“Két!”
Lúc Vương Viễn đang suy ngẫm lời Tố Niên Cẩn Thời nói… cửa nhà trọ đột nhiên hé mở, một người chơi mặc trang phục trắng muốt bước vào.
Người nọ khoác nguyên cây trắng, trên người có ánh sáng lưu chuyển, sau lưng đeo một thanh tiên kiếm màu trắng.
Lối ăn mặc này muốn đỏm dáng bao nhiêu thì có đủ bấy nhiêu.
Đỏm dáng nhất thiên hạ không ai bằng Phi Vân Đạp Tuyết.
Người đến chính là Phi Vân Đạp Tuyết đã bái sư Côn Luân chứ còn ai vào đây nữa.
“Hừ, nam không ra nam, nữ không ra nữ.”
Mỗi lần Phi Vân Đạp Tuyết ra sân lại khiến người thiên hạ chói mù mắt.
Tố Niên Cẩn Thời thấy vậy lộ vẻ không mấy thoải mái.
Một người chơi nam mà ăn mặc còn lòe loẹt hơn người chơi nữ, Tố Niên Cẩn Thời không thích ứng nổi cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
“Lão Vân, bên này!”
Vương Viễn đứng dậy vẫy tay gọi.
“Ngưu ca…” Phi Vân Đạp Tuyết nghe tiếng bước lại: “Ngươi biến thành bộ dáng này đến ta cũng nhận không ra.”
Vừa nói Phi Vân Đạp Tuyết vừa nhìn Tố Niên Cẩn Thời rồi hỏi: “Đây là?”
Ánh mắt Phi Vân Đạp Tuyết hết sức phức tạp, tựa hồ như đang lên án: “Mới một ngày không gặp mà ngươi đã dụ dỗ thêm một cô nương rồi?”
“Ha ha!” Vương Viễn lúng túng cười bảo: “Lượm được trên đường.”
“Sư phụ quen biết hắn à?”
Tố Niên Cẩn Thời quan sát Phi Vân Đạp Tuyết một lượt rồi nói: “Quá đàn bà…”
“? ??”
Trên đầu Phi Vân Đạp Tuyết hiện lên một loạt dấu chấm hỏi, vội vàng ngoái đầu nhìn ra sau, thầm nghĩ: Bôi Mạc Đình đến rồi hả, sao hắn không thấy người đâu?
Vương Viễn nói: “Này mà đã nhận xét là tính đàn bà? Ngươi chẳng có tí kiến thức nào cả!”
“Ặc…” Tố Niên Cẩn Thời ngu ngơ chả hiểu gì.
“Thì ra ngươi đang nói ta.” Bấy giờ Phi Vân Đạp Tuyết mới biết mình là mục tiêu công kích của Tố Niên Cẩn Thời.
“Ồ, ngươi có ý kiến gì?” Tố Niên Cẩn Thời nói: “Ngươi nhìn sư phụ ta rồi nhìn lại bản thân đi, xem có giống đàn ông không?”
“Khiêm tốn, khiêm tốn tí đi!” Vương Viễn được khen như mở cờ trong bụng.
“Má nhà nó! !!” Phi Vân Đạp Tuyết suýt chút nữa thì tức chết, thua ai còn đỡ hơn thua Vương Viễn.
Phi Vân Đạp Tuyết vội vàng nhắn tin riêng với Vương Viễn: “Nhỏ này đáng ghét thế, chẳng có tí học thức nào cả, ngươi nhặt được ở đâu đấy?”
“Ta đã nói nhặt mà ngươi không tin.” Vương Viễn bất lực.
“Thì giờ tin rồi này!” Phi Vân Đạp Tuyết gửi sang một chuỗi biểu tượng tức giận.
Hiển nhiên hắn không hề hài lòng chút nào về đánh giá của Tố Niên Cẩn Thời đối với mình.
Giờ phút này Vương Viễn đã hiểu ra một đạo lý, cùng phái kị nhau.
Vốn hắn còn tưởng hai con người nhạt nhẽo lại lắm tiền này gặp rồi sẽ có tiếng nói chung, kết quả thiếu chút nữa lao vào cắn xé túi bụi.
Không khí sặc mùi giương cung bạt kiếm.
“Tiểu Tố, đây là huynh đệ của ta, Phi Vân Đạp Tuyết, ngươi khách sáo chút đi. Mặc dù ta biết mình có hương vị đàn ông hơn nhưng dầu gì ngươi cũng phải cho bạn ta chút mặt mũi chứ.”
Vương Viễn phê bình Tố Niên Cẩn Thời mấy câu, lại quay sang giới thiệu với Phi Vân Đạp Tuyết: “Cô ta tên Tố Niên Cẩn Thời, nhạt nhẽo y như ngươi.”
“Ha ha!”
