“Keng keng keng keng…”
Toàn bộ kiếm quang của Bôi Mạc Đình bị phi kiếm của Hiểu Nguyệt thiền sư chặn lại.
“Xoẹt!”
Vẻ mặt Bôi Mạc Đình đầy kinh hoàng.
Kiếm pháp Thục Sơn lấy nhanh và chính xác làm chủ, sau khi dung hợp “Quỳ Hoa Luyện Âm Đại Pháp”, phi kiếm của Bôi Mạc Đình ít nhất phải nhanh gấp đôi phi kiếm của đệ tử Thục Sơn bình thường, hơn nữa đi kèm hiệu ứng đặc biệt của Xích Âm Kiếm, có thể nói là kín không kẽ hở, khó mà chống đỡ.
Hiểu Nguyệt thiền sư khẽ thúc đẩy kiếm quang đã phá được kiếm quyết của Bôi Mạc Đình, chung quy ông ta cũng là BOSS cấp Nguyên Anh kỳ, không thể so với đám quái tầm thường khác.
“Xem pháp bảo đây!”
Bôi Mạc Đình thoáng kinh ngạc nhưng vẫn không quên sử dụng pháp bảo, một cây châm nhỏ như ẩn như hiện phóng về phía Hiểu Nguyệt thiền sư.
“Tiểu tặc âm độc lắm!”
Ông ta thấy vậy vội vàng lùi về sau, kiếm quang theo bàn tay vung lên chém xuống, chỉ nghe “keng” một tiếng, pháp bảo của Bôi Mạc Đình bị chém văng xuống đất.
“Ầm!”
Nhưng đúng vào lúc Hiểu Nguyệt thiền sư khua thanh kiếm, một đạo thiên lôi màu đỏ từ trên trời giáng xuống, nhắm ngay đầu ông ta.
“Đoàng!”
Thân hình Hiểu Nguyệt thiền sư lung lay, bị sét đánh cho cứng còng.
Mario bật cười thô bỉ: “Huyền Minh Tuyệt Hộ Thủ!”
Vừa nói y vừa nhấc tay lên, một bàn tay băng khổng lồ xuất hiện ngay dưới háng Hiểu Nguyệt thiền sư, kế tiếp năm ngón tay thình lình bóp chặt lấy hạ bộ ông ta.
Tu vi của Hiểu Nguyệt thiền sư cao thâm đấy, nhưng còn chưa đến Hóa Thần kỳ, chưa xuất khiếu nguyên thần… thể xác vẫn rất quan trọng.
Nam nhân mà, ăn mấy đấm không sao, nhưng điểm yếu hại bị người ta tóm thì đâu thể cưỡng ép gì. Hạng người tu vi thâm sâu như Hiểu Nguyệt thiền sư không sợ Bát Môn Kim Tỏa Trận, cũng không sợ Ngự Mộc Thuật, nhưng bị Mario tóm háng lại nhất thời không biết nên xoay sở thế nào.
Mario hạ lưu vô sỉ như vậy khiến Hiểu Nguyệt thiền sư tức đến nghẹn thở, chỉ tay vào y mắng to: “Đồ khốn! Phái Nga Mi lấy làm hổ thẹn vì ngươi!”
“Bớt nói nhảm đi! Xem Tam Muội Chân Hỏa đây!”
Vương Viễn ra lệnh, Đạo Khả Đạo lập tức thả một ngọn lửa trắng yếu ớt từ hồ lô ra.
“Thêm dầu!”
Tố Niên Cẩn Thời phóng Thủy Long Phá, Tam Muội Chân Hỏa thuận thế bùng lên, biến thành màu đỏ thẫm. Trường Tình Tử thuận tay mồi thêm chút độc, Tam Muội Chân Hỏa đỏ thẫm biến thành màu xanh lá…
Tam Muội Chân Hỏa không những đốt được mọi thứ mà còn có thuộc tính hấp thu nguyên liệu.
Được Tố Niên Cẩn Thời và Trường Tình Tử thêm dầu vào lửa, Tam Muội Chân Hỏa biến thành Tam Muội Huyền Độc Hỏa, kiêm ba thuộc tính hỏa, băng và độc.
Ngọn lửa hừng hực như Thanh Long gào thét lao về phía Hiểu Nguyệt thiền sư.
“Tam Muội Chân Hỏa! !!”
Hiểu Nguyệt thiền sư không phải kẻ thiếu hiểu biết, hiểu rõ sự khủng bố của Tam Muội Chân Hỏa nên quyết đoán tránh khỏi bàn tay quái ác của Mario, sau đó tung người nhảy lên tránh thoát công kích của ba người Đạo Khả Đạo.
“Phừng!”
Lửa lớn đập vào tế đàn sau lưng Hiểu Nguyệt thiền sư, tế đàn bén lửa, nhanh chóng cháy lan ra bốn phía.
