Ngân Đồng thiếu nữ và thiếu niên tóc trắng liếc nhìn nhau, rồi cùng gật đầu đáp ứng. Sau đó, ba người đồng loạt thi triển thần thông, bắt đầu luận bàn.
Kết quả cuối cùng lại khiến hai người kinh ngạc đến nghẹn họng, không thốt nên lời. Tuy bọn họ cũng biết thực lực của Lâm Hiên vượt xa tu sĩ bình thường, nhưng có nằm mơ cũng không ngờ hắn lại mạnh mẽ đến mức này.
Lâm Hiên pháp thể song tu, cử trọng nhược khinh thi triển ra vô số thần thông không thể tưởng tượng nổi. Sau đó, hắn còn vận dụng vài món bảo vật uy lực cường đại vô cùng, dễ dàng đánh bại hai vị Đại năng Phân Thần kỳ.
Thua trong tay một tiểu tử vừa mới tấn cấp, quả thực có chút mất mặt, nhưng Ngân Đồng thiếu nữ và Long thiếu niên lại vừa mừng vừa sợ. Mọi lời nói đều là vô nghĩa, chỉ khi tự mình kiểm chứng thực lực của Lâm Hiên, bọn họ mới có thể hoàn toàn tin tưởng.
Mạnh mẽ, thật sự quá mạnh mẽ!
Tuy bọn họ chưa từng giao thủ với Thiên Tuyệt Lão Quái, nhưng chắc chắn lão cũng không thể mạnh hơn vị Lâm sư đệ này bao nhiêu.
Dù sao trong cuộc luận bàn vừa rồi, hai người bọn họ liên thủ mà lại không hề có chút sức hoàn thủ, bị đánh bại một cách nhẹ nhàng. Hơn nữa, biểu hiện của Lâm Hiên căn bản là cử trọng nhược khinh, nói cách khác, nếu đoán không sai thì Lâm sư đệ vẫn chưa dùng đến thực lực chân chính, vừa rồi cũng chỉ là tiện tay thi triển mà thôi.
Tuy bọn họ không dám nghĩ thực lực của Lâm Hiên cường hoành hơn cả Thiên Tuyệt Lão Quái, nhưng ít ra cũng đáng để đánh cược một phen. Sau cuộc luận bàn, thái độ của hai người đối với Lâm Hiên rõ ràng đã cung kính hơn rất nhiều.
"Sư đệ, nếu chúng ta thắng, theo ý ngươi nên đưa ra điều kiện gì?"
Thiếu niên họ Long có chút hưng phấn nói. Một khắc trước, hắn đến nghĩ cũng không dám nghĩ sẽ có biến hóa như thế.
"Không vội."
Lâm Hiên vừa nói vừa vươn tay vỗ nhẹ bên hông, một ngọc giản tức thì bay vút ra.
“Hai vị xem thử, trong danh sách này, bổn tông có thể lấy ra được bao nhiêu tài liệu?”
Hai người hết sức kinh ngạc, không biết Lâm Hiên định làm gì. Nhưng Ngân Đồng thiếu nữ vẫn duỗi bàn tay trắng nõn ra nhận lấy ngọc giản, áp nó lên trán rồi đưa thần thức vào trong.
Bên trong ghi chép rất nhiều tài liệu, phải có đến mấy trăm loại.
Toàn bộ đều là những vật phẩm hiếm có dị thường.
Với tính cách của Lâm Hiên, từ trước đến nay hắn chưa hề làm việc gì mà không có lợi. Lý do hắn nhiệt tâm muốn quyết đấu cùng Thiên Tuyệt Lão Quái, đích xác có một phần là muốn giải trừ kiếp nạn cho Vân Ẩn Tông, nhưng ngoài ra hắn còn có mục đích khác.
Cửu Cung Tu Du Kiếm của Lâm Hiên vẫn chưa hoàn toàn luyện chế xong. Thu hoạch trong hành trình đến Ma giới lần này vô cùng phong phú, hắn đã kiếm đủ toàn bộ tài liệu để dung hợp Hỏa thuộc tính. Đồng thời còn lấy được Lôi Bằng linh cốt, đây chính là chủ nguyên liệu để dung hợp Lôi thuộc tính.
Tuy nhiên, thuộc tính của Cửu Cung Tu Du Kiếm có đến chín loại. Muốn tìm đủ số tài liệu còn lại vẫn khó hơn lên trời. Kiếp nạn của Vân Ẩn Tông lần này đã khiến cho Lâm Hiên nảy ra ý nghĩ này.
