Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1567: Chương 1566: Trúng chiêu

“Phụt!”

Tiêu Hiên ăn trọn một chưởng của Vương Viễn, lá chắn phòng hộ trên người biến mất, miệng phun máu, bay ngược về sau.

“Ngự Mộc!”

Thấy lá chắn của Tiêu Hiên biến mất, không đợi hắn ta rớt xuống, Phi Vân Đạp Tuyết đã chập hai tay lại, dưới đất trồi lên hai sợi dây leo to lớn quấn lấy Tiêu Hiên đang bay giữa không trung.

“Nam Minh Li Hỏa!”

“Âm Dương Hỏa Chú!”

Đạo Khả Đạo sử dụng pháp bảo hồ lô, còn Mario trên không trung thì bấm quyết bằng một tay.

Hai con rồng lửa xoay tròn quanh nhau, rồi rơi lên người Tiêu Hiên.

“Ầm!”

Dây leo gặp lửa thì cháy… Tiêu Hiên bị ngọn lửa cắn nuốt ngay.

“Thủy Long Phá!

Tố Niên Cẩn Thời quát một tiếng, hai tay kết ấn, một con rồng nước từ trời giáng xuống.

Thấy ba người ném thuật pháp còn hô tên, vẻ mặt của Vương Viễn lúng túng…

Hệ thống có thiết lập buồn nôn như vậy đấy, cứ nhất định muốn ngươi phải hô ra, thật là một đám có chứng hoang tưởng tuổi dậy thì.

Thực ra nhỏ giọng lẩm bẩm cũng được thôi, nhưng bầu không khí đã làm nóng đến mức này rồi, ngươi không lớn tiếng một chút lại cảm thấy ngại ngùng.

Trước bị lửa đốt, sau bị nước dội, một lạnh một nóng, cho dù là làm bằng sắt cũng chịu không thấu, Tiêu Hiên kêu thảm một tiếng, thanh máu trên đầu trực tiếp rớt xuống hơn nửa.

“Tướng công!”

Tiêu Hiên bị đánh trọng thương, Dương Hoa ở cách đó không xa kêu lên thảm thiết, lớn tiếng nói: “Tại sao các ngươi lại cản trở hai vợ chồng chúng ta…”

“Á…”

Giọng nói của Dương Hoa truyền vào lỗ tai của mọi người, mấy người Mario chấn động, ánh mắt dại ra. Ngay cả vẻ mặt của Tố Niên Cẩn Thời cũng trở nên cứng đờ.

Vương Viễn vì có Phật pháp tầng mười, định lực cao thâm, còn Bôi Mạc Đình thì lại không có chức năng đó…

Dương Hoa vừa vung tay, đám người Một Đám Ô Hợp đều quay người lại, nhìn chằm chằm vào Vương Viễn và Bôi Mạc Đình với vẻ mặt không có ý tốt.

“Sao đấy, sao đấy?” Bôi Mạc Đình mang vẻ mặt ngơ ngác, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì.

“Giúp ta giết bọn họ!”

Cùng với một tiếng ra lệnh của Dương Hoa, Bút Phán Quan trong tay Điều Tử nhắm thẳng vào Vương Viễn.

“Bép!”

Một bùa chú dán lên mặt hắn.

[Hệ thống nhắc nhở: Bạn đá trúng “Ngũ Môn Phong Cấm” trong vòng hai mươi giây không thể sử dụng pháp thuật ngũ hành.]

Vương Viễn khinh thường chẳng thèm quan tâm, thằng cháu trai mới đi dùng pháp thuật!

Một bên khác, Phi Vân Đạp Tuyết vỗ hai tay, dây leo quấn ngay lấy Bôi Mạc Đình, phía bên cạnh còn có một dây leo mảnh vươn tới, quất lên mặt Bôi Mạc Đình, phát ra tiếng bốp bốp.

“Ông chủ, đừng làm loạn!”

“Phi Vân!”

“Mẹ nó chứ!”

Bôi Mạc Đình bị quất đến lời thô tục cũng bật ra.

“Câm miệng!”

Vương Viễn kéo lá bùa trên mặt xuống, nhảy đến bên cạnh Bôi Mạc Đình, nói: “Bọn họ bị khống chế rồi!”

Trong lúc nói chuyện, hai tay hắn túm lấy dây leo rồi kéo xuống, dây leo bị kéo đứt, cứu được Bôi Mạc Đình.

“Bị khống chế rồi, vậy làm sao đây?” Bôi Mạc Đình hỏi với vẻ vô cùng ngơ ngác.

“Ngươi nói xem? Đương nhiên là giết hết bọn họ rồi!” Vương Viễn tức giận đáp.

“Hả? Thế này ngại quá, để Mario lại cho ta giết được không?” Bôi Mạc Đình đề nghị.

