“Ha ha!”
Thạch Công mỉm cười, đáp: “Vi sư là một người rất có lý lẽ, nếu ngươi không muốn đi, vậy ta sẽ dùng [Tẩy Hồn Thuật] xóa sạch đoạn trí nhớ này của ngươi là được.”
Nói đến đây, Thạch Công lại bảo: “Chỉ có điều, vi sư chỉ mới học Tẩy Hồn Thuật này, tuy không đến mức tẩy cả công pháp của ngươi, nhưng lỡ như tẩy sạch thần hồn của ngươi, vậy ngươi tuyệt đối đừng trách vi sư đấy.”
“Ha ha ha!”
Vương Viễn cười ha ha ha, đáp: “Sư phụ nói thế nào ấy chứ, người tu hành luôn lấy thiên hạ làm đầu, trời đất thay đổi, đồ nhi cũng có trách nhiệm cứu người khỏi cảnh nguy hiểm, ngươi nói lời này chính là coi thường cách làm người của đồ nhi, ai lại không biết Ngưu Đại Xuân ta chính là Hiệp thánh Phật môn, là người hành hiệp trượng nghĩa, là người tốt số một thiên hạ.”
“Đồ nhi, ngươi cũng đừng miễn cưỡng.” Thạch Công nghiêm mặt nói.
“Không miễn cưỡng!” Vương Viễn nghiêm túc đáp: “Tất cả đều là lời nói nghiêm túc xuất phát từ đáy lòng.”
“Không hổ là đồ đệ ngoan của vi sư!” Thạch Công cực kỳ hài lòng, bảo: “Việc này mà thành, vi sư chắc chắn sẽ có thưởng hậu hĩnh, cho dù không thành, vi sư cũng sẽ thưởng cho ngươi.”
“Thế cũng được sao?” Vương Viễn nghe vậy, thầm bảo: “Vậy mình cứ tùy tiện tìm một chỗ, ngủ một giấc rồi trở về nói gì mà không nhìn thấy nơi đó là xong?”
“Đừng giở trò!” Dường như Thạch Công đã phát hiện ra suy nghĩ trong lòng của Vương Viễn, nói: “Mỗi một hành động của ngươi, vi sư đều để ý đến.”
“Biết rồi biết rồi!”
Vương Viễn nhớ ra người này có thể xuất hiện bên cạnh mình bất cứ lúc nào, nên cũng không dám nghi ngờ lời nói của lão.
Hắn không dám có suy nghĩ lệch lạc nữa, mà thuận tay nhấn nhận nhiệm vụ.
[Hệ thống nhắc nhở: Bạn đã nhận nhiệm vụ cốt truyện ẩn “Thiên Địa Biến Dị.”]
Cấp bậc nhiệm vụ: Kinh Thế Hãi Tục.
Nội dung nhiệm vụ: Điều tra Tê Vân sơn ở thung lũng Bắc Đình, tìm kiếm nguyên nhân linh khí ở tiên linh giới lọt ra ngoài.
Phần thưởng nhiệm vụ: Chưa rõ.
Bối cảnh nhiệm vụ: Ba trăm năm trước, linh khí ở tiên linh giới bắt đầu lọt ra ngoài khiến khắp tiên linh giới đều thay đổi, ngọn nguồn nằm ở Tê Vân sơn.
“Thung lũng Bắc Đình, Tê Vân Sơn?”
Vương Viễn mở bản đồ ra nhìn, sau đó thoáng sửng sốt.
Bản đồ Tiên Linh Giới rất rộng, đất quản hạt Thục Sơn Minh của bảy đại tiên môn lấy Cẩm Thành làm trung tâm có chừng mấy vạn dặm, nhưng trên bản đồ này không hề có Tê Vân Sơn trong lời Thạch Công nói.
Chẳng lẽ địa điểm này nằm ngoài Tiên Linh Giới?
“Sao nào?” Thạch Công hỏi: “Có vấn đề gì không?”
“Đệ tử vừa mới phi thăng Tiên Linh Giới, chưa vào tiên môn nên không biết gì về thế giới này cả, xin sư phụ chỉ điểm một hai.” Vương Viễn thận trọng nói.
“Ồ…”
Thạch Công đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, bật cười ha hả rồi bảo: “Ha ha, ta quên mất.”
Vừa nói Thạch Công vừa tiện tay điểm nhẹ lên trán Vương Viễn, hắn chợt cảm thấy một trận buốt lạnh.
Lúc này Thạch Công lên tiếng: “Nhìn lại bản đồ của ngươi đi!”
Vương Viễn nghe theo, mở ra thì phát hiện phần lớn bản đồ Tiên Linh Giới đã được mở khóa.
Theo thiết lập của hệ thống, sau khi người chơi bái nhập tiên môn mới có thể đến Tàng Kinh Các của bản môn đọc điển tịch, mở ra bối cảnh thế giới, thắp sáng toàn bộ bản đồ.
