Tầng hai địa lao không có nhiều đường vòng vèo như vậy, mà là một không gian vô cùng rộng rãi giống như quảng trường.
Ở vị trí trung tâm quảng trường có lập một đàn tế.
Liếc mắt nhìn qua, chỉ thấy trên tế đàn có một lão già râu tóc bạc phơ ngồi đó, lão già này có vóc dáng cực kỳ cao lớn, trông qua cũng tiên phong đạo cốt, sau lưng giắt bốn thanh phi kiếm, trên chuôi kiếm khắc “Địa Thủy Hỏa Phong.”
Bên cạnh lập một hộp đá, tản ra ánh sáng nhẹ nhàng.
Lúc này, lão già đó đang nhắm mắt tu luyện, không hề có một chút phản ứng nào đối với sự xuất hiện của đám người Vương Viễn.
Xung quanh tế đàn lại toàn là tiểu quái có tu vi Kim Đan kỳ. Những tiểu quái này đầu trọc mình trần, vẻ mặt dữ trợn, mỗi người cầm một cái xẻng lưỡi liềm, khí thế có hơi hung dữ.
[Từ Vân Kim Cương] (Tinh anh)
Cảnh giới: Kim Đan tầng một.
Khí huyết: Đầy.
Cong pháp: Dồi dào.
Pháp thuật: Phong Hoàn Trảm Nguyệt.
Giới thiệu bối cảnh: Đệ tử của Hiểu Nguyệt thiền sư đáng kính, tính cách nóng nảy, tu vi cực cao.
“Kim Đan tầng một… được đấy!”
Đám người Một Đám Ô Hợp có hơi ngạc nhiên.
Tu vi của đám tiểu quái này đã sắp bằng BOSS nhỏ rồi, vậy không phải Hiểu Nguyệt thiền sư trên tế đàn đó sẽ mạnh đến vô biên hay sao, ít nhất tu vi cũng phải ở cấp bậc Nguyên Anh.
Mẹ nó, vậy mà một nơi dung chứa người xấu như Từ Vân tự còn có cao nhân như vậy sao?
Lúc này, tu vi cao nhất trong đám người chẳng qua cũng chỉ là Kim Đan kỳ mà thôi, nếu là BOSS Kim Đan tầng mười, mọi người còn có chút chắc chắn, nhưng hoàn toàn không ngờ, BOSS cuối cùng của Từ Vân tự này lại trực tiếp vượt qua một cảnh giới lớn, tu vi đã cao đến Nguyên Anh kỳ.
Không chọc nổi, không chọc nổi.
Đối mặt với cao thủ cảnh giới Nguyên Anh, mọi người biết khó mà đối phó được nên rối rít lùi về phía sau…
Chuyến đánh phụ bản này vốn đã kiếm được không ít đồ ngon, giờ rút lui tính ra còn đỡ, lỡ như bị BOSS giết chết, không những tu vi thụt lùi mà đống đồ mót nhặt được trong đây cũng tuôn ra luôn, chẳng bằng nhân lúc này chuồn cho lẹ.
“Ầm! !!”
Nhưng sau khi người cuối cùng là Vương Viễn bước vào địa lao tầng hai, cánh cửa địa lao đột nhiên bị một tảng đá to bịt kín.
“? ??”
Mọi người thầm hoảng hốt, biết kỳ này khỏi ra ngoài luôn rồi.
Ai thường chơi game đều hiểu đó là cơ chế phát động BOSS, đừng nói là chặn một hòn đá, cho dù che bằng tấm giấy mỏng người chơi cũng không chạy thoát được.
“Ha ha ha ha!”
Đúng vào lúc này, Hiểu Nguyệt thiền sư đứng trên tế đàn đột nhiên bật cười ha hả: “Đệ tử chính đạo sao lại thừa dịp lão phu bế quan mà xông vào Từ Vân Tự của ta? Chẳng nhẽ thấy ma môn ta không người mà bắt nạt?”
Giọng nói của Hiểu Nguyệt thiền sư không lớn nhưng lại giống như kim loại va chạm vào nhau, nghe cực kỳ chói tai.
“Lão già nào kia? Điệu bộ kiêu ngạo thế?” Vương Viễn vừa vào tầng hai, còn chưa biết thân phận của người trước mặt nên ngơ ngác hỏi. Mario thì đã bước lên phía trước.
“Chúng ta chỉ tình cờ đi ngang qua thôi!”
Mario lớn tiếng nói: “Vô tình xúc phạm tiền bối, mong ngài nể mặt Trường Mi tổ sư mà thả chúng ta đi.”
