Vương Viễn chợt nhớ khi còn bé cha vẫn khinh thường nói với hắn rằng: “Khi thực lực đối phương mạnh hơn và con không thể chạy trốn được, chỉ có thể dùng chiêu độc.”
“Chiêu độc! !!”
Ánh mắt Vương Viễn căng thẳng.
Đối mặt với trường kiếm đang đâm tới, Vương Viễn ngửa người ra sau, thân kiếm màu đen sượt qua mặt hắn.
Hắn thình lình lật người lại, phần ót hướng lên trên.
“Keng keng keng keng!”
Bốn phi kiếm thổ thủy hỏa phong đâm vào lưng Vương Viễn, tóe lên ánh lửa gay mắt, thanh máu trên đầu tụt xuống một đoạn, trực tiếp giảm hai phần ba…
Nhưng đúng vào lúc này, chân phải Vương Viễn đột nhiên đạp mạnh về sau, dùng một chiêu [Thiên Hạ Vô Song] đá trúng bụng Hiểu Nguyệt thiền sư.
Hắn cứng rắn đỡ lấy sát thương từ phi kiếm, cho Hiểu Nguyệt thiền sư ăn một cước “sức lực công kích”.
Vương Viễn to khỏe sức lớn, lực phán định công kích lại cao vô cùng, đối mặt với Hiểu Nguyệt thiền sư nhỉnh hơn mình hai cảnh giới, mới rồi lợi dụng sự bất ngờ cũng có thể đá cho ông ta nghiêng ngả lảo đảo.
[Thiên Hạ Vô Song] là chiêu cuối tối thượng của Vương Viễn, một cước mạnh mẽ với sát thương và lực phán định gấp mười.
Người tu hành ở Tiên Linh Giới, kiếm tu tu kiếm, người và kiếm hợp nhất, thuật tu tu pháp, nguyên thần mạnh mẽ, còn thể phách chỉ cần đủ để chịu được pháp lực của mình là ổn, nên không mấy ai chú tâm tu luyện phương diện này.
Cửu Chuyển Huyền Công mà Vương Viễn tu luyện là thông thiên đại đạo, căn nguyên của thể phách. Bàn về thể phách, cơ thể Trúc Cơ kỳ của Vương Viễn còn mạnh hơn Hiểu Nguyệt thiền sư Nguyên Anh kỳ nhiều, lại thêm thiên phú Vô Thượng Đại Lực Thần Thông, đủ để dời non lấp biển.
Một cước với sát thương và phán định gấp mười đạp trúng phần bụng yếu mềm của Hiểu Nguyệt thiền sư, hiệu quả tạo thành lớn đến đâu có thể tưởng tượng được.
“Uỳnh! !!”
Cú đạp của Vương Viễn cực khỏe, HIểu Nguyệt thiền sư ăn đau, miệng trào máu tươi, giống như một con tôm bự cong gập người lại.
Hai bên đánh nhau quan trọng nhất là tiết tấu, lúc trước Vương Viễn cứ đón đỡ né tránh mãi bên bị lôi vào tiết tấu của Hiểu Nguyệt thiền sư, hiện tại hắn cứng rắn đỡ lấy bốn phi kiếm nguyên tố thổ thủy hỏa phong, dùng cơ thể cưỡng chế thay đổi tiết tấu, chuyển thế bị động thành chủ động.
Một cú đá xoay chuyển tình thế.
Vương Viễn lật người lại, nắm đấm trái sát hông vung lên, nặng nề đập “uỳnh” vào cằm Hiểu Nguyệt thiền sư.
“Ầm!”
Một tiếng động thật lớn vang lên.
Hiểu Nguyệt thiền sư bị đập bay ra ngoài.
Vương Viễn phi thân đuổi theo, giẫm chân xuống đất, đè cổ họng ông ta lại.
“Rầm!”
Hiểu Nguyệt thiền sư ngã nhào ra đất. Vương Viễn nhảy vọt lên nện túi bụi vào đầu ông ta, nhất quyết không cho lão già này tí cơ hội trở mình.
Công kích của Vương Viễn cực mạnh bạo, phán định lại cao, công kích quyền cước không có thời gian cast phép, hết cú đấm này đến cú đấm khác nện xuống như mưa, liên miên bất tận, chẳng kém đống mưa phi kiếm của Hiểu Nguyệt thiền sư khi trước là bao.
Đúng là phải công nhận, Hiểu Nguyệt thiền sư cấp bậc Nguyên Anh nên kháng sát thương rất cao.
Quyền cước của Vương Viễn ác liệt như thế, từng quả đấm nặng nề giáng xuống liên tục, đổi thành tu sĩ cảnh giới thấp e rằng đã sớm chết quay đơ rồi, mà Hiểu Nguyệt thiền sư ăn một cước [Thiên Hạ Vô Địch], thêm một cú Thăng Long Quyền, giờ nốc tiếp mười mấy cú đấm mà thanh máu trên đầu mới rớt vẻn vẹn chưa tới 10%...
