Dương Hoa thân là BOSS, có sự đề phòng cao đối với Điều Tử, hiển nhiên các pháp thuật khống chế đơn thể khác khó mà trúng mục tiêu được, tuy rằng thời gian khống chế của Bát Môn Kim Tỏa không dài, nhưng lại có phạm vi khống chế, xác suất trúng mục tiêu cực cao.
Dương Hoa bị nhốt, mấy người Mario, Bôi Mạc Đình và Trường Tình Tử, hỏa, độc, thủy, kiếm cùng xông lên, chỉ một đợt tấn công đã gọt mất một phần mười lượng máu của Dương Hoa.
“Phu nhân!”
Tiêu Hiên là một ông chồng mẫu mực, thấy vợ mình lại bị người ta đánh, hắn ta gầm lên một tiếng tức giận, định thi triển Tam Muội Chân Hỏa.
Vương Viễn đã sớm nhìn chằm chằm vào hắn ta, sải bước một cái tới giẫm lên phi kiếm, tung một chưởng lên tay đang bấm quyết của hắn ta.
“Bốp!”
Pháp thuật của Tiêu Hiên bị cắt ngang, Tam Muội Chân Hỏa tan thành mây khói.
“Đồ khốn!”
Tiêu Hiên lùi về sau một bước, định tiếp tục thi pháp, nhưng Vương Viễn lại theo sát nút, vung thêm một cái tát qua, lại cắt ngang việc thi pháp.
“A!”
Tiêu Hiên liên tiếp hai lần bị cắt ngang quá trình thi pháp, vẫn không chịu từ bỏ như cũ, mà lại định bấm quyết tiếp.
“Ngươi vẫn chưa xong sao?” Vương Viễn có hơi mất kiên nhẫn.
Nếu không phải sợ thanh máu của hắn ta rớt dưới một nửa, bị Dương Hoa thi triển thuật mê hoặc, thì Vương Viễn đã sớm ấn Tiêu Hiên xuống đất đánh rồi, người này không biết tốt xấu, lại còn ra sức muốn phóng hỏa.
Có biết phóng hỏa đái dầm không? Có hiểu tinh thần bất khuất không?
Vương Viễn hạ quyết tâm, duỗi tay phải tới vặn cổ tay của Tiêu Hiên, ngáng chân hất hắn ta ngã lăn xuống đất.
“Ầm!”
Vương Viễn dẫm một cước lên ngực Tiêu Hiên, tay phải dùng hết sức lực mình vặn một cái.
“Rắc!”
Cánh tay của Tiêu Hiên bị bẻ vòng bảy trăm hai mươi độ…
“Á!” Tiêu Hiên kêu lên thảm thiết.
Vương Viễn tốt bụng, nghe mà sốt ruột, mới kéo mạnh về sau, bẻ gãy một cánh tay của Tiêu Hiên.
Một tay khác của Tiêu Hiên còn định phóng pháp thuật, Vương Viễn lại sử dụng trò cũ, kéo gãy nốt một cánh tay còn lại của hắn ta, rồi nhét vào trong miệng hắn ta.
Thế giới yên tĩnh rồi!
Pháp thuật cần bấm quyết và niệm chú, hai tay đều gãy hết, miệng còn bị chặn, Vương Viễn không tin hắn ta còn có thể dùng Tam Muội Chân Hỏa.
Bên phía Dương Hoa, Bát Môn Kim Tỏa trong năm giây rất nhanh đã biến mất vô hình, Dương Hoa vừa định chạy trốn, nhưng Phi Vân Đạp Tuyết đã sử dụng [Ngự Mộc Thuật], dùng dây leo quấn chặt lấy cô ta.
Thủy, hỏa, kiếm, độc lại tới một phen… Dương Hoa bị đánh đến liên tục kêu thảm.
Khống chế của Ngự Mộc Thuật vừa được giải trừ, thì thời gian hồi chiêu của Bát Môn Kim Tỏa cũng kết thúc, sau đó lại tới nữa…
Khống chế nối tiếp khống chế, gây sát thương chính rồi lại gây sát thương chính, vừa khống chế vừa đánh, liên miên không dứt.
Có chiến lược chính xác và chiến đội mạnh mẽ, giết hai BOSS cũng không tính là quá khó khăn.
Lúc này người buồn bực nhất không phải là hai vợ chồng Tiêu Hiên và Dương Hoa, mà là Đinh Lão Tiên.
Gã không biết khống chế, cũng không biết vặn cánh tay người ta, mà chỉ biết thêm máu… nhìn người ta đánh BOSS, Đinh Lão Tiên cảm thấy mình vô cùng thừa thãi, rõ ràng không có lực gây sát thương chính gì, nhưng vẫn luôn luôn cầm bánh xe ném lên người Dương Hoa vài cái, chứng minh mình không phải người trà trộn vào đội...