Thạch Công cứ xuất hiện chốc lát lại mất tăm mất tích, hoàn toàn không nói cho Vương Viễn biết hắn rốt cuộc thuộc môn phái nào thì lấy đâu điển tịch cho hắn đọc.
Nếu không phải Vương Viễn chủ động hỏi đến, e rằng lão cũng chẳng nhớ nổi mình đã giúp đồ đệ mở khóa bản đồ chưa.
Trí tuệ được khai mở, Vương Viễn rốt cuộc thấy rõ thế giới quan của Tiên Linh Giới.
Tiên Linh Giới nằm giữa Thiên Giới và phàm trần, nơi tập hợp những người tu chân.
Người tu chân kỳ thực vốn là người phàm, do thời kỳ thượng cổ linh khí trần giới tiêu tán, bước vào thời đại cuối cùng của pháp thuật, cao thủ hàng đầu của các tiên môn lớn hợp lực với tổ tiên Thiên Giới xây dựng Tiên Linh Giới trên chiến trường Tiên Ma cũ..
Nguồn gốc linh khí của Tiên Linh Giới đến từ Thiên Giới nên sung túc cực kỳ, nơi đây bất kể là người hay thú đều có thể hấp thu linh khí trong trời đất để tu trì bản thân.
Tiên Linh Giới giống với phàm trần, cũng chia làm năm khu vực lớn.
Tu sĩ Thục Sơn lấy Cẩm Thành làm trung tâm, chiếm cứ vùng Trung Nguyên.
Thú tộc với yêu tu lấy Cửu Lê làm trung tâm, chiếm cứ khu Đông Hải.
Phương Bắc đồi núi trập trùng tuyết phủ quanh năm, hiếm dấu chân người, là Thung lũng Bắc Đình.
Đất hoang phía Tây là chiến trường Tiên Ma xưa, cũng là khu Bách Man, Âm Phong Động ở chỗ này.
Phương Nam giăng đầy chướng khí, sát Hoàng Tuyền của Ma Giới, là hang ổ của Huyết Thần Tông.
Tê Vân Sơn nằm ở Thung lũng Bắc Đình nơi cực bắc mênh mông tuyết trắng, không biết cách Cẩm Thành đất Trung Nguyên bao xa nữa.
“Xa thật đấy…”
Tìm được vị trí của Tê Vân Sơn rồi, Vương Viễn nhịn không được cảm thán.
Tiên Linh Giới lớn hơn phàm trần nhiều, thôn tân thủ Ngọa Ngưu đã rộng cả vạn dặm, diện tích của năm khu lớn chắc phải tính bằng hàng triệu.
“Không phải cuống!” Thạch Công cười nói: “Cẩm Thành có Nhật Nguyệt Thần Thoi, nửa giờ là đến nơi rồi.”
“Ngài suy nghĩ chu đáo quá!” Vương Viễn đen mặt bình phẩm.
Thạch Công đúng là đàn áp hắn đủ điều.
“Nơi đó sẽ không nguy hiểm đấy chứ?” Vương Viễn lại nói: “Đợi ta gọi bạn đến đi cùng.”
“Không được!”
Thạch Công quả quyết lắc đầu: “Đây là chuyện cực kỳ bí mật, ngoại trừ ngươi và ta ra, không được cho người thứ ba biết.”
“Tức là ta chỉ có thể đi một mình?” Vương Viễn khá buồn bực.
“Ngươi khái quát rất chính xác?” Thạch Công gật đầu.
“Vậy có thể gửi phần thưởng trước không?” Vương Viễn lại hỏi.
Nếu hắn chỉ có thể đi một mình, khẳng định chuyện này rất nguy hiểm, chết sẽ bị giảm tu vi đó. Vương Viễn mới lên Kim Đan kỳ, chết phát khả năng là tụt thẳng xuống Trúc Cơ kỳ luôn.
Thạch Công hơi mỉm cười nói: “Sao nhà ngươi có lắm vấn đề thế?”
“Đ- mòe!” Vương Viễn tức thành con cá nóc: “Đại ca à, đây là chuyện liều mạng đó, ngươi không thể hứa suông như vậy được, có ai làm sư phụ giống ngươi không?”
Nói tới đây Vương Viễn càng thấy ức.
Từ khi hắn theo Thạch Công đến giờ, lúc cần chẳng thấy người đâu thì thôi đi, lão già này vừa xuất hiện đã giao cho mình một nhiệm vụ hung hiểm đến độ phải liều cả mạng.
Sư đồ người ta toàn là phụ từ tử hiếu, Thạch Công còn mặt dày tự nhận lão là sư phụ mình?
Vương Viễn nhớ đến Huyền Từ rồi lại nhìn Thạch Công trước mặt, không khỏi nghĩ thầm: “Cùng làm sư phụ như nhau mà sao cách đối nhân xử thế lại chênh lệch thế chứ?”.