"Quyết đấu tại Tinh Nguyệt Thành sao? Vân Ẩn Tông quả nhiên can đảm, không ngờ một tông môn nhỏ bé lại dám đưa ra yêu cầu như vậy."
Thiên Tuyệt Lão Quái khoanh chân ngồi giữa Hàn Đàm, thoạt nhìn chỉ khoảng ngũ tuần, cằm rộng, khuôn mặt lớn, mặc một bộ áo bào trắng, dung mạo không quá xuất chúng, nhưng khí độ Đại tông sư lại toát ra từ thân thể hắn.
"Sư điệt cũng cảm thấy kỳ quái. Dù Vân Ẩn Tông không biết phân biệt nặng nhẹ, nhưng tông môn bọn chúng cũng đã có từ khá lâu, chắc chắn phải thấu rõ sự lợi hại của sư thúc mới phải chứ? Yêu cầu như vậy chẳng khác nào tự chui đầu vào chỗ chết, hay ẩn chứa âm mưu nào?"
Chưởng môn kia cung kính tiếp lời, nếu chỉ nhìn vẻ bề ngoài thì rõ ràng trông hắn già hơn Thiên Tuyệt Lão Quái, nhưng tuổi thọ của Tu tiên giả vốn không thể phán đoán thông qua vẻ bề ngoài.
"Âm mưu, có thể có âm mưu gì chứ? Ngươi hẳn cũng thấu rõ thế lực Tinh Nguyệt Thành hùng mạnh đến nhường nào, Vân Ẩn Tông há có thể đùa giỡn hay bày mưu tính kế gì?"
"Nhưng đối phương làm như vậy thật sự quá trái lẽ thường."
"Hừ. Nghĩ nhiều làm gì? E rằng đối phương đã sợ đến phát điên rồi. Chẳng lẽ ngươi sợ bản tôn sẽ bại sao?"
"Sư thúc minh giám, sư điệt tuyệt không có ý nghĩ đó. Sư thúc tung hoành vô địch, Vân Ẩn Tông tôm tép nhỏ bé há dám so sánh cùng người?"
Chưởng môn kia thấy sắc mặt Thiên Tuyệt Lão Quái lộ vẻ không hài lòng, vội vàng mở miệng nịnh nọt. Vị sư thúc này của mình quả nhiên là người hỉ nộ vô thường.
"Thôi được. Nếu đối phương đã muốn quyết đấu cùng lão phu thì cứ thỏa mãn yêu cầu của chúng. À, dựa theo quy củ của Tinh Nguyệt Thành thì trước khi song phương quyết đấu cần định ra điều kiện cho bên thắng cuộc, bọn chúng nói sao?"
Lão giả Chưởng môn nuốt một ngụm nước bọt, cung kính dâng lên một ngọc giản xanh biếc.
Thần thức Thiên Tuyệt Lão Quái quét qua, trên mặt hiện rõ vẻ đăm chiêu suy tư, sau đó bỗng vỗ tay cười lớn: "Thật thú vị. Dám đưa ra điều kiện như vậy, xem ra Vân Ẩn Tông thật sự có vài phần tự tin vào lần quyết đấu này."
"Vì thế nên sư điệt mới lo lắng. Những thiên tài địa bảo chúng đưa ra đều là vật có một không hai, chỉ có thể ngộ mà không thể cầu. Với tích lũy của bổn môn bấy lâu nay, cũng chỉ có thể xuất ra một phần năm mà thôi. Trong hai ngàn năm muốn gom góp đủ số còn lại, tuy không thể nói không có chút cơ hội nào, nhưng quả thực cực kỳ xa vời, vạn nhất..."
"Im ngay!" Thiên Tuyệt Lão Quái không kiên nhẫn vung tay: "Ngươi sợ hãi điều gì? Đối phương đưa ra điều kiện hà khắc thì chỉ khi chúng thắng lão phu mới có thể có được. Trận đấu còn chưa diễn ra mà ngươi đã thốt ra những lời xui xẻo rồi."
Tuy Chưởng môn vẫn cảm thấy có chút không ổn nhưng sư thúc đã nói như vậy thì hắn đương nhiên không dám khuyên bảo gì nữa, liên tục gật đầu đồng ý.
Sau đó hắn ngẩng đầu lên, mặt tươi rói mở miệng: "Sư thúc, nếu chúng ta thắng thì nên đặt ra điều kiện gì đây?"
"Hừ, điều này còn cần phải hỏi sao?"
Thiên Tuyệt Lão Quái phất tay một cái, hung quang trong mắt lão lóe lên: "Tất nhiên là xóa sổ Vân Ẩn Tông khỏi thế gian này, toàn bộ tông môn đệ tử hồn quy Địa phủ, chó gà không tha."
"Cẩn tuân sư thúc phân phó. Đệ tử xin cáo lui."
Chỉ thấy bóng Chưởng môn trong Hàn Đàm thi lễ một cái, rồi lặng lẽ lui xuống.
Bắc Minh quận là địa phương tận cùng phía Bắc của Hàn Long giới, mặc dù diện tích của nó trong chín mươi chín tám mươi mốt quận phủ không dám xưng là đệ nhất, nhưng cũng phải nằm trong số những quận hàng đầu.
Tuy nhiên nơi đây lại hoang vu, khí hậu vô cùng khắc nghiệt. Một năm bốn mùa, ngoại trừ mùa hạ có vài ngày ấm áp, thì quanh năm đều tuyết rơi dày đặc. Hoàn cảnh như vậy, đừng nói phàm nhân, ngay cả Tu tiên giả cũng không ưa thích.
