Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1586: Chương 1585: Lông của Thạch Công

“Ha ha ha!”

Thạch Công gãi đầu, bật cười nói: “Nhắc tới cũng buồn cười, giờ ta có mỗi đứa đồ đệ là ngươi, còn cần ngươi bán mạng cho ta nữa… Hmm… Cứ làm việc đi, ta nhất định sẽ không bạc đãi ngươi. Cầm tạm mấy cọng lông này trước đã.”

Vừa nói Thạch Công vừa kéo quần ra, lôi mấy cọng lông xoăn vừa đen lại vừa cứng đưa cho Vương Viễn.

“Bố tổ sư nhà ngươi! !!”

Vương Viễn suýt chút nữa thì lật bàn.

Lão già chó mà này có còn là người không? Mình đòi phần thưởng mà lão lại cho mấy cọng lông, hơn nữa còn bứt ra từ chỗ xấu hổ đó, ai biết là lông gì.

Chuyện này mà truyền ra ngoài, hắn lấy đâu mặt mũi gặp người nữa.

Người khác bái sư nhận được phi kiếm với pháp bảo, mình bái sư đòi nửa ngày mới được ném cho mấy cọng lông. Cha tiên sư nhà nó chứ…

Vương Viễn siết chặt nắm tay, hôm nay kiểu gì cũng phải liều mạng với lão già khốn nạn này.

Thạch Công tựa hồ biết Vương Viễn sẽ ra tay với mình, thế là nhanh chóng vươn tay điểm nhẹ, cả người hắn khẽ chấn động rồi không thể nhúc nhích được nữa.

“Tiểu tử, chú ý những lời ngươi nói!” Thạch Công cười híp mắt bảo: “Ta đang giúp ngươi ăn gian đó, ngươi còn định đánh ta? Không biết chữ sợ viết như thế nào à?”

Nói tới đây, Thạch Công thấy Vương Viễn há miệng như muốn nói gì đó, thế là ghé sát tai lại hỏi: “Ngươi muốn nói gì, quăng cái gì?”

“Mẹ nhà ngươi!” (1)

(1)

(1) Gốc là câu chửi thề trong tiếng Quảng Đông.

(1) Gốc là câu chửi thề trong tiếng Quảng Đông.

“Đó là thứ gì?” Thạch Công gãi đầu tỏ vẻ mờ mịt, tiện tay nhét mấy cọng lông vào ngực Vương Viễn, sau đó nói: “Ông chủ, lấy cho ta mười vò rượu, loại đắt tiền nhất ấy, ghi sổ cho đồ đệ ta. Không có quy định này hả? Thế ta sẽ cướp!”

Vương Viễn trơ mắt nhìn Thạch Công lấy mười vò rượu từ chỗ chủ quán rồi biến mất giữa không trung.

Hắn đau đớn chảy xuống hai hàng nước mắt.

Bị hố nặng rồi!

Trước kia Huyền Tử hãm hại mình vẫn còn giữ lại chút mặt mũi, Thạch Công thì đếch cần liêm sỉ, bỏ qua quy tắc, không cho thì cướp… Lão còn là người à?

Thạch Công biến mất rồi, phép định thân trên người Vương Viễn cũng được giải trừ, hắn ngã ngồi co quắp trước bàn.

“Khách quan, hân hạnh được chiếu cố, mười vò rượu giá mười viên linh thạch thượng phẩm.” Ông chủ quán rượu cầm hóa đơn chạy lại.

“Má!”

Vương Viễn làm gì có tiền, đành phải liên hệ với Phi Vân Đạp Tuyết nhờ cứu cánh.

“Có chuyện gì thế?”

Lúc Phi Vân Đạp Tuyết tới quán rượu, chủ quán đang bấu víu nhất quyết không cho Vương Viễn đi, thấy vậy hắn không khỏi bật cười.

Với hiểu biết của hắn về Vương Viễn, người này bình thường toàn đi hãm hại người khác, đây là lần đầu tiên Phi Vân Đạp Tuyết thấy Vương Viễn bị chơi thành như vậy, tiểu lưu manh đụng phải đại lưu manh rồi.

“Tất cả là do lão sư phụ khốn khiếp của ta!” Vương Viễn đập bàn tức giận ngút trời, sau đó kể lại chuyện Thạch Công chơi mình một vố thế nào cho Phi Vân Đạp Tuyết nghe nhưng không nhắc đến Tê Vân Sơn.

“Vãi, còn có NPC kiểu này hả?”

Phi Vân Đạp Tuyết kinh ngạc không thôi: “Lạ nhỉ, người chơi chọc người chơi là hành động tự chủ, NPC chọc người chơi là hành vi của hệ thống, nào được cho phép. Có phải lão cho ngươi thứ gì tốt không?”

