Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 971: CHƯƠNG 2415: TẠM THỜI THOÁT HIỂM

Mặc dù Lâm Hiên nghe rõ mồn một lời đùa cợt của đối phương, nhưng thần sắc trên mặt hắn vẫn không chút biến đổi. Một đạo thần niệm phát ra, tiếng kêu hung tợn của bầy Huyết Hỏa Kiến lập tức vang lên, chúng phô thiên cái địa lao đến như muốn xé xác đối phương.

"Thật không biết sống chết! Lão phu đã từng nhắc qua, ngươi sử dụng cùng một chiêu thức đối với ta không có tác dụng đâu." Khóe miệng hắc bào thiếu niên hiện lên một tia chê cười, gã đưa hai tay đánh ra một đạo pháp ấn rồi dung nhập vào trong hư không.

Ô...

Ma vụ trước người gã lại bắt đầu cuồn cuộn xoay chuyển, thiên địa nguyên khí trong cốc từ bốn phía cũng điên cuồng tụ lại rồi dung hợp vào nhau. Sau đó một màn khiến người khác phải tê dại da đầu xuất hiện.

Bỗng nhiên ngân quang lóe lên, từ trong ma vụ hiện ra vài đầu quái vật cực lớn, mỗi một đầu to gần một trượng, trong miệng chúng có đầy răng nanh lởm chởm, trông vô cùng dữ tợn.

Tất nhiên Lâm Hiên sẽ không sợ hãi đám quái vật chỉ có miệng mà không có mặt này, nếu đổi lại là người khác chỉ sợ toàn thân đã rét run rồi.

Lâm Hiên vội vàng thúc giục thần niệm, điều khiển bầy Huyết Hỏa Kiến điên cuồng tấn công. Mặc dù Huyết Hỏa Kiến có sức chiến đấu đơn thể không lớn, nhưng ưu điểm của chúng chính là bản tính hung hãn cuồng bạo, mặc kệ đối mặt với cường địch lợi hại thế nào cũng không biết sợ hãi.

"Tìm chết!"

Thanh âm cuồng tiếu của hắc bào thiếu niên truyền vào tai, sau đó ma khí từ trong miệng đám quái vật tuôn ra ào ạt, chúng từ một phân thành chín, trong giây lát đã biến hóa ra mấy trăm con.

Chỉ trong nháy mắt, chúng liền tạo thành một bức tường dày đặc chắn trước mặt hắc bào thiếu niên, khóe miệng gã tràn đầy vẻ mỉa mai.

Trong lòng Lâm Hiên dâng lên một cảm giác cực kỳ nguy hiểm khi nhìn thấy cảnh tượng này, nhưng tình thế hiện giờ tựa như tên đã lên dây, không thể không bắn.

Hắn liên tiếp đánh ra từng đạo pháp quyết, hồng mang trên người bầy Huyết Hỏa Kiến phía trước lập tức lập lòe, tốc độ của chúng nhanh hơn trước rất nhiều, chỉ cần tiến gần thêm một đoạn nữa là có thể thi triển bí thuật tự bạo.

Nhưng những con quái vật lúc này lại đột nhiên mở cái miệng lớn như chậu máu ra, bằng mắt thường cũng có thể thấy được những gợn sóng âm ba màu đen kịt từ trong miệng chúng khuếch tán ra.

Những gợn sóng này có phạm vi bao phủ cực lớn, bầy Huyết Hỏa Kiến bị quét qua đều lập tức vẫn lạc, rơi lả tả xuống mặt đất.

Tuy số lượng Huyết Hỏa Kiến đông đảo, nhưng phạm vi bao phủ của gợn sóng âm ba màu đen cũng cực kỳ lớn, kết quả là chúng bị tàn sát sạch sẽ.

Như vậy, cho dù Huyết Hỏa Kiến có hung hãn không sợ chết, nhưng căn bản là chúng không cách nào tiếp cận được hắc bào thiếu niên, mà một khi đã như vậy thì dẫu có thần thông tự bạo cũng không thể thi triển.