“Vãi đạn! Bay lên mau!”
Nhóm Một Đám Ô Hợp thấy vậy thì phát hoảng, lật đật nhảy lên phi kiếm bay lên giữa không trung.
Hiểu Nguyệt thiền sư hung ác nói: “Giết đệ tử của ta, đốt động phủ của ta, hủy thân thể của ta, thù này không đội trời chung, chết đi!”
Dứt lời ông ta cong ngón tay búng một cái.
Thổ kiếm lóe lên ánh sáng, từng tảng đá lớn từ trên trời rơi xuống, dưới sự bổ trợ của pháp lực, mỗi một tảng đều nặng nghìn cân, đủ để đè người ta thành thịt nát.
“Né mau!”
Mọi người hoảng loạn cưỡi phi kiếm, luồn lách giữa những tảng đá lớn.
Bôi Mạc Đình và Mario còn đỡ, thân thủ nhanh nhẹn, mặc dù chật vật nhưng vẫn tránh được, không đến nỗi bị thương.
Vương Viễn càng biến thái hơn, quơ Đấu Chiến trong tay, tảng nào đến gần là bể tảng đấy, căn bản không phải người.
Mà Tố Niên Cẩn Thời và Đinh Lão Tiên thì thảm thôi rồi, hai người bị đập chạy loạn xạ cả lên. Tố Niên Cẩn Thời bị ba tảng đá lớn nện trúng, may mà trang bị của cô ta tốt, lại có tiên kiếm hộ thể nên mới không chết.
Song thanh máu đã báo đỏ rồi.
“Cứu với cứu với… Ta không muốn bị đá đè chết đâu!” Tố Niên Cẩn Thời nhắm mắt hô cứu mạng, Vương Viễn thiếu chút nữa không nhịn được cầm gậy nện chết cô ta.
Đại sư chữa trị Đinh Lão Tiên của Bách Hoa Cốc cũng chẳng khá khẩm hơn bao nhiêu, lấy đâu ra thời gian mà để ý cô ta...
“Ngự Mộc Thuật!”
Vào thời khắc mấu chốt vẫn là ông chủ xuất lực, Phi Vân Đạp Tuyết chập hai tay lại, pháp lực tuôn ra.
Từng dây leo từ dưới đất trồi lên, kết thành một chiếc lồng phòng hộ khổng lồ bảo bọc trên đầu mọi người, hất văng đá tảng từ trên trời đổ xuống.
“Chị gái à, chữa trị không có hiệu quả đâu, cắn một viên thuốc đi này!” Nguy cơ tạm thời được giải trừ, Đinh Lão Tiên không chữa trị cho Tố Niên Cẩn Thời ngay mà ném cho cô ta một viên đan dược.
“?”
Tố Niên Cẩn Thời cắn thuốc, lượng máu nháy mắt khôi phục 60%.
“Thuốc này…”
“Hề hề, giá lời lắm, số lượng còn nhiều!” Đinh Lão Tiên cười gian manh.
“Mẹ kiếp, ngươi vẫn còn ở đó mà bán thuốc à?” Mọi người hận đến độ chỉ muốn đè gã xuống đất nện cho một trận tơi bời.
Đinh Lão Tiên nói: “Đây là kinh phí của đoàn chúng ta đó!”
“Cô gái à, mau thêm mấy viên nữa đi! Gã có nhiều lắm!” Mọi người vội vàng sửa lời.
Tố Niên Cẩn Thời: “…”
Hiểu Nguyệt thiền sư thấy đám người chơi kia còn có thời gian chọc phá nhau thì cười lạnh nói: “Pháp thuật cỏn con này cũng dám lôi ra làm ngứa mắt ta? Không biết sống chết, xem kiếm của ta đây!”
Lời còn chưa dứt, Hiểu Nguyệt thiền sư đã cong ngón tay búng nhẹ lên thân Hỏa kiếm. Hỏa kiếm bừng sáng, hóa thành trăm con rồng lửa che trời ùn ùn kéo đến.
Đám dây leo của Phi Vân Đạp Tuyết sợ lửa, gặp lửa lập tức bốc cháy. Mà nhóm Một Đám Ô Hợp vẫn còn ở trong sự bảo vệ của dây leo, lửa lan đến, đám cây bén lửa cháy phừng phừng.
“Ha ha, lửa bùng lên đi!”
Hiểu Nguyệt thiền sư cười ha hả, kế tiếp lại cong ngón tay búng lên Phong kiếm.
Phong kiếm lóe ánh sáng xanh, một cột gió lốc xuất hiện, lửa được gió hưởng ứng, gió lại mượn uy lửa, ngọn lửa cháy bùng lên tận trần nhà.
Đám cháy lớn như vậy khiến mọi người nhớ tới thời điểm ở núi Hắc Phong… chỉ tiếc người phóng hỏa đã thay đổi.