Trong trò chơi trừ phần lớn người tỏ vẻ “làm người không làm Ngưu Đại Xuân” thì còn có một bộ phận nhỏ người chơi cảm thấy hắn “sống như đại trượng phu”, coi Vương Viễn là thần tượng. Cà Chua Xào Trứng chính là một trong số đó.
“Thật? Bao nhiêu phẩm chất nho nhã khiêm tốn của ta mà ngươi cũng không học được, còn không biết xấu hổ nói mình là fan của ta.” Vương Viễn bĩu môi không tin.
“Khiêm tốn nho nhã?” Cà Chua Xào Trứng ngớ người.
Tiên Linh Giới mới mở cửa một ngày, sách pháp thuật là hàng hiếm, nhất là pháp thuật cấp một cấp hai có tiền cũng không mua được, hiển nhiên không thể tìm thấy trên thị trường.
Dạo chán chê một hồi, Vương Viễn rốt cuộc vẫn không kiếm được món gì nên hồn.
“Ai đi đánh phụ bản không?”
Trong kênh đoàn đội của Một Đám Ô Hợp, Phi Vân Đạp Tuyết đột nhiên ngoi lên hỏi.
“?”
Mario thận trọng nói: “Đánh phụ bản thì cho ta một suất.”
“Ta nữa!”
Những người khác rối rít lên tiếng.
Trang bị và nguyên vật liệu ngon đều ở trong phụ bản.
Biết làm sao đây, phụ bản trong trò chơi đều bị che giấu, người chơi phải tìm ra mới kích hoạt được.
Đặt cái tên rất hay rất đẹp là bí cảnh tiên nhân để bọn họ có cảm giác thành tựu.
Phi Vân Đạp Tuyết là người chơi có tu vi cao nhất trò chơi, nơi đi được rất nhiều, lúc này kích hoạt phụ bản, mọi người dĩ nhiên phải đi ké kiếm tí rồi.
Bôi Mạc Đình khóc lóc kể lể: “Giờ ta có mỗi thanh phi kiếm, không thể phi hành chiến đấu, ông chủ có thể cho ta mượn một thanh tiên kiếm không?”
Vũ khí phàm trần có thể mang đi tế luyện phi kiếm.
Nhưng trong thiết lập của hệ thống, phàm binh không chịu được tam muội chân hỏa của người tu chân, ngoại trừ thần binh ra, vũ khí tầm thường muốn tế luyện cần kiếm một đống vật liệu…
Mà giai đoạn này vật liệu còn đắt hơn cả phi kiếm thành phẩm.
Là một đệ tử trong kiếm phái Thục Sơn, tình cảnh của Bôi Mạc Đình cũng lúng túng y chang Cà Chua Xào Trứng.
“Không có! Ta chỉ có một thanh tiên kiếm thôi!” Phi Vân Đạp Tuyết tỏ vẻ mình không giúp được gì.
[Thanh Vân Kiếm]
Ngay lúc Bôi Mạc Đình đang rầu rĩ, Vương Viễn chia sẻ một món đồ lên kênh đoàn đội.
“Í? Bao nhiêu tiền?” Bôi Mạc Đình thấy đó là một thanh phi kiếm cấp hai thì nhất thời kích động.
“Năm viên linh thạch thượng phẩm.” Vương Viễn nói.
Bôi Mạc Đình tức giận: “Sao ngươi không đi ăn cướp đi? Trang bị trắng cấp hai mà đòi năm viên linh thạch thượng phẩm à?”
“Hề hề!” Vương Viễn cười đầy gian manh: “Đồ này ta cướp được đó, của Lăng Hư Tử phái Thanh Thành. Giờ ta còn đang bị đuổi giết đây này? Thứ này chẳng nhẽ không đáng giá năm viên linh thạch thượng phẩm?”
“Ặc…” Bôi Mạc Đình bị Vương Viễn lừa đến sửng sốt, trợn trừng hai mắt nói: “Ngươi đang ở đâu?”
Vương Viễn cười đáp: “Cho ta một suất đánh phụ bản. Các ngươi tìm một chỗ tập hợp đi, ta lập tức đến liền.”
“Đừng đừng, yêu tăng nhà ngươi đang bị đuổi giết, đừng liên lụy đến bọn ta!”
“Đúng đấy đúng đấy!”
“Ngươi chọn địa điểm đi, bọn ta đến tìm ngươi.”
Mọi người nhao nhao tỏ vẻ hạn chế gặp được bao nhiêu hay bấy nhiêu.
Thục Sơn Minh đồng khí liên chi (2), bảy tiên sơn lớn là một nhà.
(2)
(2) Thành ngữ dùng để chỉ tình thân thiết giữa anh chị em ruột thịt giống như những cành nhánh mọc từ cùng một cây, cùng hưởng sự vun bồi, nuôi dưỡng từ thân cây.