Ước chừng sau một tuần trà, Ngân Đồng thiếu nữ mới ngẩng đầu lên, nàng khẽ cắn môi nói: "Lâm sư đệ, số lượng những bảo vật ngươi cần là rất lớn. Nếu tính cả tích lũy của bổn tông bấy lâu nay, cộng thêm bảo vật riêng của ta và Long sư đệ, thì cũng chỉ có thể xuất ra được một phần mười mà thôi."
"Một phần mười sao?"
Trên gương mặt Lâm Hiên cũng không hề tỏ ra thất vọng: "Như vậy đã đủ rồi. Sư tỷ cứ đưa những bảo vật kia cho ta, số còn lại sẽ là điều kiện đặt ra cho Thiên Tuyệt môn. Đương nhiên, cần bổ sung một điều kiện nữa, đó là sau này tu sĩ Thiên Tuyệt môn khi gặp đệ tử bổn tông phải nhượng bộ lui binh, nếu không bọn chúng sẽ thừa cơ tìm chúng ta trả thù."
"Nhưng chưa chắc đối phương đã có khả năng lấy ra được nhiều bảo vật như vậy."
Long thiếu niên ngẫm nghĩ một lát rồi mở miệng. Tuy thực lực Thiên Tuyệt môn mạnh hơn bổn tông rất nhiều, nhưng những tài liệu Lâm Hiên đưa ra thật sự quá mức phi thường, mỗi một loại đều là vật chỉ có thể ngộ mà không thể cầu. Hơn nữa, tổng cộng còn có hơn mấy trăm chủng loại. Hắn có thể khẳng định Thiên Tuyệt môn không thể một lần lấy ra nhiều bảo vật như thế.
"Không xuất ra được sao? Không vấn đề gì. Tích lũy của bổn tông có thể xuất ra một phần mười, thì Thiên Tuyệt môn nhất định cũng có thể gom góp được một ít." Thanh âm của Lâm Hiên nhàn nhạt truyền vào tai.
Việc này hắn đã dự liệu từ lâu. Chân muỗi tuy nhỏ nhưng cũng là thịt, Lâm Hiên vốn không hy vọng có thể một lần thu thập đủ những bảo vật này, gom góp được chừng nào hay chừng ấy.
"Điều kiện của chúng ta cũng nên định một kỳ hạn. Để xem, hai ngàn năm đi."
"Hai ngàn năm..."
Ngân Đồng thiếu nữ ngẩn người, vẻ mặt như đang nghĩ tới điều gì. Nàng lấy tay chống cằm, trên mặt hiện lên vài phần do dự rồi nói: "Phải chăng ý của sư đệ là ‘một mũi tên trúng hai đích’? Quả là diệu kế."
"Một mũi tên trúng hai đích?"
Long thiếu niên còn chưa kịp phản ứng thì Lâm Hiên đã vỗ tay cười lớn: "Đúng vậy. Sư tỷ thật thông minh, nhanh như vậy đã hiểu rõ ý của ta."
"Hai người các ngươi đang nói cái gì vậy?"
"Long sư đệ, ý định của Lâm sư đệ rất hay. Thứ nhất, hắn đang cần những bảo vật này, nếu quyết đấu thắng thì không uổng phí chút khí lực nào liền có thể có được một phần tài liệu từ chỗ Thiên Tuyệt môn. Hơn nữa, chắc chắn đối phương không thể nào có đủ những loại tài liệu này, hắn lại định ra một kỳ hạn, yêu cầu đối phương trong thời gian đó phải gom góp đủ số lượng. Nếu đối phương không muốn bị Tinh Nguyệt Thành trừng phạt, trong hai ngàn năm tiếp theo, bọn chúng nhất định phải huy động toàn bộ lực lượng tông môn tìm kiếm khắp nơi. Kể từ đó, mọi hoạt động trên dưới trong tông môn đều bị ngưng trệ, làm gì còn thời gian mà tu luyện nữa."
“Kế sách này chính là ‘giết người không dao’. Sau thời gian hai ngàn năm, Thiên Tuyệt môn sẽ suy yếu dần. Nếu bọn hắn có thể hoàn thành điều kiện, Tinh Nguyệt Thành không ra tay trừng phạt, thì cho dù bọn chúng có tái thiết lập tông môn cũng không còn khả năng uy hiếp được Vân Ẩn Tông ta nữa."