Hai người liếc mắt nhìn nhau, đồng loạt lộ ra vẻ khinh thường.
Vương Viễn: “…”
Một lát sau, những người khác của Một Nhóm Ô Hợp lần lượt có mặt trong nhà trọ Tiên Kiếm.
Thấy Tố Niên Cẩn Thời thì ai nấy đều bất ngờ, sau khi biết được cô ta do Vương Viễn nhặt về, tất cả không khỏi sinh lòng sùng bái hắn.
Nhất là Mario và Bôi Mạc Đình, hai người này chỉ muốn quỳ xuống bái Vương Viễn làm sư phụ ngay lập tức, cùng hắn học tập đại đạo tối cao.
Mario muốn học thì thôi đi, Bôi Mạc Đình cũng xán lại làm gì? Chẳng nhẽ bởi vì Tố Niên Cẩn Thời khen y có mắt thẩm mỹ?
Chỉ có Điều Tử mặt đầy nghiêm túc.
“Điều Tử, thế nào?”
Đạo Khả Đảo đứng bên cạnh tò mò hỏi: “Ngươi ngửi được mùi gì rồi hả?”
“Không!” Điều Tử nói: “Ta đang nghĩ chắc Vô Kỵ và Linh Tử sắp đến rồi.”
“…”
Thoáng chốc trong quán trọ lặng ngắt như tờ.
“Tự cầu phúc cho mình đi!” Mọi người đồng tình nhìn Vương Viễn.
“Không phải hai nàng bảo không tới hả?” Nhất Mộng Như Thị nói.
“Thật hả?” Điều Tử vuốt cằm nói: “Vậy để ta chụp hình lại gửi cho cả hai.”
Tất cả mọi người: “…”
Má, chó Điều Tử đúng là xấu xa!
“Được rồi, các ngươi xong chưa hả?” Thấy đề tài càng đi càng xa, Vương Viễn vội vàng lảng sang chuyện khác. Hắn lên tiếng hỏi Phi Vân Đạp Tuyết: “Ông chủ, lần này định đánh phụ bản gì?”
“Từ Vân Tự!” Phi Vân Đạp Tuyết đáp.
“Từ Vân Tự? Nghe như chính phái ấy nhỉ?” Vương Viễn lẩm bẩm.
“Không! Là tà phái!”
Phi Vân Đạp Tuyết nói: “Ta giết một hái hoa tặc tên là Trương Lượng, Trương Lượng là môn hạ đệ tử Từ Vân Tự.”
“Hái hoa tặc á? Hái hoa tặc thế nào?” Vương Viễn có chút hứng thú.
Hắn rất am hiểu đối phó với hái hoa tặc. Trước đây khi ở phàm gian giới, mấy tên dâm tặc như Điền Bá Quang, Vân Trung Hạc, thấy Vương Viễn cũng đều là múa rìu qua mắt thợ.
“Chính là một tên hòa thượng…” Phi Vân Đạp Tuyết liếc mắt nhìn Vương Viễn rồi đáp.
“Hòa thượng?” Vương Viễn trầm ngâm một lát, nói: “Một tên cặn bã của Phật môn mà thôi, chưa chắc Từ Vân tự đã là tà phái.”
Hắn ở Thiếu Lâm tự lâu như vậy, tuy rằng đã từng thấy không ít tăng nhân bỉ ổi, nhưng hắn vẫn khá bảo vệ Phật môn, dù sao bản thân hắn cũng là một hòa thượng.
“Nếu là như vậy, ta chỉ cần giết hắn là xong.”
Phi Vân Đạp Tuyết nói: “Gần đây ta nhận lệnh của sư phụ đi điều tra chuyện phụ nữ mất tích, Trương Lượng chỉ là một trong số đó mà thôi, người giật dây cuối cùng chính là Từ Vân tự.”
Nói đến đây, hắn móc một miếng lệnh bài ra, nói: “Đây chính là lệnh bài của Trương Lượng.”
[Lệnh bài mở bí cảnh Từ Vân tự]
Phân loại: Vật phẩm đặc biệt
Giới thiệu vật phẩm: Chuyện phụ nữ mất tích liên tiếp được phát hiện ra, Từ Vân tự rất đáng ngờ, vẫn mong tìm hiểu đến cùng, trừ hại cho dân.
Giới hạn tổ đội (Mười người)
Lệnh bài bí cảnh!
Tiên linh giới có rất nhiều bí cảnh, tính chất không khác gì phụ bản, nhưng mở thứ này lại không giống với phụ bản cho lắm. Phụ bản ở phàm gia giới, chỉ cần người chơi đến cấp bậc đó là có thể mở bất cứ lúc nào, còn bí cảnh thì lại phải cần vật phẩm như lệnh bài bí cảnh mới có thể tiến vào.
Nói về mặt ý nghĩa nào đó, chính là tăng độ khó của phụ bản lên.