(2) Thành ngữ dùng để chỉ tình thân thiết giữa anh chị em ruột thịt giống như những cành nhánh mọc từ cùng một cây, cùng hưởng sự vun bồi, nuôi dưỡng từ thân cây.
Ma mới nào dám chọc vào đám NPC môn phái hung ác nhà người ta, Vương Viễn không có môn phái thì chẳng sao nhưng những người khác vẫn còn muốn lăn lộn trong sư môn kìa.
Nhất là Bôi Mạc Đình, đến giờ y vẫn chưa quên nỗi khuất nhục khi bị đuổi khỏi phái Hoa Sơn năm đó.
“Thế thì đến nhà trọ Tiên Kiếm ở Cẩm Thành đi.” Vương Viễn mở bản đồ, tiện tay tìm một nhà trọ cách mình gần nhất.
“Cẩm Thành? Ngươi vào Cẩm Thành được hả?”
Mọi người hoảng sợ không thôi.
Bọn họ hoảng sợ vì không ngờ Vương Viễn có thể vào thành. Thiệt tình, người này giết NPC phái Thành Thành còn dám tới chủ thành Thục Sơn lượn lờ, cả gan làm loạn, không để phái Thanh Thành vào mắt.
Song ngẫm lại thì hòa thượng kia vẫn luôn to gan lớn mật thế mà.
Vương Viễn khinh thường nói: “Chuyện này có gì khó, đợi khi khác ta lại đi giết mấy trưởng lão Thanh Thành, sau đó lại ghé phái Thanh Thành chơi.”
“Trâu bò! Quá trâu bò!” Mọi người đồng loạt cảm thán.
“Vậy hẹn nhau ở nhà trọ Tiên Kiếm đi, ta đến ngay đây!”
Sau khi xác định địa điểm tập hợp, Phi Vân Đạp Tuyết chốt lại một câu.
Vương Viễn không nói một lời, nhảy lên Huyền Quy bay thẳng đến nhà trọ Tiên Kiếm.
“Sư phụ, người đi đâu đấy? Mang con theo với!” Tố Niên Cẩn Thời giống như một kẻ bám đuôi quyết tâm phải theo sau Vương Viễn bằng được.
Tiên kiếm dưới chân cô ta có tốc độ phi hành cực nhanh, Vương Viễn muốn cắt đuôi cũng khó.
Hắn hận đến độ chỉ muốn nện chết cô ta.
“Đánh phụ bản, ngươi có thể thôi đi theo ta không?” Vương Viễn nhịn không được nói.
“Đánh phụ bản hả? Con thích nhất là đánh phụ bản đó!” Tố Niên Cẩn Thời hưng phấn nói: “Người nhất định phải dẫn con theo, con là đồ đệ của người mà.”
“Ngậm miệng lại đi được không?” Vương Viễn sắp sụp đổ đến nơi rồi.
Chớp mắt hai người đã bay tới nhà trọ Tiên Kiếm.
Nhà trọ này nhìn đơn sơ, bên trong lại rất sạch sẽ, chẳng qua là yên tĩnh không một bóng người.
Chủ nhà trọ là một người đàn ông trung niên vô cùng khôi ngô, thấy hai người Vương Viễn vào tiệm thì vội vàng chạy ra nghênh đón: “Tiểu nhân họ Lý, cung nghênh hai vị thượng tiên, hai vị dùng gì ạ? Thức ăn của tiệm chúng tôi tuyệt đối ngon nhất Cẩm Thành.”
“Tùy tiện mang vài món lên là được.” Vương Viễn ném một viên linh thạch ra.
Người tu tiên không còn coi trọng việc ăn uống nữa.
Ngoại trừ linh quả tiên thú trong thiên địa, thức ăn tầm thường không cộng thêm thuộc tính nên tùy tiện ăn gì cũng được.
“Vâng!” Ông chủ Lý nhận lấy linh thạch rồi lui xuống.
Tố Niên Cẩn Thời quan sát chung quanh một lượt rồi nói: “Sư phụ ơi, con cảm thấy nhà trọ này không bình thường.”
“Hắc điếm?”
Vương Viễn hỏi ngược lại.
“Cũng không hẳn.” Tố Niên Cẩn Thời nói: “Con quen thuộc phần lớn cửa hàng trong Cẩm Thành, đó đều là sản nghiệp của bảy đại tiên môn, mà nhà trọ nhỏ này lại không treo biểu tượng của bảy đại tiên môn… Ông chủ cũng không giống người tu hành, sao người phàm lại mở tiệm ở đây?”
Đúng là phải công nhận, Tố Niên Cẩn Thời mặc dù ngốc nghếch nhưng năng lực quan sát lại rất giỏi.
Cô ta không nhắc Vương Viễn cũng không để ý.
Dĩ nhiên, người bình thường không quen thuộc hệ thống cửa hàng.
Nhà trọ Tiên Kiếm này có hơi mờ ám thật.