian pháp tắc, mà chỉ có cấp bậc Độ Kiếp kỳ mới có thể lĩnh ngộ. Có lẽ do thân xác mà Tam Nhãn Thánh Tổ chuẩn bị này có thiên phú dị bẩm, nên kẻ này có thể nhờ đó mà sử dụng được một phần.
"Lâm tiểu tử, hiện tại ngươi đã cảm nhận được cái chết rồi sao? Yên tâm, ta sẽ không để ngươi chết nhanh chóng như vậy đâu. Hóa thân của bản tôn đã bị ngươi diệt trừ, nếu không 'chiêu đãi' ngươi thật tốt thì làm sao ta có thể tiêu tan nỗi tức giận trong lòng?"
Hắc bào thiếu niên ngẩng cao đầu, hàm răng trắng bóc của gã tựa hồ có hào quang lấp lóe, lời gã nói ra khiến lòng người cảm thấy rợn lạnh. Hôm nay, Lâm Hiên trong mắt gã đã như cá chậu chim lồng, muốn tròn hay méo chẳng phải tùy gã xử lý sao.
Nhưng Lâm Hiên há có thể khoanh tay chịu chết? Cho dù cục diện của hắn bất lợi vô cùng, nhưng hắn đã trải qua vô số tình huống nguy hiểm gấp vạn lần, chẳng phải hôm nay hắn vẫn sống tốt đó sao!
Mặc dù một quyền kia đã đánh cho hắn trọng thương, nhưng toàn thân Lâm Hiên đã có Cửu Thiên Thần La Tướng hóa thành chân linh bảo giáp, gia tăng thân thể hắn thêm độ cứng rắn và dẻo dai, thậm chí có thể so sánh với thiên địa linh tộc cùng giai. Vậy nên cho dù thương thế của hắn rất nặng, nhưng vẫn chưa đến mức trí mạng.
Lâm Hiên hít sâu, ép khí huyết đang cuồn cuộn trong ngực xuống. Sau đó, hắn nâng tay trái lên, ngay lập tức trong bàn tay đã xuất hiện một mũi trường thương có kiểu dáng cổ xưa.
Lâm Hiên truyền pháp lực vào, khiến trường thương xoay tròn như múa, từng âm thanh “xoẹt xẹt” bén nhọn vang lên. Bỗng nhiên ngân mang đại phóng, một đạo ngân sắc quang nhận xuất hiện trước mắt.
Lâm Hiên vung trường thương trong tay lên, bốn phía xung quanh tựa hồ có thứ gì đó bị phá nát, cảm giác bị giam cầm ngay lập tức biến mất. "Cởi chuông phải nhờ người buộc chuông", muốn bài trừ không gian thần thông thì phải dùng bảo vật không gian mới có tác dụng.
Sau đó, thân hình Lâm Hiên lóe lên. Lần này, hắn thuận lợi thi triển Cửu Thiên Vi Bộ, ngay lập tức đã xuất hiện cách đó mấy ngàn trượng.
Hắc bào thiếu niên không khỏi ngẩn ngơ, gã không ngờ Lâm Hiên có thể thoát khỏi trói buộc dễ dàng như vậy. Tên tiểu tử này so với tưởng tượng của gã còn khó đối phó hơn rất nhiều.
Nhưng không sao, chênh lệch về thực lực mới là mấu chốt, chắc chắn hắn không thể thoát khỏi lòng bàn tay của ta.
Lâm Hiên há lại không hiểu được chính mình đang đối mặt với nguy cơ cực lớn? Hắn phất tay áo một cái, Vạn Hồn Tháp lập tức xuất hiện.
Sau đó, "két" một tiếng, hai cánh cửa ở tầng thứ nhất mở ra, một đạo bạch quang chói mắt lao vút ra ngoài, biến thành một xoáy nước. Thanh âm "vù vù" đại phóng, một đám vân trùng màu đỏ như máu từ bên trong bay ra.
Huyết Hỏa Kiến!
Nhưng trên mặt Hắc bào Cổ ma lại tràn đầy vẻ khinh thường: "Lâm tiểu tử, phải chăng ngươi đã hết cách rồi hay sao mà dám sử dụng lại chiêu thức cũ? Ngươi cho rằng những đám ma trùng này còn có thể tác dụng đối với bản tôn sao?"