Xấu hổ… xấu hổ không nói nên lời.
“Phu nhân!”
“Tướng công!”
Dưới một trận giày vò của mấy người Vương Viễn, hai vợ chồng Dương Hoa và Tiêu Hiên cùng nhau chết thảm, cùng nhau đi xuống hoàng tuyền, cho mọi người được chứng kiến một mối tình sinh tử đẹp đẽ.
Cô gái ngốc Tố Niên Cẩn Thời còn thì thầm: “Có phải chúng ta xấu xa quá rồi không? Tình yêu đẹp như vậy.”
“…”
Mọi người im lặng không nói, con gái đúng là có lối suy nghĩ khác hẳn.
Tình yêu chính là một thứ rất kỳ diệu. Đứa trẻ mười mấy tuổi sẽ tin, đứa trẻ hơn hai mươi tuổi cũng sẽ tin.
Một đám người Một Đám Ô Hợp này, ngoại trừ Bôi Mạc Đình ra, cũng toàn là người sắp ba mươi hoặc đã hơn ba mươi tuổi, ai lại không có chút chuyện xưa… Không người nào phủ nhận tình yêu tồn tại, nhưng từng này tuổi rồi còn nói yêu tới yêu lui gì đó lại thấy ê răng.
Tiêu Hiên và Dương Hoa ít nhất cũng mấy trăm tuổi rồi mà còn ở trước mặt một đám chó độc thân yêu đương nồng thắm, đây không phải là đùa với lửa hay sao?
“Các ngươi có ý gì?” Tố Niên Cẩn Thời có hơi khó chịu.
“Chỉ cảm thấy ngươi cũng lớn đầu rồi, không nên thế!” Vương Viễn đáp.
“Ngươi chưa từng nghĩ đến việc tìm bạn gái sao?” Tố Niên Cẩn Thời lại hỏi.
“Cái này…” Vương Viễn nói: “Tình yêu cũng giống như cập nhật, duyên phận đến hiển nhiên sẽ đến thôi.”
“Phi! Không biết xấu hổ!”
Sau khi tự tay hủy diệt mối tình nghiệt ngã này, chuyện sau đó chính là để bọn họ đi sờ thi thể cho rõ.
“Ta đi sờ Dương Hoa!” Mario xung phong nhận việc.
“Cơ hội này nên nhường cho ta!” Bôi Mạc Đình việc nhân đức không nhường ai.
Mario dựng ngón giữa: “Đồ thối tha không biết xấu hổ, ngươi có chức năng đó không?”
“Chó lông trắng, liên quan quái gì đến ngươi!” Bôi Mạc Đình rút trường kiếm ra.
Hai người vì nắm bắt thời cơ mà tình anh em cũng chẳng còn.
Nội bộ chia rẽ khiến Vương Viễn cảm thấy đau lòng sâu sắc, hắn đi tới trước mặt Dương Hoa, không nói một lời bắt đầu sờ soạng.
“Đậu má! Lão Ngưu, ngươi!” Đám người Một Đám Ô Hợp đều cực kỳ sợ hãi.
Có người cảm thấy buồn bực vì không thể tự mình ra tay, mà phần lớn vẫn là vì lãng phí một BOSS mà cảm thấy tiếc hận.
Phúc duyên của mình bao nhiêu mà bản thân mình còn không biết.
“Ồ…”
Phúc duyên trời sinh của Vương Viễn quả nhiên không cho uổng phí, sờ nửa ngày, cuối cùng cũng mò ra được một quyển sách.
[Sa Âm Đại Pháp]
Thuộc tính: Âm.
Phân loại: Thuật pháp.
Điều kiện học: Không.
Phẩm giai: Trung phẩm bậc ba.
Bối cảnh công pháp: Pháp thuật loại hình khống chế, có thể mê hoặc mục tiêu có tu vi đạo hạnh thấp hơn mình.
“Cái này…”
Nhìn thấy thuộc tính của pháp thuật này, ánh mắt của mọi người đều rơi lên người Tố Niên Cẩn Thời.
Loại pháp thuật này, vừa nhìn đã biết là thứ phụ nữ học, trong đội vốn có hai cô gái, kết quả Nhất Mộng Như Thị đã bị Mao Thái giết ra ngoài ngay từ màn đầu tiên… Lúc này, cũng chỉ còn lại một mình Tố Niên Cẩn Thời, nên hiển nhiên thứ này không đến phiên người khác.