“Anh ngươi còn từng giết người đó, sao hả?” Vương Viễn vừa né tránh vừa khiêu khích.
Đổi thành dáng vẻ cũ, lúc này hắn đã tát cho Tố Niên Cẩn Thời một phát chết luôn rồi.
Vương Viễn không nói câu nào còn đỡ, vừa nói cái khiến Tố Niên Cẩn Thời càng tức hơn.
“Má! Đại ca lại đây chỉ dạy ta với!”
Cà Chua Xào Trứng đứng bên cạnh nhìn đến ngu người.
Hai người này một đánh một tránh, giống y cặp vợ chồng son rảnh rỗi giận dỗi nhau.
Vương Viễn xấu xí thôi rồi mà lại có một cô em xinh đẹp theo sau khiến Cà Chua Xào Trứng hâm mộ lắm.
Ngày thất tịch lớn thế này…
“Thế mà gọi là dạy dỗ à?”
Vương Viễn ăn mấy cú đánh của Tố Niên Cẩn Thời rồi nói: “Ta dùng nhỏ này đổi lấy quyển sách kia, ngươi có đổi hay không?”
“Chuyện này… được thật hả?” Cà Chua Xào Trứng hơi dao động.
Tố Niên Cẩn Thời tức giận mắng: “Ngươi nghĩ sao?”
“Thôi…” Cà Chua Xào Trứng vội vàng lắc đầu bảo: “Hay dùng phi kiếm đi, cấp một cũng được.”
Xem ra Cà Chua Xào Trứng thuộc nhóm người nghèo, mới rồi còn hét đổi phi kiếm cấp hai, thấy Vương Viễn không có ý định mua sách nữa thì nhanh chóng hạ giá.
Nói thế nào nhỉ? Phái Thục Sơn lăn lộn rất khổ sở …
Nhưng đợi bọn họ vùng lên, những môn phái khác càng khổ.
“Xích Âm Kiếm! !!”
Vương Viễn lôi phi kiếm của Mao Thái ra nói: “Đồ chuyên dụng của Bát Tí Hùng Mao Thái, rơi ra từ BOSS đấy, là cực phẩm.”
“Gấu barbie (1) ? Còn có loại BOSS đỏm dáng như vậy hả?” Tưởng tượng của Cà Chua Xào Trứng lập tức bay cao bay xa.
(1) Bát Tí Hùng và gấu Barbie có phát âm giống nhau
Song Cà Chua Xào Trứng đang cần phi kiếm nên không đắn đo quá lâu, vội vàng ném Độn Giáp Thiên Thư về phía Vương Viễn như ném rác.
Vương Viễn nhận đồ, vỗ hai tay vào nhau, Độn Giáp Thiên Thư hóa thành luồng sáng đen trắng đan xen chui vào trong cơ thể hắn.
[Hệ thống thông báo: Bạn đã học được kỳ thư Độn Giáp Thiên Thư, có thể trang bị thêm một quyển tâm pháp phụ trợ trong cột công pháp.]
“? ??”
Vương Viễn thấy vậy thoáng ngẩn người, vội vàng mở cột công pháp ra.
Chỉ thấy trong cột công pháp không có Độn Giáp Thiên Thư mà ở góc dưới bên phải Cửu Chuyển Huyền Công nhiều thêm một dòng Âm Dương Ngư.
Trong mục Âm Dương Ngư dôi ra một ô công pháp.
Vương Viễn nhấn chọn Âm Dương Ngư.
“Thuộc tính công pháp không cộng dồn? Vậy phụ trợ được cái gì?” Vương Viễn hơi buồn bực.
Đối với võ học phàm trần, chỉ cần không tháo công pháp xuống, thuộc tính vẫn có thể cộng dồn.
Độn Giáp Thiên Thư này giúp tăng thêm một ô công pháp nhưng lại không thể chồng thuộc tính, vậy học xong có ích lợi gì? Lãng phí điểm tu vi à?
Vương Viễn không bái nhập sư môn, ngoài Cửu Chuyển Huyền Công thì không còn công pháp nào khác, mặc dù ô công pháp mới không cho chồng thuộc tính nhưng dư thì vẫn dư ra đó, bỏ trống không hay, thế là hắn tiện tay trang bị nội công cơ bản tầng mười vào.
[Hệ thống thông báo: Trang bị công pháp thành công, bạn nhận được thuộc tính phụ trợ - Bảy thành pháp lực sinh sôi không ngừng.]
Thế… cũng được hả?
Nhìn thấy thông báo của hệ thống, Vương Viễn ngạc nhiên không thôi.
Hiện tại hắn cũng không kịp phản ứng xem Độn Giáp Thiên Thư này rốt cuộc là thứ gì.