Quả nhiên tên gia hỏa này không nói dối, hắn sử dụng thần thông quỷ dị đã dễ dàng áp chế được bầy Huyết Hỏa Kiến.

Nhưng Lâm Hiên nào phải kẻ dễ đối phó, hắn vội phóng ra một đạo thần niệm điều khiển đám Huyết Hỏa Kiến bên trái tản ra. Sau đó Lâm Hiên lẩm bẩm chú ngữ, một đóa trùng vân màu bạc tinh xảo từ trong Vạn Hồn Tháp như cá lội bay vút ra ngoài.

Đương nhiên, tinh xảo cũng chỉ là cách gọi tương đối, đóa trùng vân này cũng có phạm vi gần một mẫu, ước chừng bên trong có khoảng năm nghìn con ma trùng.

Lâm Hiên đã cố gắng hết sức mới có thể khống chế được số lượng này, phải biết rằng thần niệm của hắn đã tăng vọt gấp bội sau khi tiến giai Phân Thần kỳ.

Mặc dù hắn sử dụng Ngọc La Phong không hao tổn pháp lực, nhưng số lượng ma trùng lại có hạn. Đây là điều khiến Lâm Hiên cảm thấy đau lòng nhất, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, hắn tuyệt không muốn sử dụng chúng để đối địch.

Mà giờ phút này, Lâm Hiên cũng không mong chờ đóa trùng vân này có thể chiến thắng địch thủ, điều hắn muốn chính là chúng có thể tranh thủ cho mình một chút thời gian.

Tên Cổ ma cũng không để ý, gã cho là đối phương đang sử dụng lại chiêu thức cũ nên vẫn bình tĩnh điều khiển gợn sóng âm ba màu đen lao đến.

Đồng tử Lâm Hiên hơi co lại, gợn sóng màu đen đã rất nhanh đánh đến đóa trùng vân màu bạc.

Vô thanh vô tức, nhưng tại nơi chúng giao nhau đã xuất hiện một cơn gió lốc cuồng bạo. Ngọc La Phong lại không hề hấn gì, thậm chí có thể nói là không bị ảnh hưởng chút nào, chúng tiếp tục chen chúc nhau xông về phía trước.

"Cái này..." Hắc bào thiếu niên kinh hãi, biến cố như vậy hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của hắn.

Mặc dù tên Cổ ma kinh sợ nhưng không hoảng loạn, gã nhấc tay phải lên, giữa không trung liền xuất hiện một bàn tay ma khổng lồ dài đến trăm trượng, trông nó dữ tợn vô cùng. Sau đó gã phất tay, vô số ma vân màu đen hiện ra rồi đánh xuống phía dưới.

Toàn bộ không gian rung lên, ngay lập tức những ma vân này bốc cháy, chúng biến thành một biển lửa màu xám trắng rồi lao thẳng vào đám trùng vân màu bạc.

Do phạm vi thiêu đốt của biển lửa lớn hơn so với trùng vân, cho nên bầy Huyết Hỏa Kiến bị tiêu diệt rất nhiều.

Mà thời khắc đối mặt với cùng một thế tấn công mới có thể dễ dàng nhìn ra sự khác biệt về thực lực giữa hai chủng loại ma trùng.

Mặc dù Huyết Hỏa Kiến hung mãnh dị thường, không biết sợ hãi là gì, nhưng khi tiếp xúc với ma diễm màu xám trắng ở trước mặt thì không chịu được một khắc đã hóa thành một làn khói xanh rồi tan biến.

Mà Ngọc La Phong thì khác, chúng khẽ vỗ hai cánh, thân thể bên ngoài hiện lên một tầng ngân quang mờ ảo, tuy ngân quang nhìn rất mỏng, không hề nổi bật, nhưng lại có thể dễ dàng ngăn được ma diễm có uy lực phi phàm kia.

Huyết Hỏa Kiến vẫn lạc vô số, nhưng Ngọc La Phong lại không hề tổn hao một con.

Trông thấy một màn này, cuối cùng trên mặt hắc bào thiếu niên cũng mất đi vẻ bình tĩnh, gã trở nên ngưng trọng. Đây là loại ma trùng gì mà khó tiêu diệt như vậy?

Mặc dù Cổ ma không am hiểu Khu Trùng Thuật, nhưng gã không tin đám trùng vân quỷ dị này có khả năng đao thương bất nhập. Gã đưa tay phải lên rồi dùng ngón trỏ điểm về phía trước một cái.

Xoẹt xoẹt...

Từ đầu ngón tay của gã bắn ra một cột sáng màu huyết sắc, tốc độ của nó nhanh đến mức làm cho người khác phải nghẹn thở, nhoáng một cái đã hung hăng chui vào bên trong đám trùng vân.

Cuối cùng thì phòng ngự của đám Ngọc La Phong đã bị phá vỡ. Nhưng khi đạo huyết quang kia xuyên qua được hơn một trượng thì đột nhiên biến mất.

Tuy hắc bào thiếu niên phá được phòng thủ của bầy ma trùng, nhưng trên mặt gã cũng không xuất hiện vẻ vui mừng, mà dần dần trở nên cực kỳ u ám.

Cổ ma vừa đánh ra một kích kia chính là bí thuật dùng tới bổn mạng nguyên khí, không ngờ rằng chỉ tiêu diệt được hơn mười con phi trùng mà thôi. Đáng chết, không ngờ tiểu tử này còn nuôi được giống linh trùng phiền toái như vậy, xem ra có chút khó giải quyết rồi.

Sau đó chỉ thấy gã lật tay, một cây cự phủ đã xuất hiện trong lòng bàn tay.

Cây búa màu đen kịt, bên ngoài nó xuất hiện từng vòng điện quang, gã vung chiếc búa bắn ra từng đạo lệ mang đen kịt. Tuy rằng thần thông này không phải có thể dễ dàng vận dụng, nhưng tên cổ ma chỉ mong có thể tiêu diệt được hết đám ma trùng đáng ghét này.

Lúc này Lâm Hiên liền điều khiển bầy Ngọc La Phong lượn sang một bên. Ngân quang ban đầu còn mờ nhạt, nhưng nhanh chóng ngưng tụ thành thực thể, hóa thành một tấm ngân thuẫn khổng lồ.

"Đoàng!"

Lệ mang lóe lên rồi điên cuồng đâm vào chính giữa, tuy nó có hiệu quả, nhưng cũng chỉ làm rung động được màn sáng màu bạc bên ngoài.

Có vẻ như tác dụng của nó không lớn, nhưng như vậy cũng khiến cho hắc bào thiếu niên lộ ra vẻ vui mừng: "Hừ, hóa ra lực phòng ngự của đám linh trùng này cũng không phải là không thể phá vỡ. Nếu như bản tôn đồng ý trả giá lớn một chút thì có thể đem chúng tiêu diệt hết toàn bộ."

Lời còn chưa dứt, tay áo của hắn đã vung lên, từng mảng lớn ma vụ từ bên trong bay ra. Những ma vụ này so với trước có một ít điểm bất đồng, nhưng bất đồng ở chỗ nào thì cũng không thể nói rõ ràng được.

Đám ma vụ bắt đầu xoay chuyển cuồn cuộn rồi ngưng tụ thành ma diễm màu đỏ thẫm, sau đó nó lập tức lao về phía trùng vân màu bạc điên cuồng tấn công.

Đồng tử Lâm Hiên co lại, hắn có thể cảm giác được sự đáng sợ của ma diễm màu đỏ thẫm.

Nếu như tiếp tục thì không phải là cách hay, tuy Ngọc La Phong rất mạnh, nhưng vẫn còn chưa đủ để đánh bại lão quái vật này, nên thừa dịp bây giờ hắn đang bị bầy ma trùng cuốn lấy mà nhanh chóng chạy thoát thân.

Lâm Hiên quyết định ngay lập tức, dùng thần niệm sai khiến Ngọc La Phong cùng Huyết Hỏa Kiến liều chết cuốn lấy gã Cổ ma, còn bản thân hắn liền hóa thành một đạo kinh hồng, bay sâu vào trong cốc.

Trong mắt hắc bào thiếu niên lóe lên quang mang kỳ lạ, sau khi chần chừ một chút thì hắn cũng không ra tay ngăn cản.

Chạy? Ngươi có thể chạy đi đâu? Lối ra duy nhất là ở chỗ này, mặc kệ cho Lâm tiểu tử trốn trong nội cốc, chỉ cần chính mình tốn chút sức lực thì sớm muộn cũng có thể tìm được hắn.

Vịt đã nấu chín còn có thể bay mất sao?

Cũng không phải bản thân gã không để ý, nhưng cuối cùng tên tiểu tử kia cũng không có cách nào đào thoát, như vậy thì chính mình cần gì phải đuổi theo cho mệt người.

Cơm nên ăn từng miếng, muốn diệt sát địch nhân cũng không thể nóng vội, cứ từ từ tiến hành, đối với mình lại là lợi nhiều hơn hại. Cho nên, gã mặc kệ cho Lâm Hiên bỏ chạy, cũng không ra tay ngăn cản mà vội tung hết thần thông nhằm tiêu diệt Ngọc La Phong cùng Huyết Hỏa Kiến.

Cuối cùng cũng có thể chạy thoát, nhưng sắc mặt Lâm Hiên trở nên u ám vô cùng, bởi vì lần chạy trốn này chỉ là tạm thời, sớm muộn gì thì đối phương cũng sẽ đuổi theo hắn.

Lâm Hiên hiểu rõ tình cảnh của bản thân, Băng Viêm Cốc chỉ có một con đường để thoát ra, bây giờ mình đã không còn nơi nào để trốn tránh nữa rồi.

Lão quái vật này thật sự là quá mạnh mẽ. Nên làm gì bây giờ? Tìm Điền Tiểu Kiếm rồi cùng hắn liên thủ ư?

Lâm Hiên lắc đầu, Điền Tiểu Kiếm có thực lực tương đương với hắn, cho dù hai người liên thủ thì phần thắng vẫn vô cùng mong manh.

Chuyến tầm bảo lần này xem như đã triệt để thất bại, không những không nhìn thấy bảo vật mà còn lâm vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.

Lâm Hiên thở dài rồi cố gắng đè nén cảm xúc uể oải xuống, bây giờ buồn bực cũng không có tác dụng, hiện tại nên cẩn thận nghĩ ra cách trốn thoát như thế nào mới là điều quan trọng nhất.

Lâm Hiên vừa phi hành vừa nhíu mày suy nghĩ, từ khi hắn bước vào con đường tu tiên đã trải qua không biết bao nhiêu sóng to gió lớn, bao phen huyết vũ tinh phong, lấy yếu thắng mạnh cũng không ít. Tình cảnh nguy hiểm như bây giờ không phải là hắn chưa từng gặp qua, Lâm Hiên tin rằng bản thân mình sẽ tìm ra được kế sách thoát thân.

Tất nhiên là hắn luôn phải duy trì pháp lực bản thân ở trạng thái đỉnh phong.

Lâm Hiên phất tay áo, một bình ngọc trắng nõn xuất hiện trước mặt. Hắn ngửa cổ nuốt một giọt Vạn Niên Linh Nhũ vào miệng, pháp lực vốn đã hao tổn hơn phân nửa lập tức được khôi phục lại tràn đầy.

Cũng không biết có phải là do pháp lực được bổ sung hay không mà ý nghĩ của Lâm Hiên trở nên linh hoạt. Độn quang của hắn chậm lại một chút rồi ngừng hẳn, hắn vỗ đầu mình một cái, trên gương mặt đã hiện ra vẻ vui mừng vô hạn: "Ta thật là hồ đồ, sao lại có thể quên mất nơi con Lôi Bằng kia vẫn lạc cơ chứ?"

⚡ Dịch giả AI, chữ nghĩa bay — Thiên Lôi Trúc ở đây hôm nay ⚡

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!