Nhưng như cố ý, Tinh Nguyệt Thành, được mệnh danh là tiên thành đẹp nhất Hàn Long giới, lại tọa lạc tại nơi đây. Điều này quả thực khiến người ta vô cùng kinh ngạc, hay có thể nói là khó hiểu đến cực điểm.
Bởi vì có Tinh Nguyệt Thành nên thực lực Tu tiên giới tại Bắc Minh quận không thể nói là bạc nhược yếu kém. Hàng năm đều có lượng lớn tu sĩ ra vào.
Hơn nữa, ngoài quyết đấu, Tinh Nguyệt Thành còn vang danh về những phương diện khác. Phường thị, đấu giá hội đều là số một số hai trong tám mươi mốt quận phủ Hàn Long giới.
Tuy nhiên, sở dĩ có nhiều tu sĩ đến nơi này lại có nguyên do khác. Có thể nói, họ mộ danh mà đến.
Theo truyền thuyết, thế lực chống lưng Tinh Nguyệt Thành vô cùng khổng lồ, có tới ba vị lão tổ Độ Kiếp kỳ làm Thái thượng Trưởng lão. Tuy đây chỉ là truyền thuyết, không có cách nào chứng minh được là đúng, song vẫn có chút chứng cứ.
Đó là quanh năm luôn có hóa thân của một lão quái vật Độ Kiếp kỳ tọa trấn tại thành này. Điểm này tuyệt không nghi ngờ, bởi vì trong một vài đại điển quan trọng, có thể dễ dàng trông thấy những hóa thân của các vị tiền bối này hiện thế.
Phải biết rằng, Độ Kiếp kỳ là cảnh giới cuối cùng trên con đường tu tiên, trong mắt đại bộ phận tu sĩ đều như thần thánh. Tuy Hàn Long giới là một đỉnh cấp giao diện tại Linh giới, không thiếu những tồn tại Đại năng như vậy. Đặc biệt là Hàn Long Chân Nhân, phóng mắt khắp tam giới, vị này cũng là một trong những nhân vật đứng đầu. Song những lão gia hỏa sống không biết bao nhiêu năm tháng này, sao lại có thể dễ dàng xuất hiện trước mặt người khác? Động phủ của họ ở đâu càng không ai hay biết.
Nhưng Tinh Nguyệt Thành lại khác, có thể nhìn thấy hóa thân của tồn tại Độ Kiếp kỳ đã đủ khiến những tu sĩ kia hưng phấn vô cùng. Trong truyền thuyết, có một vài người tư chất tuyệt hảo đã được hóa thân của tiền bối Độ Kiếp kỳ nhìn trúng, thu làm đệ tử. Dùng "một bước lên trời" để hình dung cũng không quá đáng.
Lại có đồn đại rằng đã từng có nữ tu xinh đẹp nào đó nhờ cơ duyên xảo hợp mà được một tiền bối Độ Kiếp kỳ nạp làm thị thiếp.
Chỉ riêng điều đó cũng đủ khiến vô số nữ tử đỏ mắt trông ngóng. Địa vị của thị thiếp tuy còn xa mới có thể so sánh với đạo lữ song tu được cưới hỏi đàng hoàng, nhưng cũng phải xem đó là thiếp của người nào. Thị thiếp của một tiền bối Độ Kiếp kỳ thì ngay cả Tu tiên giả Phân Thần kỳ cũng không dám dễ dàng đắc tội.
Chứ đừng nói chi là người đầu ấp tay gối của lão tổ Độ Kiếp kỳ, ắt sẽ có vô số chỗ tốt. Điều này gọi là nghe vua nói một buổi còn hơn mười năm đọc sách, lão quái vật Độ Kiếp kỳ tùy ý chỉ điểm một hai câu có thể khiến tu sĩ cấp thấp giảm đi rất nhiều đường vòng trên con đường tu luyện. Nếu như được sủng ái thì không cần nghĩ cũng biết, tinh thạch đan dược cần thì cứ lấy, không cần lo lắng bất kỳ điều gì về tu luyện nữa.
Chỉ cần hai lời đồn trong truyền thuyết này đã đủ khiến Tu tiên giả đến Tinh Nguyệt Thành hàng năm tấp nập, náo nhiệt vô cùng. Đương nhiên, những kẻ được thu làm đệ tử hoặc làm thị thiếp của lão quái Độ Kiếp kỳ cũng chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay mà thôi. Tất cả mọi người đều thấu rõ cơ duyên như vậy ngàn năm khó gặp. Đại bộ phận tu sĩ tới đây hoặc là đến đấu giá hội, hoặc là để quyết đấu giải quyết thù hận.
Quyết đấu thì không cần phải nói, danh tiếng Tinh Nguyệt Thành tuyệt đối là số một tại Hàn Long giới. Về phần đấu giá hội cũng là số một số hai.
Đương nhiên, tuy đấu giá lúc nào cũng có, nhưng buổi đấu giá đại hội hoành tráng nhất phải chín năm mới cử hành một lần. Mà mỗi lần đó, Tu tiên giả ra vào Tinh Nguyệt Thành lại tăng lên gấp mấy lần.
Năm nay chính là một năm như vậy, không chỉ tu sĩ bình thường mà tất cả các nhân vật trọng yếu trong các tông môn cũng không chịu nổi tĩnh mịch, liền xuất quan tiến về Tinh Nguyệt Thành.
Thời gian đến khi đấu giá đại hội bắt đầu còn khoảng một tháng, nhưng lúc này Tinh Nguyệt Thành cũng đã vô cùng náo nhiệt rồi.
✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay