“Thủy Long Phá…! !!”
“Khống Thủy!”
Mario và Tố Niên Cẩn Thời liều mạng tung pháp thuật hệ thủy, ý đồ dập tắt lửa sắp bắt sang người mình.
Nhưng họ làm gì được Hiểu Nguyệt thiền sư tu vi cao thâm chứ, lửa này được gió và dây leo mồi, há là thứ mà pháp thuật tầm thường có thể dập tắt được. Pháp thuật cơ bản của cả hai dùng vào đây chẳng khác nào muối bỏ biển.
Chẳng những không có tí tác dụng nào, ngược lại còn khiến hơi nước bốc lên, cả đám như đang xông hơi sauna (1), không khí vừa ẩm vừa nóng, khó chịu vô cùng.
(1)
(1) Kiểu tắm hơi xuất phát từ Phần Lan, có lịch sử hơn 2000 năm. Đặc trưng của kiểu tắm này là dùng nhiệt độ rất cao để kích thích các phản ứng của cơ thể như khiến cho mạch máu co giãn, giúp máy lưu thông, chữa được phần nào các chứng viêm khớp, đau lưng, viêm khí quản, suy nhược thần kinh…
(1) Kiểu tắm hơi xuất phát từ Phần Lan, có lịch sử hơn 2000 năm. Đặc trưng của kiểu tắm này là dùng nhiệt độ rất cao để kích thích các phản ứng của cơ thể như khiến cho mạch máu co giãn, giúp máy lưu thông, chữa được phần nào các chứng viêm khớp, đau lưng, viêm khí quản, suy nhược thần kinh…
“Phải làm sao đây, cứ tiếp tục thế này chúng ta sẽ bị thiêu chết mất!”
Cả đám bị lửa nóng bao trùm, không dập nổi lửa cũng không ngăn chặn được, trên trời lại có đá rơi xuống, trong tay Hiểu Nguyệt thiền sư còn một thanh kiếm, cho dù miễn cưỡng chặn được lửa, nhưng chưa chắc đã ngăn được pháp thuật phía sau.
“Pháp thuật của Hiểu Nguyệt thiền sư quá mạnh mẽ! Chúng ta không làm gì được ông ta đâu!” Mario vội la lên: “Không hổ là xuất thân Nga Mi!”
Lúc nào rồi mà Mario vẫn không quên dát vàng lên mặt mình.
“Kiếm pháp cũng không tồi!” Bôi Mạc Đình nhận xét: “Công kích của ta căn bản không phá được chiêu thức của ông ta.”
“Mấu chốt là hiệu quả khống chế không lớn…” Phi Vân Đạp Tuyết với Điều Tử đồng loạt kể khổ.
Tu vi giữa hai bên chênh lệch quá lớn, pháp thuật cấp thấp không có bao nhiêu tác dụng với tu vi cấp cao.
Nói tới đây, mọi người liếc mắt nhìn Đinh Lão Tiên.
“Này, ta là thầy thuốc đó, đừng bảo là các ngươi muốn ta một mình đánh nhau với ông ta đấy nhé?” Đinh Lão Tiên run lẩy bẩy.
“Khặc khặc khặc khặc!”
Hiểu Nguyệt thiền sư nhìn cột lửa trước mặt đang bao vây nhóm Một Đám Ô Hợp, điệu cười càng thêm ngông cuồng: “Tiểu bối à, đừng trách lão phu lòng dạ độc ác, muốn trách thì trách các ngươi có mắt như mù dám đánh lão phu…”
“Uỳnh!” ’
Hiểu Nguyệt thiền sư còn chưa dứt lời, đột nhiên một cây thiết bổng lớn như xà nhà đâm thủng cột lửa, lao thẳng đến trước mặt ông ta.
“?”
Hiểu Nguyệt thiền sư thấy khí thế của thiết bổng quá hung hãn thì vội vàng đẩy hai tay về trước, chặn nó lại ngay trước ngực mình.
“Hừ! Tài cán có bấy nhiêu mà cũng dám đánh lén lão phu?”
Sau khi chặn thiết bổng lại, Hiểu Nguyệt thiền sư khinh thường nói.
Nhưng mà đúng vào lúc này, một bóng người theo sát phía sau, đạp lên đầu còn lại của vũ khí.
Cú đá mang theo một lực cực mạnh, hơn nữa tới bất thình lình, Hiểu Nguyệt thiền sư hoàn toàn không kịp phòng bị.
“Rầm!”
Một tiếng rên đau đớn vang lên, thiết bổng húc thật mạnh vào ngực BOSS.
Hiểu Nguyệt thiền sư bị đụng đến ngửa người, lảo đảo suýt chút nữa té khỏi phi kiếm.
Thiết bổng đập vào người Hiểu Nguyệt thiền sư rồi bật ngược trở về, Vương Viễn duỗi tay phải ra nắm lấy, Đấu Chiến biến trở về trạng thái bình thường, kế tiếp hắn xoay người ném thiết bổng, vũ khí kéo theo tiếng gió gào thét lao về phía mục tiêu.
“Ha ha! Thú vị đấy!”
Hiểu Nguyệt thiền sư nào phải hạng tầm phào như Tiêu Hiên và Mao Thái, người này không chỉ có pháp thuật thần thông mà còn tu kiếm thuật.
Dưới sự không kịp đề phòng bị Vương Viễn đánh lén thành công mà ông ta chỉ hơi chao đảo chút đã ổn định lại thân hình, sau đó bật cười ha hả, duỗi tay ra, một thanh trường kiếm từ hộp đá dưới chân vọt lên, trường kiếm lóe lên ánh sáng, bốn kiếm nguyên tố thổ thủy hỏa phong hóa thành ánh áng lung linh vờn quanh bên cạnh.
“Keng keng keng keng!”
Bốn kiếm chém liên tục vào thiết bổng của Vương Viễn, va chạm đến độ ánh lửa tóe ra bốn phía.
May mà Vương Viễn có Cửu Chuyển Huyền Công hộ thể, thần lực vô song, nhưng bị đại tu sĩ Nguyên Anh kỳ chém cho bốn kiếm cũng phải tê rần cả gan bàn tay, thiết bổng thì bị chặn, bản thân buộc phải lùi về sau bốn bước.
“Kiếm Ý! !!”
Đúng vào lúc này, Hiểu Nguyệt thiền sư tóm lấy chuôi trường kiếm màu đen, chợt quát một tiếng, dưới chân xuất hiện quầng sáng màu vàng, kế đó ông ra xông vọt lên, không đợi Vương Viễn ổn định thân hình đã nâng kiếm nhắm thẳng vào ngực hắn.
Vương Viễn không kịp né tránh, bị kiếm của Hiểu Nguyệt thiền sư đâm “phập” vào ngực.
Hắn có thân thể kim cương bất hoại, kiếm ý chỉ như một thanh kiếm cùn cố sống cố chết đâm vào nhưng không thể xuyên thủng da thịt.
“Hử?”
Hiểu Nguyệt thiền sư thấy vậy thoáng sửng sốt, trong lòng thầm nghĩ: “Thân thể của hòa thượng này quá cứng, mới Trúc Cơ mà đến cả Luyện Ma Huyền Dương Kiếm của sư tôn cũng không đâm hắn bị thương được! Rốt cuộc tên này tu luyện thần công bực nào?”
Dĩ nhiên tu vi hai bên có sự chênh lệch quá lớn, một Nguyên Anh kỳ, một Trúc Cơ tầng năm, dù Hiểu Nguyệt thiền sư không làm gì được cơ thể Kim Cương Bất Hoại nhưng Vương Viễn cũng chẳng dễ chịu gì.
“Phụt!”
Hắn chỉ cảm thấy khí huyết trong người cuồn cuộn, nhịn không được phun ra một ngụm máu tươi, thanh máu trên đầu tụt một phần năm.
“Tiên sư cha nhà nó!”
Vương Viễn quệt máu bên khóe miệng, ý thức được chênh lệch lớn giữa mình và Hiểu Nguyệt thiền sư.
Dưới trạng thái miễn dịch 90% sát thương, phòng ngự trâu bò như vậy mà hắn vẫn bị thương được, nếu đổi thành người khác e rằng nửa chiêu cũng không đỡ nổi.
Cao thủ cấp Nguyên Anh quả nhiên mạnh mẽ vô cùng.
Hiểu Nguyệt thiền sư thu hồi trường kiếm, bốn phi kiếm nguyên tố thổ thủy hỏa phong cũng lần lượt bay tới.
Vương Viễn không dám khinh thường đón đỡ nữa, hai chân chợt đạp xuống thân kiếm, lấy đà tung người về sau, Đấu Chiến trong tay vẽ ra một đường cong.
“Keng keng keng keng!”
Bốn thanh phi kiếm bị đánh bật toàn bộ, mà Hiểu Nguyệt thiền sư lại nối tiếp một kiếm theo sau, đâm thẳng vào mặt Vương Viễn.
Vương Viễn thầm cảm thán lão già này khó đối phó ghê trời.
Ông ta chém hết chiêu này đến chiêu khác, liên miên không dứt, một kiếm vừa bị chặn, kiếm sau đã tới rồi, rõ ràng xuất kiếm không nhanh nhưng các chiêu lại liền nhau tăm tắp không lọt một kẽ hở.
Hơn nữa tu vi của Hiểu Nguyệt thiền sư cực cao, thân thể Kim Cương Bất Hoại của Vương Viễn mặc dù ngăn chặn được một phần công kích nhưng không thể miễn dịch hoàn toàn. Nếu không cẩn thận bị ông ta kéo vào tiết tấu, hắn chỉ có thể bị động đánh trả, cho dù lúc này chống trả được, bị chém chết chỉ còn là vấn đề thời gian thôi.