“Có phải mê hoặc nghĩa là quyến rũ không?” Tố Niên Cẩn Thời hỏi Vương Viễn.
“Không sai!” Vương Viễn gật đầu.
“Rác rưởi! Không học!” Tố Niên Cẩn Thời đáp với vẻ ngạo nghễ: “Bà đây không thèm học thứ pháp thuật dơ bẩn này.”
“Hầy… ngươi có bị ngu không đấy…” Vương Viễn cạn lời.
Thứ này dơ bẩn chỗ nào… học một kỹ năng trong trò chơi mà thôi, sao còn liên quan đến cả dơ bẩn nữa, lẽ nào cô gái này có bệnh cuồng sạch sẽ?
“Các ngươi cần không?” Vương Viễn lại hỏi những người khác.
“Không cần…” Mọi người đều lắc đầu, tỏ vẻ mình là đệ tử chính đạo, sợ rằng học thứ tà môn ngoại đạo này sẽ bị sư tôn trong môn nhắm vào, Bôi Mạc Đình chính là một vết xe đổ. Nói đến đây, Bôi Mạc Đình vẫn không chịu tha thứ cho Nhạc Bất Quần như cũ.
“A Trường, ngươi cần không?” Vương Viễn lại hỏi Trường Tình Tử, Bách Man Sơn mà Trường Tình Tử ở, ngược lại chính là tà phái.
“Ta không cần!”
Trường Tình Tử từ chối một cách dứt khoát: “Bách Man Sơn chúng ta có Khống Tâm Cổ, không cần phải bán sắc, huống chi đệ tử tà phái bất trung, tà đạo biết bao, lỡ như học một môn pháp thuật này vào, bị NPC trong môn nhìn chúng, vậy rất mất thể diện.”
Lý do của Trường Tình Tử khiến người không có cách nào phản bác.
“Đáng tiếc!”
Vương Viễn nói: “Môn pháp thuật này cũng rất thực dụng, các ngươi không học thì ta học.”
Nói xong, hắn vỗ hai tay một cái.
[Sa Âm Đại Pháp] hóa thành một tia sáng chui vào trong người Vương Viễn.
[Hệ thống nhắc nhở: Bạn đã học được pháp thuật “Sa Âm Đại Pháp” …]
Tương tự với giới thiệu thuộc tính công pháp, tác dụng của Sa Âm Đại Pháp này chính là mê hoặc đối thủ có tu vi thấp hơn mình, có chút tương tự với mê hoặc tâm trí của Phúc Ngữ thuật, nhưng ít thuộc tính mô phỏng hơn Phúc Ngữ Thuật, mà tăng hiệu ứng mê hoặc lên, thậm chí còn có một xác suất nhất định khống chế đối thủ, cái này vô cùng lợi hại.
“Mẹ nó chứ…”
Thất Vương Viễn học [Sa Âm Đại Pháp] một cách hào phòng như vậy, tâm trạng của mọi người quả thực không có cách nào để hình dung.
Thử nghĩ chút đi, một tên hòa thượng cao tám thước, lưng rộng mười gang tay, đi thi triển thuật mê hoặc với người khác… cái cảm giác đó…
Nghĩ đến đây, tất cả mọi người đều giật nảy mình.
Mọi người càng bằng lòng cho rằng, không phải Vương Viễn muốn mê hoặc người khác, mà là muốn mở đại chiêu khiến người ta buồn nôn đến chết.
“Ha ha!”
Vương Viễn thì lại cười ha ha, thuận tay vỗ một cái, linh vận nguyên thần của Dương Hoa điểm sáng sách tranh [Thiên Biến Vạn Hóa].
[Hệ thống nhắc nhở: Mị lực tăng 4%.]
Vương Viễn dở khóc dở cười.
Thuộc tính khác tăng lên bốn phần trăm chắc chắn là có tiến bộ về chất, nhưng mị lực thì, điểm mị lực của hắn không tăng lên, tổng cộng chỉ có mười điểm… tăng lên bốn phần trăm không có sự khác biệt quá lớn với không tăng lên.
Sờ xong Dương Hoa, Vương Viễn quay đầu liếc mắt nhìn Tiêu Hiên.
“Ngưu ca, xin ngươi giơ cao đánh khẽ!”
Đám người Một Đám Ô Hợp sắp quỳ xuống luôn rồi.
Hòa thượng này đã phế một BOSS, lẽ nào còn muốn phế luôn của Tiêu Hiên?