“Hở?”

Vương Viễn thoáng sửng sốt, ngại nói trước khi đi Thạch Công cho mình mấy cọng lông.

“Hình như có!” Vương Viễn hời hợt đáp.

“Vậy thì đúng rồi!” Phi Vân Đạp Tuyết bảo: “Thứ lão cho ngươi chắc chắn không phải đồ tầm thường, ngươi nhớ giữ cẩn thận.”

“Thật hả?” Vương Viễn xoa cằm như có điều suy nghĩ: “Cho ta mượn một trăm linh thạch được không?”

“Chuyện nhỏ!” Phi Vân Đạp Tuyết móc một túi linh thạch ra ném cho Vương Viễn rồi nói: “Đang có việc bận nên ta về trước đây.”

Dứt lời, Phi Vân Đạp Tuyết vội vàng rời khỏi quán rượu.

Thấy bạn mình đi rồi, Vương Viễn lôi mấy cọng lông Thạch Công cho mình ra, xem phần giới thiệu.

Sau đó hắn trợn trừng hai mắt, đứng ngẩn người chẳng nói nên lời.

Ông chủ quán rượu thầm nghĩ: “Không lẽ hòa thượng này lại bị định thân rồi?”

Một lúc lâu sau Vương Viễn mới tỉnh hồn lại, trên mặt hiện đầy vẻ kích động.

[Cứu Mệnh Hào Mao] (Hóa)

Loại hình: Vật phẩm tiêu hao

Phẩm chất: Không rõ

Hiệu ứng đặc biệt của vật phẩm: Dùng lông tơ thi triển thuật pháp thân ngoại hóa thân, triệu hồi ba mươi sáu phân thân kế thừa 50% thuộc tính của bản thân. Người tu luyện Cửu Chuyển Huyền Công, uy lực sẽ tăng gấp bội.

[Cứu Mệnh Hào Mao] (Pháp)

Loại hình: Vật phẩm tiêu hao

Phẩm chất: Không rõ

Hiệu ứng đặc biệt của vật phẩm: Dùng lông tơ thi triển pháp tướng ba đầu sáu tay, trong thời gian pháp tướng tồn tại, thuộc tính tăng lên gấp ba, người tập luyện Cửu Chuyển Huyền Công sử dụng, thời gian tồn tại tăng gấp đôi.

[Cứu Mệnh Hào Mao] (Thiên)

Loại hình: Vật phẩm tiêu hao

Phẩm chất: Không rõ

Hiệu ứng đặc biệt của vật phẩm: Dùng lông tơ thi triển pháp thiên tượng địa thần thông, pháp tướng biến ảo cao thâm, quỷ thần đều khiếp sợ, người luyện Cửu Chuyển Huyền Công, thời gian pháp tướng tồn tại tăng gấp đôi.

Đúng như Phi Vân Đạp Tuyết nói, ba chiếc lông tơ này không phải đồ tầm thường mà là vật phẩm tiêu hao cực kỳ trân quý, mỗi một sợi lông đều kèm theo một thần thông cao cường.

Mặc dù chỉ là vật phẩm tiêu hao dùng được một lần duy nhất nhưng theo giới thiệu của thần thông thì giá trị của nó tuyệt đối lớn hơn mười vò rượu, thân ngoại hóa thân, ba đầu sáu tay, pháp thiên tượng địa… Mấy thứ này chưa cần tận mắt chứng kiến, chỉ xem giới thiệu thôi là biết thuộc dạng thần thông cao cấp gì rồi.

Vương Viễn chợt thấy hơi xấu hổ, rốt cuộc mình vẫn lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, Thạch Công tính ra cũng khá phúc hậu đấy chứ.

Song sao một bảo bối như vậy mà Thạch Công lại bứt ra từ nơi xấu hổ đó nhỉ? Để che tai mắt kẻ khác hay bảo bối vốn nên giấu ở đó…

Vương Viễn là một người rất thực tế, sau khi biết ba cọng lông Thạch Công cho mình bảo bối, ấn tượng của hắn đối với lão sư phụ trước giờ thô bỉ hạ lưu vô liêm sỉ biến thành yêu đồ đệ như con, yêu thích tăng vùn vụt.

Kế đó hắn lại mua thêm mười vò rượu, định lần tới gặp Thạch Công thì đưa cho lão.

Có qua có lại chứ sao… Ngươi tốt với ta, ta cũng không bạc đãi ngươi.

“Thạch Công gì cũng tốt, sao lại không thích ăn thịt chứ?”

Tâm tình của Vương Viễn cực tốt, khua sạch đĩa thịt trên bàn, ợ một tiếng no nê rồi rời khỏi quán rượu, trở lại Thiên Cơ Phường.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!