Ô công pháp cộng thêm từ nó mặc dù không cho chồng thuộc tính nhưng lại chung cảnh giới với võ học phàm trần.
Cảnh giới Nội Công Cơ Bản là Nhất Đại Tông Sư, cho nên sau khi trang bị vào cột công pháp, Cửu Chuyển Huyền Công nhận được thuộc tính cảnh giới của nội công cơ bản: bảy thành pháp lực sinh sôi không ngừng.
Trong chiến đấu yếu tố gì quan trọng nhất?
Là pháp lực!
Giá trị của thuộc tính pháp lực ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng gây sát thương, phòng ngự thậm chí là ngự kiếm vân vân, bao gồm toàn bộ hành động chiến đấu bình thường.
Mà pháp lực nhiều ít bao nhiêu liên quan đến tu vi của người chơi.
Tốc độ tiêu hao pháp lực lúc chiến đấu cũng quyết định đến thời gian chiến đấu và sức chịu đựng của người chơi.
Người chơi sau khi phi thăng mỗi lần chỉ có thể trang bị một môn công pháp.
Công pháp đạt tới Nguyên Anh kỳ, pháp lực mới có một thành sinh sôi không ngừng, ở giai đoạn hiện tại muốn làm gì cũng phải tính toán tỉ mỉ.
Mà dưới sự phụ trợ của Độn Giáp Thiên Thư, tu vi công pháp trực tiếp đạt tới cảnh giới tối cao.
Bảy thành pháp lực sinh sôi không ngừng mạnh đến đâu tất nhiên có thể tưởng tượng được.
Một phi kiếm cấp một đổi một quyển thiên thư, vụ mua bán này cực hời.
May có Tố Niên Cẩn Thời nhắc nhở một câu, không là hắn bỏ lỡ rồi.
Nghĩ tới đây, Vương Viễn thấy Tố Niên Cẩn Thời nhìn thuận mắt hơn nhiều, đầu óc nhỏ này chỉ hơi ngờ ngệch chút thôi, không còn đáng ghét như trước nữa.
“Thế nào đại ca, bảo vật trấn phái của Thục Sơn chúng ta lợi hại lắm đúng không?” Cà Chua Xào Trứng trông thấy biểu cảm của Vương Viễn thì vội vàng hỏi, đồng thời bắt đầu cảm thấy hối hận, như thể mình bị thua thiệt ấy.
Vương Viễn tức giận nói: “Lợi hại cái lìn ấy! Một chút tác dụng cũng không có, còn bắt ta tìm hai quyển mới kích hoạt thuộc tính được, trả phi kiếm lại cho ta đây!”
“Ha ha!”
Cà Chua Xào Trứng nghe Vương Viễn nói vậy thì vui vẻ hơn nhiều, cười hì hì bảo: “Trả phi kiếm lại cho ngươi cũng dễ thôi, ngươi trả Độn Giáp Thiên Thư lại cho ta đã.”
“Mẹ kiếp! Tên gian thương này!” Vương Viễn mắng càng ác, Cà Chua Xào Trứng càng vui vẻ, gã tỏ vẻ: “Đại ca đừng nóng giận nữa, sau này có quyển nữa ta nhất định sẽ liên lạc với người trước tiên, hai ta thêm bạn tốt đi.”
“Ngươi mà dám gạt ta, ta sẽ đánh gãy chân ngươi!” Vương Viễn mặt hầm hầm nhưng vẫn gửi lời mời kết bạn qua.
Cà Chua Xào Trứng cười thầm: “Chỉ bằng ngươi…”
Nhưng lúc gã nhìn thấy ba chữ “Ngưu Đại Xuân”, cả người như chết lặng.
“Ngươi… Ngươi chính là…” Cà Chua Xào Trứng hoảng hốt, tiếng xấu của yêu tăng Ngưu Đại Xuân như sấm bên tai, không ngờ kẻ này lại có ngoại hình thấp bé thô bỉ.
Vương Viễn nói: “Ngươi biết là được rồi, đừng để lộ ra ngoài, lão tử đang bị phái Thanh Thành đuổi giết đây!”
“Vâng vâng vâng!” Cà Chua Xào Trứng vội vàng che miệng, nhỏ giọng nói: “Ngưu ca, ngươi chính là thần tượng của ta đó…”
Ở phàm giới quậy đến long trời lở đất, ngày đầu lên Tiên Linh Giới đã đắc tội phái Thanh Thành, bị người ta mở lệnh truy sát.
Bạn học Ngưu Đại Xuân không chịu ngồi yên bao giờ, toàn làm những chuyện kinh thiên động địa mà chẳng ai dám nghĩ đến.