“Ha ha!”
Vương Viễn cười ha ha, nói: “Ta không có hứng thú với đàn ông… ông chủ, ngươi lên sờ đi.”
“Được rồi…” Phi Vân Đạp Tuyết lau mồ hôi đi tới trước mặt Tiêu Hiên rồi sờ soạng.
So với Dương Hoa phải chịu thủ đoạn thâm độc của Vương Viễn, thì Tiêu Hiên giàu có hơn nhiều, tuy rằng chỉ mò ra được ba vật phẩm, nhưng đều là cực phẩm cả.
[Thái Cực Đồ] (Pháp bảo)
Thuộc tính: Không.
Phẩm giai: Trung phẩm bậc ba.
Sát thương pháp thuật + 90%.
Vạn Vật Thái Cực: Dung hợp ngũ hành, vạn vật quy về thái cực, triệt tiêu thuộc tính sinh khắc ngũ hành của bản thân người chơi.
Trạng thái: Đã luyện hóa.
Ràng buộc: Không.
Giới thiệu vật phẩm: Pháp bảo mà Tiêu Hiên có được trong hang động tiên nhân ở Đông Hải, có thể biến hóa âm dương ngũ hành, vô cùng ảo diệu.
Nền móng ở tiên linh giới chính là âm dương ngũ hành.
Ngũ hành kim mộc thủy hỏa thổ sinh khắc với nhau, công pháp và pháp thuật ngũ hành có sự khắc chế cũng sẽ làm giảm uy lực đi rất nhiều. Ví dụ công pháp hệ kim phối với công pháp hệ mộc và hệ thủy.
Công pháp và ngũ hành tương sinh thì uy lực sẽ không có sự thay đổi, ví dụ như công pháp hệ kim phối hợp với công pháp hệ thổ và hệ hỏa.
Công pháp và ngũ hành tương hợp sẽ làm gia tăng uy lực, ví dụ như công pháp hệ kim phối hợp với công pháp hệ kim.
Đây là thiết lập cơ bản nhất.
Cao hơn một chút chính là âm dương.
Phía đông giáp ất mộc, giáp mộc là dương, ất mộc là âm.
Phía tây canh tân kim, canh kim là dương, tân kim là âm.
Từ đó suy ra… ta không bôi thêm chữ nữa, lát nữa trong chương sẽ đính thêm một phần âm dương ngũ hành, bạn đọc bản chính có thể nhìn thấy.
Công pháp của người chơi nhất định phải tương sinh tương hợp với âm dương ngũ hành, mới có thể phát huy được uy lực lớn nhất.
Ví dụ như Bôi Mạc Đình, người này xuất thân từ kiếm phái Thục Sơn, chủ yếu tu kiếm pháp hệ kim, công pháp đã được dung hợp với [Quỳ Hoa Luyện Âm Đại Pháp] có thuộc tính âm khá nặng, cho nên khi y sử dụng trang bị ngũ hành hoặc là pháp thuật âm, mới phát huy được uy lực mạnh nhất.
Người chơi kiếm tu chủ yếu tu kiếm, pháp thuật lấy hệ kim làm chủ, chỉ cần làm rõ âm dương thì không sao.
Nhưng người chơi tu thuật của phái Nga Mi lại phải phối hợp pháp thuật cẩn thận.
Pháp thuật hệ hỏa có lực sát thương cao, pháp thuật hệ thủy có tính khống chế, thủy hỏa lại không tương thích… Điều này khiến người chơi rất khó chọn lựa được giữa tính hỗ trợ và tính thực dụng, cho nên sẽ bị thuộc tính âm dương ngũ hành ảnh hưởng rất lớn.
Mà Thái Cực Đồ lại có thể dung hợp âm dương ngũ hành, triệt tiêu tính sinh khắc của thuộc tính, vạn vật trở về bản chất vốn có, ý nghĩa của nó đối với một người chơi phái Nga Mi mà nói, không thể không lớn.
Nói cách khác, chính là người chơi có thể không cần đắn đo vấn đề ngũ hành tương sinh tương khắc, mà có thể tùy tiện phối hợp và học pháp thuật.
Pháp thuật ngũ hành càng tinh thâm, điểm trên giao diện tính hỗ trợ và tính kháng sẽ càng cao, không có ngũ hành tương khắc, thuộc tính sẽ chỉ tăng lên chứ không giảm.