Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1584: Chương 1583: Nhiệm vụ của Thạch Công

“Mời người khác cái mụ nội ngươi ấy!” Vương Viễn cực kỳ buồn bực, toàn bộ khu thành chính cũng chỉ có một nơi bán trang bị pháp bảo như vậy, mà tên sư phụ chó má đó của mình lại chạy mất tăm mất dạng, lẽ nào phải đợi tu vi Độc Cô Tiểu Linh đạt đến Nguyên Anh kỳ chắc?

“Ôi…” Vương Viễn thở dài một tiếng, móc một trăm viên linh thạch thượng phẩm ra, run rẩy đưa tới.

Đây chính là toàn bộ gia sản của hắn, tích ở phàm gian giới hơn một năm, lại gom góp đủ kiểu tiên linh giới, kết quả một lần đã tiêu sạch bách.

Quả nhiên, bàn về khả năng kiếm tiền, vẫn là Long Đằng chó má kia hơn, bằng không làm sao người ta có thể là công ty lớn truyền thừa cả trăm năm cơ chứ, cần thể diện chắc chắn không làm nên việc.

“Sau hai canh giờ tới lấy!” Ông chủ quăng lại một câu, đã quay người đi vào phòng trong.

Vương Viễn chán muốn chết, đi dạo mấy vòng trên phố rồi tới một quán trọ ở đường đối diện.

“Đồ nhi, không mời vi sư uống chút sao?”

Vương Viễn vừa mới ngồi xuống, bên tai đã vang lên tiếng nói của Thạch Công.

Hắn ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy một bản mặt cười đầy hèn hạ thò ra từ phía đối diện, đang nhìn mình cười hì hì.

“Sao ngươi lại xuất quỷ nhập thần thế chứ.” Vương Viễn giật nảy mình, không nhịn được mà oán trách: “Lúc tìm ngươi thì không thấy nổi bóng dáng ngươi đâu, khi không tìm ngươi thì ngươi tới còn hơn bất cứ ai. Nếu ngưới sớm xuất hiện một chút, thì ta cũng không cần phải tốn một trăm viên linh thạch thượng phẩm rồi.”

“Chậc!”

Thạch Công đáp với vẻ khinh thường: “Loại chuyện nhỏ này, vi sư cũng không thể giúp được ngươi! Không nói đến vi sư không giỏi luyện khí, binh khí của bản thân đều là cướp được từ chỗ người khác, cho dù biết luyện khí, nhưng tế luyện ra tiên binh với tu vi của ta, ngươi cũng không cầm được.”

“Đệt! Hóa ra ngươi biết hết cả sao?” Vương Viễn nghe được lời này, lại càng tức giận hơn.

Cảm giác người này cái gì cũng biết, nhưng chỉ thích xem náo nhiệt.

“Ha ha, ha ha!” Thạch Công nở nụ cười lúng túng, đáp: “Còn không rót rượu cho vi sư uống đi.”

“Ông chủ, cho hai chai rượu trái cây và một cân thịt.” Vương Viễn thở phì phò, nói.

Rượu hoa quả là loại rượu rẻ nhất, một viên linh thạch hạ phẩm có thể mua được mười chai, Vương Viễn hận Thạch Công không chịu giúp mình, trơ mắt nhìn mình bị lừa tiền, nên hiển nhiên không muốn mua đồ tốt cho lão.

Mua rượu rồi, hắn nói với Thạch Công: “Sư phụ, đệ tử thực sự không có tiền, chỉ có thể mời ngươi uống rượu hoa quả.”

Thạch Công thì lại phất tay, đáp: “Không sao không sao, vi sư thích nhất chính là uống rượu hoa quả, ngươi cũng thật hiếu thuận.”

“Đệt!” Không cẩn thận hùa theo sở thích của lão, khiến Vương Viễn rất tức.

“Khà khà!”

Thạch Công nói với vẻ cợt nhả: “Cái nơi dung chứa người xấu như Từ Vân tự này, thực sự đáng bị diệt trừ, ngươi làm không tệ, ta rất vui.”

“Hửm? Ngươi tính cho ta phần thưởng đấy sao?” Vương Viễn nghe vậy thì vui vẻ, vội vàng gắp thịt cho Thạch Công.

Thạch Công làm như không thấy, uống một ngụm rượu, bảo: “Ngươi có biết Hiểu Nguyệt thiền sư là ai không?”

“Nghe nói là đệ tử của Trường Mi chân nhân, nhưng thực lực rất tầm thường… ta nghi ngờ ông ta đang chém gió!” Vương Viễn nói đến Hiểu Nguyệt thiền sư, trên mặt lại tràn đầy vẻ khinh bỉ.