Trường Mi tổ sư là cao thủ siêu cấp đã độ kiếp phi thăng, Hiểu Nguyệt thiền sư cùng lắm mới Nguyên Anh kỳ mà thôi, Mario nghĩ rằng nói vậy có thể hù dọa được ông ta.
“Ồ?”
Nghe được bốn chữ Trường Mi tổ sư, Hiểu Nguyệt thiền sư đột nhiên mở mắt ra. Mario chợt cảm thấy một cỗ áp lực đập thẳng vào mặt, chân mềm nhũn suýt chút nữa ngã ngồi ra đất.
“Trường Mi tổ sư…”
Hiểu Nguyệt thiền sư ý vị sâu xa thở dài một tiếng: “Không ngờ ngươi là đệ tử Nga Mi, Trường Mi chân nhân chính là ân sư đã dạy dỗ lão phu, ngươi lôi người ra để hù dọa ta hả?”
“Đồ đệ của Trường Mi chân nhân?” Vương Viễn nghe vậy thì hoảng sợ không thôi, thầm nghĩ chống lưng của lão già này cũng ghê gớm đấy chứ. Song sao đồ đệ của Trường Mi chân nhân lại chạy tới đây? Còn làm chuyện xấu nữa…
“Sư tổ! !!”
Mario vội vàng bấu víu quan hệ: “Chúng ta là người một nhà này.”
“Mịa!”
Hiểu Nguyệt thiền sư tức giận nói: “Năm đó sư phụ nhất bên trọng nhất bên khinh nên ta mới phản bội sư môn. Đệ tử phái Nga Mi đều đáng chết! Bắt bọn chúng lại cho ta!”
Hiểu Nguyệt thiền sư ra lệnh, Hắc Phong Kim Cương trong địa lao như ong vỡ tổ tràn ra.
“Trời đất ơi!”
Số lượng của đám quái nhỏ ước chừng lên đến bốn mươi năm mươi, ai nấy đều tu vi Kim Đan tầng một khiến mọi người rất luống cuống.
Dẫu sao trong nhóm Một Đám Ô Hợp, người có tu vi cao nhất cũng chỉ Kim Đan tầng một mà thôi.
“Đừng hoảng, lui về vách tường phía sau đi!”
Vương Viễn hét lớn một tiếng, ổn định tinh thần của cả nhóm.
Cả đám nhao nhao lùi về sau mấy bước, dán lưng lên vách tường địa lao.
“Điều Tử! Ngăn bọn chúng lại!”
Vương Viễn tiếp tục ra lệnh.
“Đã rõ!”
Điều Tử vẫn luôn giữ thái độ bình tĩnh vô cùng, biết làm sao được, hắn không có kỹ năng nào sát thương đầu ra lớn, có bình tĩnh thêm nữa cũng chẳng tác dụng gì, lúc này thấy Vương Viễn hình như có sách lược tác chiến, thế là chuyển động bút lông trong tay, vẽ nghiêng một đường trên mặt đất, miệng thầm lẩm bẩm: “Họa Địa Thành Hà!”
“Rào!”
Bút hạ xuống pháp thuật thành hình, một con sông nhỏ cong cong được Điều Tử vạch ra trên đất, hợp với chân tường tạo thành hình chữ D, vây nhóm Một Đám Ô Hợp vào giữa.
“A Trường, thêm nguyên liệu!” Vương Viễn ra lệnh tiếp.
“Lưu Độc Vô Cùng!”
Trường Tình Tử triệu hồi con rối ra rồi ném vào trong dòng sông.
Nước sông nháy mắt biến thành màu xanh lá, tản ra mùi hôi thối gay mũi, nhìn thôi mà cũng phát ớn.
Hắc Phong Kim Cương khá hung hãn, sau khi bị con sông độc chặn lại, bọn chúng nhanh chóng tung người nhảy lên, tính phóng qua.
“Ông chủ! Đừng để bọn chúng qua đây!” Vương Viễn hạ lệnh tấn công với Phi Vân Đạp Tuyết.
“Cút xuống cho ta! Ngự Mộc Thuật!”
Phi Vân Đạp Tuyết chập hai tay lại, bên bờ sông chồi lên mấy cây dây leo, quất liên tục về phía Hắc Phong Kim Cương giữa không trung.
“Bộp, bộp!”
Đám quái nhỏ vây công này giống như những miếng sủi cảo, bị dây leo hất liên tiếp xuống nước.
Độc của Bách Man Sơn có tác dụng rất lớn đối với quái nhỏ, Hắc Phong Kim Cương bị rớt xuống nước xong, cả người vì trúng độc mà biến thành màu xanh lá.
Trong thời gian chỉ mấy nhịp thở, bốn mươi năm mươi Hắc Phong Kim Cương bị quăng hết vào sông.