“Ta cho ngươi một quyền chết ngay bây giờ! Nói đùa với ngươi mà ngươi còn coi là thật à?” Vương Viễn cạn lời, cảm thấy cái thứ hàng này muốn giết người của mình thật.

Bôi Mạc Đình đáp với vẻ xấu hổ: “Ta cũng nói đùa thôi, ta và lão Ma bền chắc như vậy, sao lại giết hắn chứ.”

Trong lúc hai người nói chuyện, Dương Hoa ở cách đó không xa đã bắt đầu hồi máu cho Tiêu Hiên, đám người Một Đám Ô Hợp lại vây lên.

“Hây!”

Vương Viễn vận Cửu Chuyển Huyền Công, đột nhiên quát lớn một tiếng như sấm.

[Quỷ Khóc Thần Sầu] của Dã Cầu Thần Quyền.

“Vù!”

Bôi Mạc Đình chỉ cảm thấy trước mắt tối đen, suýt thì hôn mê.

“Bịch bịch bịch bịch…”

Đám người Một Đám Ô Hợp giống như cái sủi cảo, nhao nhao ngã từ trên không trung xuống, bọn họ xoa đầu đứng dậy, trạng thái mê hoặc trên người đã bị hóa giải.

“Bôi Tử, ngươi đợi đó!” Mario giơ móng vuốt về phía Bôi Mạc Đình, làm ra vẻ muốn bắt y.

“Chậc!” Bôi Mạc Đình bĩu môi, hoàn toàn không sợ.

Bên kia, Dương Hoa đã tăng đầy máu cho Tiêu Hiên, hai BOSS ở trạng thái tràn đầy.

Một nhóm người Vương Viễn nhìn hai BOSS ở trước mặt, bắt đầu thận trọng hẳn lên.

So với Mao Thái và Lý Nguyên trước đó, thì đôi cẩu nam nữ này có thể nói là khá khó chơi.

Tam Muội Chân Hỏa của Tiêu Hiên không gì không đốt cháy được, nếu giết Dương Hoa trước, Tiêu Hiên sẽ bất chấp tất cả mà giải phóng Tam Muội Chân Hỏa, thứ này dính vào người đúng là khó lòng đối phó, không thể phòng thủ cũng không thể tấn công, mà chỉ có thể bị đuổi cho chạy vòng vòng.

Thuật mê hoặc của Dương Hoa cũng không phải thuật pháp ngũ hành, [Ngũ Môn Phong Cấm] của Điều Tử không thể giam cầm được cô ta, nếu giết Tiêu Hiên trước, chỉ cần lượng máu của hắn ta rớt hơn một nửa, Dương Hoa chắc chắn sẽ sử dụng thuật mê hoặc.

Vương Viễn hiển nhiên không sợ thuật mê hoặc, nhưng những người khác thì lại không chống cự được, bọn họ trúng mê hoặc đi lên đánh Vương Viễn, hắn cũng không thể giết hết bọn họ được, đúng chứ?

Khó, khó quá!

Hai người, một người gây sát thương chính, một người hỗ trợ, đôi bên hỗ trợ lẫn nhau, cho dù là giết ai trước đều rất phiền phức.

“Giết Dương Hoa trước đi!” Vương Viễn suy nghĩ một chút, rồi ra chỉ thị chiến đấu.

“Tiêu Hiên phóng hỏa thì phải làm sao?” Bôi Mạc Đình bị đốt cho sợ rồi.

Vương Viễn thản nhiên đáp: “Yên tâm đi, có ta ở đây, hắn không phóng nổi đâu.”

Thực ra tình hình hiện tại cũng không tính là khó giải. Điểm khó lớn nhất chính là Tam Muội Chân Hỏa của Tiêu Hiên và mê hoặc của Dương Hoa.

Giết đồng đội là chuyện không có khả năng, cho nên chỉ có thể ra tay từ Tam Muội Chân Hỏa của Tiêu Hiên, không thể để hắn ta sử dụng pháp thuật, có thể làm được chuyện này hiển nhiên cũng chỉ có một mình Vương Viễn.

Chơi trò chơi lâu như vậy rồi, mọi người vẫn khá ăn ý, nghe thấy hắn nói như vậy, bọn họ cũng hiểu được suy nghĩ của hắn, vì thế không nói hai lời, trực tiếp lao về phía Dương Hoa.

“Bát Môn Kim Khóa! Xuống!”

Điều Tử đánh đòn phủ đầu, vung bút lông lên, hưu, sinh, thương, đỗ, cảnh, tử, kinh, khai, tám con chữ lớn từ trời giáng xuống bao phủ Dương Hoa, dưới chân cô ta khởi trận, không giãy thoát được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!