Bị sát thương dồn dập của Vương Viễn áp chế, pháp thuật của Hiểu Nguyệt thiền sư cũng mất đi khống chế.
Hỏa Trụ Nghênh Phong tiêu tán, nhóm Một Đám Ô Hợp bị nhốt trong đó rốt cuộc chạy thoát ra ngoài.
Vừa thoát khỏi giam cầm, cả đám liền bắt gặp cảnh Vương Viễn đang hành hạ Hiểu Nguyệt thiền sư.
“Đù đù, chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy? Lão Ngưu à, ngươi có thể tém tém lại chút không? Chúng ta nhìn mà cũng thấy mất mặt thay!” Thấy Vương Viễn hung hãn đến cảnh giới này, mọi người đều muốn sụp đổ.
Tình huống vừa rồi quá nguy hiểm, Đinh Lão Tiên sử dụng [Thiên Hàng Cam Lộ], Đạo Khả Đạo sử dụng [Huyền Hồ Tế Thế], hai người liều mạng buff máu cho mọi người, nhờ vậy mới không xuất hiện thương vong.
Mà Vương Viễn còn không cần đến pháp thuật, chỉ bằng nắm đấm sắt đã đè được Hiểu Nguyệt thiền sư xuống đất đấm túi bụi, đáng sợ đến độ cả nhóm không sao tiếp thu nổi.
“Các ngươi thì mất mặt cái đếch gì, còn không mau lại đây hỗ trợ! Ta sắp không đè nổi lão già này rồi!”
Vương Viễn nghe vậy tức giận la to.
Đám kia cứ thảnh thơi đứng đó buôn dưa lê, tưởng áp chế BOSS Hiểu Nguyệt thiền sư này dễ lắm đó hả?
Ông ta đâu có nằm im cho hắn đánh, không bắt pháp quyết niệm chú thì cũng giãy giụa không ngừng.
Vương Viễn cưỡi trên lưng Hiểu Nguyệt thiền sư, còn ông ta nằm dưới cứ cựa quậy liên tục, nhìn như đang làm chuyện cấm trẻ em dưới mười tám ấy, nếu không phải âm thanh phát ra là tiếng nắm đấm “binh binh bốp bốp” thì đoạn này đã bị cấm phát sóng rồi.
Nhiều lần hắn suýt nữa để ông ta tránh thoát, nếu không nhờ quyền cước mạnh mẽ và lực phán định cao thì kẻ nằm dưới lúc này chưa biết là ai đâu.
“Ờ ờ ờ…”
Mọi người nghe Vương Viễn thúc giục, chẳng những không sợ hãi mà ngược lại còn vô cùng vui vẻ, trong lòng nhất thời cân bằng lại, rối rít ra tay hỗ trợ hắn đánh BOSS.
Có Vương Viễn áp chế, mọi người lại đồng sức đồng lòng, thanh máu trên đầu Hiểu Nguyệt thiền sư nhanh chóng tụt xuống bằng tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Lúc thanh máu tụt đến 90%, Hiểu Nguyệt thiền sư lại đột nhiên hét lớn một tiếng “Kiếm Ý”, một quầng sáng lóe lên trên người ông ta.
[Hệ thống thông báo: Kiếm Ý của Hiểu Nguyệt thiền sư thăng cấp.]
“Ầm!”
Ánh sáng trên người ông ta hất văng Vương Viễn.
“Phẫn nộ đi, phẫn nộ thêm nữa đi ~ Sức mạnh của ta nâng lên một tầng cao mới rồi!”
Hiểu Nguyệt thiền sư khẽ ngâm nga, vỗ tay xuống đất mượn đà đứng dậy, trường kiếm lao thẳng về phía Vương Viễn.
Những người khác có thể không phát hiện, nhưng Vương Viễn nhận ra tốc độ xuất thủ của ông ta trước ít nhất 15%.
Hắn vội nghiêng người sang bên, né tránh công kích của Hiểu Nguyệt thiền sư.
Bốn phi kiếm nguyên tố thổ thủy hỏa phong lại vù vù nối theo sau.
Mario sử dụng pháp bảo Thái Ất Ngũ Yên La bảo vệ lấy Vương Viễn.
“Phập! Phập! Phập! Phập!”
Bốn thanh phi kiếm bị Thái Ất Ngũ Yên La cản lại.
“Ngự Mộc Thuật!”
Phi Vân Đạp Tuyết chập hai tay lại, triệu hồi dây leo cuốn lấy Hiểu Nguyệt thiền sư.
Hắn biết khống chế của mình chẳng có bao nhiêu tác dụng với ông ta nhưng chỉ cần ngăn cản chút ít cho Vương Viễn có cơ hội phản kích thôi là được.