Trường Mi chân nhân chính là đại lão ở tiên linh giới, đồ đệ của lão ta có người nào mà không dương danh thiên hạ, nhưng Hiểu Nguyệt thiền sư chỉ có mỗi tu vi cấp bậc Nguyên Anh kỳ, mà cũng dám tự xưng là đệ tử của Trường Mi.

“Thực sự ông ta cũng không chém gió đâu!”

Thạch Công đáp: “Hiểu Nguyệt thiền sư mà các ngươi gặp được là xác thịt sống lại sau khi ông ta thoát xác, công pháp thần thông đều rất yếu, nếu như gặp được Hiểu Nguyệt thiền sư ở thời kỳ thịnh vượng, thì khà khà.”

“Thoát xác sống lại?” Vương Viễn nhướn mày.

Chẳng trách sau khi Hiểu Nguyệt thiền sư chết, cũng không nhanh chóng thoát khỏi xác thịt, hóa ra người này đã thoát xác một lần, cũng là bất đắc dĩ thôi. Nói như vậy, nguyên thần Đại Thừa kỳ gì đó mà Lục Bào lão tổ nói, chính là tu vi trước khi thoát xác của Hiểu Nguyệt thiền sư.

“Ngươi tìm ta không phải chỉ để thả ngựa sau pháo với ta đấy chứ?” Vương Viễn lại hỏi.

“Cũng không phải!”

Thạch Công nói: “Chỉ là ngươi không thể thu được linh vận nguyên thần của Hiểu Nguyệt thiền sư, nên cảm thấy đáng tiếc cho ngươi mà thôi.”

“Vậy ngươi dạy ta vài chiêu pháp thuật đi.” Vương Viễn đảo trắng mắt.

“Đã bảo bao nhiêu lần rồi, pháp thuật đối với ngươi mà nói không có tác dụng gì cả.” Thạch Công nói: “Hơn nữa bắt đầu từ ba trăm nghìn năm trước, linh khí ở tiên linh giới đã không ngừng trút ra ngoài, thiên giới cũng bị ảnh hưởng sâu sắc, trời đất thay đổi như vậy chính là một tai họa lớn đối với tiên linh giới.”

“Trời đất thay đổi? Đã xảy ra chuyện gì? Vương Viễn vô cùng tò mò.

“Bỏ đi, ngươi biết quá nhiều cũng vô dụng.” Thạch Công phất tay, bảo: “Uống rượu, uống rượu đi.”

“Sư phụ, ta chính là đồ nhi duy nhất của ngươi đó, ngươi nói cho ta biết đi.” Vương Viễn bắt đầu quấn riết không buông.

Thạch Công lắc đầu: “Ngươi cũng không thể giúp được việc gì.”

“Vậy cũng chưa chắc đâu.” Vương Viễn vỗ ngực, thề thốt.

“Hửm? Thật sao?” Thạch Công đáp: “Đây là ngươi nói đấy nhé.”

“?” Vương Viễn đột nhiên sững sờ, sau lưng phát lạnh.

Lúc này, Thạch Công bảo: “Thực ra, ta đã tìm được nơi có linh lực lọt ra ngoài rồi, nhưng không biết nguyên nhân cụ thể là gì, đáng tiếc, với tu vi của ta, một khi tiến vào chắc chắn sẽ dẫn đến tam giới sụp dổ, đến khi đó còn không phải ở tiên linh giới sẽ sinh linh đồ thán hay sao, ngươi có bằng lòng tiến vào xem giúp vi sư không?”

[Hệ thống nhắc nhở: Bạn đã kích hoạt nhiệm vụ cốt truyện ẩn “Thiên Địa Dị Biến”, có nhận không?]

Vương Viễn: “…”

Hay thật, sao thoạt nhìn mặt mũi của Thạch Công này lại quen mắt thế nhỉ.

Lão tử vất vả lắm mới phi thăng đến tiên linh giới, sao vẫn có thể gặp được loại NPC hại người này nữa.

Tò mò hại chết con trâu, cái miệng tiện cứ nhất định phải tới sáp góp vui như vậy làm gì?

“Ta không thể nói không muốn được sao?” Vương Viễn hỏi.

Chỉ với vừa rồi Thạch Công nói khoa trương như vậy, Vương Viễn đã cảm thấy chuyện này không dễ xử lý, sửa tốt thì còn được, nhưng lỡ như xảy ra sai xót gì dẫn đến hủy diệt tiên linh giới, vậy không phải là gánh tội thay Thạch Công hay sao, đến lúc đó lại bị toàn bộ môn phái ở tiên linh giới đuổi giết nữa, chơi trò chơi mà thôi, không thể lún sâu như thế được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!