Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1572: Chương 1571: Vô sỉ! Quá vô sỉ

“Thu!”

Dây leo của Phi Vân Đạp Tuyết vững vàng quấn lấy đám Hắc Phong Kim Cương đang giãy giụa trong nước độc.

“Đốt chết bọn chúng!” Vương Viễn ra mệnh lệnh cuối cùng.

Đạo Khả Đạo vỗ vào hồ lô, phóng Tam Muội Chân Hỏa...

Tam Muội Chân Hỏa của Đạo Khả Đạo mới luyện, nhìn vô cùng nhu nhược, tựa hồ chỉ cần chút gió thổi cỏ lay là tắt ngấm ngay, khí thế kém Nam Minh Ly Hỏa mãnh liệt mênh mang không biết bao nhiêu lần.

Tố Niên Cẩn Thời thấy vậy lập tức đan tay bắt pháp quyết, Thủy Long Phá bổ nhào về phía Tam Muội Chân Hỏa.

“Phừng!”

Tam Muội Chân Hỏa kia yếu thật nhưng thứ gì nó cũng có thể đốt, gặp Thủy Long như gặp xăng, lửa bùng lên cao hơn một trượng, Thủy Long Phá biến thành Hỏa Long Phá.

Hỏa Long nhảy ào xuống sông, dây leo và nước độc trong sông đều là thứ dễ cháy, Tam Muội Chân Hỏa được đà bùng lên mấy trượng, chạm đến cả nóc địa lao.

Đám Hắc Phong Kim Cương bị thiêu kêu la oai oái, lăn lên bờ cong đít bỏ chạy.

“Xoẹt!”

Một đạo kiếm quang lướt qua, Hắc Phong Kim Cương bò lên bờ trái bị Bôi Mạc Đình chém thành hai đoạn.

“Uỳnh!”

Một đạo thiên lôi bổ xuống, Hắc Phong Kim Cương bò lên bờ phải bị sét của Mario đánh thành than.

Mới qua một hiệp mà toàn bộ quái nhỏ đều đã bị tiêu diệt.

“Òa...”

Nhanh như vậy đã diệt được mấy chục quái Tinh Anh Kim Đan kỳ khiến mọi người không thể tin nổi vào mắt mình.

Vương Viễn lại tỏ vẻ dửng dưng, tựa như chuyện này rất hiển nhiên vậy: “Các ngươi cũng là cao thủ, tư chất tâm lý phải luyện thêm nhiều...”

“Ặc...”

Bị Vương Viễn chê bai, cả đám đều thẹn đến đỏ bừng mặt.

Biết làm sao đây, vừa rồi nhiều quái Tinh Anh xông tới như vậy, suy nghĩ đầu tiên nảy lên trong đầu mọi người là sợ hãi chứ không phải phản kích, đó mới là phản ứng nên có của lính mới.

Song quan trọng hơn là bọn họ mới đặt chân lên Tiên Linh Giới, chưa thông thạo các kỹ năng môn phái, nhất thời không biết nên phản kích thế nào. Hắc Phong Kim Cương xông lên đầu, phía sau còn có Hiểu Nguyệt thiền sư làm chỗ dựa khiến cả đám hoảng sợ cũng là chuyện thường tình, mà hốt hoảng sẽ mất đi sức chiến đấu.

Nếu trạng thái tâm lý vững vàng, thêm việc hiểu đồng đội, chỉ cần phối hợp hợp lý thì Hắc Phong Kim Cương chỉ là một đống kinh nghiệm biết đi mà thôi.

Nghĩ tới đây, mọi người lại thêm coi trọng Vương Viễn.

Trước kia Vương Viễn cũng lắm mưu ma chước quỷ như vậy, rất hiếm khi dùng thủ đoạn đường hoàng đối địch nên vô hình chung tạo cho mọi người ảo giác thực lực cá nhân mạnh hơn vận dụng đầu óc chiến thuật.

Hôm nay là lần gặp mặt đầu tiên của nhóm Một Đám Ô Hợp sau khi lên Tiên Linh Giới, Tố Niên Cẩn Thời còn do Vương Viễn kéo vào cho đủ số, thế mà hắn lại có thể thăm dò được kỹ năng của các môn phái lớn trong thời gian ngắn, sau đó nhanh chóng lập ra chiến thuật đối phó Hắc Phong Kim Cương. Bấy nhiêu đủ để thấy người này mạnh bực nào, không những mạnh ở tu vi mà còn trên mặt thực lực.

Hắn để ý cẩn thận bất kỳ người nào trên sân đấu bằng cặp mắt tinh tường và giác quan nhạy bén, tựa hồ đã luyện thành một loại bản năng.

...

Loại bản năng này dĩ nhiên có liên quan đến việc Vương Viễn tập võ từ nhỏ.