Long thiếu niên vừa nghe Ngân Đồng thiếu nữ giải thích vừa trợn mắt há mồm. Tâm kế của vị Lâm sư đệ này thật ngoan độc! Không những khiến địch nhân làm nô bộc cho mình mà còn có thể làm cho bọn chúng suy yếu.
"Sư tỷ phân tích không tệ, nhưng để hoàn hảo hơn còn cần một điều kiện nữa. Đó chính là sau hai ngàn năm, nếu đối phương vẫn chưa gom góp đủ những bảo vật kia, ta cũng không cần diệt sát toàn bộ tông môn bọn chúng, mà chỉ cần một mình Thiên Tuyệt Lão Quái là được rồi." Lâm Hiên mỉm cười nói.
"Đúng, cái này mới là ý hay nhất. Thiên Tuyệt Lão Quái khẳng định không cam lòng chịu chết như vậy, vì muốn được sống, lão nhất định sẽ dốc sức liều mạng đốc thúc toàn bộ đệ tử tông môn đi tìm kiếm bảo vật cho sư đệ." Ngân Đồng thiếu nữ cao hứng nói tiếp: "Như vậy thì Thiên Tuyệt môn lại càng dễ sụp đổ."
"Sư đệ, sư tỷ, mưu kế của hai người các ngươi rất cao minh. Tuy nhiên, muốn thực hiện lại cần có một điều kiện tiên quyết, đó là Lâm sư đệ phải đánh bại được Thiên Tuyệt Lão Quái. Nếu không, tông môn sụp đổ không phải là Thiên Tuyệt môn mà chính là Vân Ẩn Tông chúng ta đấy." Long thiếu niên khẽ thở dài, mưu kế rất hay nhưng muốn thực hiện lại không hề dễ dàng.
Ngân Đồng thiếu nữ nghe xong cũng có chút thấp thỏm không yên. Song, Lâm Hiên lại không hề khẩn trương, hắn là người hiểu rõ nhất thực lực của mình. Lúc trước ở Ma Giới, hắn đã từng đấu pháp với cả hóa thân của Thánh Tổ, mặc dù chưa gặp Thiên Tuyệt Lão Quái nhưng nếu không có vài phần nắm chắc thì sao hắn lại dám làm như thế?
Huống chi trong trường hợp xấu nhất, nếu mình thua, Lâm Hiên vẫn còn một lá bùa hộ mệnh là lời hứa của Thanh Linh tôn giả. Quy tắc của Tinh Nguyệt Thành là không cho phép nuốt lời, nhưng đó cũng chỉ áp dụng với tu tiên giả cấp thấp mà thôi. Thanh Linh tôn giả là lão quái vật Độ Kiếp kỳ hàng thật giá thật, nếu như ngài chịu ra mặt làm người hòa giải, chưa hẳn đối phương sẽ không nể mặt để Lâm Hiên rút lui an toàn. Bản thân hắn chắc chắn sẽ không gặp phải bất cứ uy hiếp nào tới tính mạng.
Đương nhiên, đòn sát thủ này chính là lá bài tẩy của hắn, hiện tại cũng không cần phải nói với hai vị sư huynh sư tỷ.
Vì vậy, mọi chuyện dường như đã được quyết định. Dù sao đây cũng là sự lựa chọn tốt nhất bây giờ, Vân Ẩn Tông cũng không còn đường lui nào nữa. Việc định ước và sắp xếp quyết đấu đương nhiên không cần Lâm Hiên bận tâm. Hắn trực tiếp mở một tòa động phủ trên Minh Thanh Huyễn cảnh, sau đó chỉ cần nghỉ ngơi dưỡng sức là được.
*
Thất Linh Sơn, Bắc Lương Quận.
Nơi này là tổng đà của Thiên Tuyệt môn. Tuy nhiên, khí thế lại hoàn toàn khác với thường ngày, tám chín phần mười đệ tử trong tông đều sục sôi căm phẫn.
Tin tức vừa mới truyền đến, Chung trưởng lão dẫn đầu một bộ phận đệ tử trong môn đi chinh phạt Vân Ẩn Tông ở Thiên Sương Quận. Kết quả là đại bại, cơ hồ toàn quân bị diệt, ngay cả Chung trưởng lão Phân Thần kỳ cũng đã ngã xuống.
Ban đầu, khi đệ tử Thiên Tuyệt môn nghe được tin tức này liền cười nhạt khinh thường, làm sao có thể xảy ra chuyện đó?