Khi một người đối mặt với nhiều cá thể, trước tiên phải phân tích ưu khuyết điểm của từng người trong đội đối thủ và đội mình đã, từ đó thiết kế ra lối đánh hợp lý nhất, đơn giản và nhanh chóng nhất.

Vương Viễn rất thông minh, hơn nữa còn lười, trên phương diện này thì thiên phú vượt xa lão ba đánh đấm không cần chiến thuật gì của hắn nhiều.

Đáng tiếc hắn lại chẳng chịu dùng tài năng của mình vào con đường đứng đắn, ngày ngày trêu mèo chọc chó, làm xằng làm bậy, khiến xóm giềng loạn hết cả lên, trừ phi ba hắn ra tay, nếu không chẳng ai tóm nổi hắn.

Vương Gia Thôn tập hợp những hạng người nào chứ? Thế mà bọn họ cũng không làm gì được tên hỗn thế ma vương này. Đống thủ đoạn hắn dùng bây giờ đều nhờ công rèn luyện mỗi ngày mà ra cả, kinh nghiệm tích lũy được từ nhỏ đến lớn.

Đúng là phải công nhận, môi trường sống ảnh hưởng đến tính cách mỗi người!

...

“Vô liêm sỉ! Dám làm bị thương đệ tử của ta!”

Thấy Hắc Phong Kim Cương bị dọn dẹp sạch sẽ, Hiểu Nguyệt thiền sư đứng trên tế đàn bật dậy, lớn tiếng nói: “Vốn thấy đám các ngươi là tiểu bối, nghĩ sẽ biết khó mà lui, nhưng các ngươi lại không biết sống chết, thế thì đừng trách lão phu ỷ lớn hiếp nhỏ.”

“Phi! Đúng là không biết xấu hổ!”

Nghe được những lời Hiểu Nguyệt thiền sư nói, mọi người thi nhau trợn trắng mắt.

Mẹ nhà nó chứ, nói cứ như thể kẻ mới hô hào đám tiểu đệ đánh bọn họ không phải là ông ta vậy, giờ lại bảo mình sẽ không ỷ lớn hiếp nhỏ, sở dĩ ra tay vì bọn họ dám giết chết đệ tử nhà ông ta.

Vẫn nhắc lại câu cũ, vô cùng vô liêm sỉ!

“Chơi chết lão già đó đi!”

Sau một hiệp diệt bốn mươi năm mươi Hắc Phong Kim Cương, mọi người hiểu biết về nhau thêm, lại có Vương Viễn đứng ra chỉ huy, lòng tin của cả đám dâng cao ngùn ngụt.

Vương Viễn ra lệnh một tiếng, bút Phán Quan trong tay Điều Tử phất lên, tám chữ to Hưu – Sinh – Thương – Đỗ – Cảnh – Tử - Kinh – Khai từ trên trời giáng xuống.

“Bát Môn Kim Tỏa Trận!”

Một pháp trận dâng lên từ vị trí tám chữ rơi xuống giam cầm lấy Hiểu Nguyệt thiền sư.

“Ngự Mộc Thuật!”

Phi Vân Đạp Tuyết với một chiêu ăn cả bầu trời, gọi dây leo ra quấn lấy Hiểu Nguyệt thiền sư đang bị vây trong Bát Môn Kim Tỏa Trận.

“Hừ! Có chút tài mọn này mà cũng dám múa rìu qua mắt thợ!”

Hiểu Nguyệt thiền sư lạnh lùng cười, tay trái bắt pháp quyết, bốn thanh phi kiếm thổ thủy hỏa phong xuất hiện sau lưng ông ta, chỉ thấy ánh kiếm lóe lên, dây leo của Phi Vân Đạp Tuyết nháy mắt bị cắt thành trăm nghìn mảnh.

“Phụt!”

Phi Vân Đạp Tuyết không kịp thu hồi pháp lực, pháp thuật bị phá, nguyên thần tổn thương, phun ra một ngụm máu tươi.

Lúc này Hiểu Nguyệt thiền sư tiến về trước một bước, đạp lên Bát Môn Kim Tỏa Trận.

“Ầm!”

Trận pháp không di chuyển theo được, bị Hiểu Nguyệt thiền sư đạp vỡ nát.

“Xem kiếm của lão phu đây!”

Bôi Mạc Đình thúc đẩy Thục Sơn Kiếm Quyết.

Phi kiếm sau lưng chia làm mười, rồi từ mười hóa trăm, ánh kiếm như tơ như điện phóng thẳng về phía BOSS.

“Ha? Kiếm cũng nhanh đấy!”

Hiểu Nguyệt thiền sư khen ngợi một câu, tâm niệm vừa động, bốn phi kiếm nguyên tố thổ thủy hỏa phong chắn trước mặt ông ta, chuyển động không ngừng giống như quạt gió.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!