Tuy bổn môn không tính là thế lực đỉnh cấp ở Hàn Long giới, nhưng so với Vân Ẩn Tông vẫn hơn hẳn một bậc. Mặc dù lần này chỉ là một phần nhỏ đệ tử xuất chinh, nhưng tất cả đều không lo lắng chút nào, chắc chắn sẽ như Thái Sơn áp đỉnh, dễ dàng nghiền nát Vân Ẩn Tông thành bột phấn. Ý nghĩ thì không tệ, nhưng kết quả lại là một trời một vực, Vân Ẩn Tông không sứt mẻ chút nào, trái lại toàn bộ đệ tử do tông môn phái đi đều bị diệt sát.
Ngoại trừ phẫn nộ cũng chỉ có phẫn nộ, bất luận thế nào, tu sĩ Thiên Tuyệt môn cũng không thể chấp nhận kết quả này.
Dù sao Thái thượng Trưởng lão của bổn tông là Thiên Tuyệt Lão Quái, người được mệnh danh là đệ nhất nhân dưới Độ Kiếp kỳ của bản giới. Nước lên thì thuyền lên, với địa vị của bổn tông, một Vân Ẩn Tông nho nhỏ căn bản không đáng để vào mắt. Song hôm nay lại thua một cách nhục nhã như thế, làm sao bọn chúng có thể nhẫn nhịn được?
Đệ tử Thiên Tuyệt môn vô cùng phẫn nộ, tất cả đều hô hào muốn rửa sạch nỗi nhục này, cơ hồ muốn tập hợp toàn bộ lực lượng bổn tông để xóa sổ cái tên Vân Ẩn Tông khỏi Hàn Long giới.
Mặc dù những tu sĩ cấp thấp hung hăng như vậy, nhưng các vị Trưởng lão lại tương đối trầm ổn.
Đúng như Lâm Hiên phân tích, giết địch một ngàn, tự tổn tám trăm. Bọn họ không thể không có băn khoăn này. Vốn dĩ cao tầng Thiên Tuyệt môn cũng không để Vân Ẩn Tông vào mắt, nhưng kết quả trận chiến vừa rồi lại như một gáo nước lạnh tạt vào mặt bọn họ. Nhất định thông tin tình báo đã phạm sai lầm, thực lực của Vân Ẩn Tông phải cường đại hơn nhiều so với tưởng tượng.
Cái này cũng có chút phiền phức rồi. Tuy thực lực bổn môn mạnh mẽ hơn một chút, giành thắng lợi sẽ không có vấn đề, nhưng nếu trận chiến này xảy ra thì thương vong sẽ rất lớn, lợi không bù được mất.
Tuy nhiên, sự tình đã đến bước này, thù hận giữa song phương đã rơi vào tình thế không chết không thôi, tuyệt không thể hóa giải được nữa, nên làm sao cho phải?
Không muốn tổn thương quá mức đến thực lực bổn môn, lại muốn tiêu diệt Vân Ẩn Tông, đây quả thật là một vấn đề nan giải. Các trưởng lão Thiên Tuyệt môn vò đầu bứt tai, nghĩ nát óc cũng không ra được đối sách.
Nhưng đúng lúc này, sứ giả của Vân Ẩn Tông lại không mời mà đến, đưa tới một tấm thiếp mời.
Sau khi đệ tử tuần tra nhìn rõ liền kinh hãi vô cùng, vội vàng bẩm báo cho Chưởng môn. Vị này đọc nội dung thiếp mời xong cũng không dám tự tiện làm chủ, ngay lập tức tiến vào Hàn Đàm. Nơi đây là cấm địa của bổn môn, cũng chính là nơi Thiên Tuyệt Lão Quái bế quan thanh tu. Nếu không có chuyện quan trọng, hoặc không phải đích thân Chưởng môn, thì không ai dám mạo muội đến đây khi chưa được triệu kiến.
Đương nhiên, sự tình lúc này hết sức đặc biệt. Hơn nữa, việc đại sự như vậy thì các Thái thượng Trưởng lão khác cũng không thể làm chủ được, nhất định phải bẩm báo Thiên Tuyệt sư thúc.
Rất nhanh, gã đã xuyên qua vô số trận pháp cấm chế, đi sâu vào trong hàn đàm, đưa thiếp mời tới tận tay Thiên Tuyệt Lão Quái.
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn