Để loại bỏ những đoàn thể khác, chèn ép người chơi tán nhân, mở rộng phạm vi thống trị của hội Càn Khôn Phục Ma, hội trưởng đặc biệt phái người đến canh giữ cổng thành, phàm là người chơi đến Thung lũng Bắc Đình, trước tiên phải qua thăm hỏi bang hội bọn họ đã.
Mọi người tới đây là để tu hành, hội Càn Khôn Phục Ma người đông thế mạnh, cao thủ nhiều như mây, lại có nguồn tài nguyên và lượng nhân thủ lớn, người chơi bình thường sẽ không từ chối lời mời này.
Cho nên mới hai ngày, hội Càn Khôn Phục Ma đã phát triển thành bang phái lớn với quy mô mười nghìn người, một mình độc chiếm Thung lũng Bắc Đình.
“Lợi hại ghê!”
Vương Viễn nhịn không được nói: “Mới hai ngày đã thành bang phái lớn mười nghìn người, lão đại các ngươi đúng là nhân tài!”
“Vào hội rồi không tính là người ngoài nữa, phải gọi là lão đại của chúng ta.” Thương Tâm Tiểu Tiện đính chính lại.
“Lão đại của chúng ta tên gì?” Vương Viễn lại hỏi.
Thương Tâm Tiểu Tiện đáp: “Bang chủ là Cát Nhất Đao Chấn Cửu Châu, phó bang chủ là Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ."
Vương Viễn: “…”
Chẳng trách hắn cứ cảm thấy phương thức tuyển người quen quen sao ấy, hóa ra là người quen cũ.
“Bang chủ Nhất Đao không phải có Tam Sát Trang rồi à?” Vương Viễn giả bộ tò mò: “Thời điểm ở phàm giới cũng rất nổi tiếng.”
“Hầy, còn không phải do tên khốn kiếp Ngưu Đại Xuân kia sao!” Thương Tâm Tiểu Tiện thở dài kể lể: “Thời điểm phòng thủ Tương Dương, hắn chơi bang chủ chúng ta một vố đau đớn, khiến lòng người trong bang suy sụp, còn bị các bang phái khác chĩa mũi dùi vào… đã giải tán từ lâu rồi.”
Nhắc tới chuyện cũ Thương Tâm Tiểu Tiện lại ngậm ngùi bảo: “Hơn nữa Tam Sát Trang chúng ta thế nào ngươi không phải không biết, cao thủ thực sự ít không nỡ nhìn, phi thăng lên Tiên Linh Giới cũng chỉ có mười mấy người.”
“Ồ… Chẳng trách chẳng trách!” Vương Viễn vỡ lẽ.
Xem ra lúc phòng thủ Tương Dương, Cát Nhất Đao Chấn Cửu Châu bị mình đẩy vào tình cảnh bi thảm đã phải hứng chịu nhiều ảnh hưởng lớn đến vậy, chẳng trách sau đó không còn nghe thấy tin tức về Tam Sát Trang nữa.
Nhóm Một Đám Ô Hợp có mười mấy người phi thăng xem ra cũng không tệ.
“Lần này thì khác…” Thấy Vương Viễn có chút “hiểu lầm” với Tam Sát Trang, Thương Tâm Tiểu Tiện lại nói: “Có thể tới Thung lũng Bắc Đình đều là cao thủ như Mao ca, hội Càn Khôn Phục Ma chúng ta có căn cơ ở đây, nhất định sẽ trở thành bang phái đứng đầu tam giới.”
“Có lý, có lý lắm!” Vương Viễn nhịn không được bật cười.
Hai ngày thu nhận mười nghìn người, ai cũng là cao thủ.
Nếu bang chủ là người có tiền như Phi Vân Đạp Tuyết, Vương Viễn sẽ không hoài nghi sự gắn kết trong hội Càn Khôn Phục Ma.
Dẫu sao tiền mới là thứ lòng người hướng đến.
Cho dù không có tiền, chỉ cần thực lực mạnh vượt trội cũng đủ khiến người ta tín phục, trong trò chơi ấy mà, có sức mạnh là có tất cả, rất nhiều người chơi đều tôn thờ kẻ mạnh.
Cát Nhất Đao Chấn Cửu Châu thì khỏi cần nhắc đến, tiền có một ít đấy nhưng so với Phi Vân Đạp Tuyết mà nói chẳng khác nào chênh lệnh giữa nhà giàu nhất cả nước với hộ giàu nhất một thôn, căn bản không cùng một cấp bậc.
Phi Vân Đạp Tuyết năm đó chỉ nuôi mấy chục cao thủ hàng đầu, Cát Nhất Đao Chấn Cửu Châu có tài đức gì mà dám nuôi hơn mười nghìn tu sĩ Kim Đan?
Còn bàn về thực lực ấy hả, mặc dù sau khi lên Tiên Linh Giới Vương Viễn chưa gặp Cát Nhất Đao Chấn Cửu Châu nhưng bản lĩnh của y đến đâu hắn có thể áng chừng được.
Không tiền không thực lực, còn muốn ép người ta vào hội, bị người mạnh hơn thay thế chỉ là chuyện sớm muộn thôi.
Vương Viễn cảm thấy mình bỏ ra năm viên linh thạch hạ phẩm rất đáng giá, Thương Tâm Tiểu Tiện biết gì nói nấy, miệng mấp máy không ngừng, thân đến độ sắp kéo hắn đi kết nghĩa huynh đệ luôn rồi.
“Thế nào Mao huynh, chỉ cần ngươi gia nhập, nể tình quan hệ giữa đôi ta, ta sẽ mở cửa sau cho ngươi, nói thế nào ta cũng theo chân Đao bang chủ từ phàm giới phi thăng lên đó.” Bấy giờ Thương Tâm Tiểu Tiện lại dụ dỗ.
“Ồ? Thật không?”
Vương Viễn lại móc năm viên linh thạch hạ phẩm ra rồi nói: “Cực khổ cho ngươi rồi.”
“Ha ha ha!”
Thương Tâm Tiểu Tiện thấy Vương Viễn biết điều như vậy thì bật cười sang sảng: “Huynh đệ tốt! Ta sẽ lập tức gửi tin cho bang chủ, ngươi cầm lệnh bài của ta đến phòng làm việc số ba đường Phục Ma tìm Đao bang chủ, y nhất định sẽ trọng dụng ngươi.”
Vừa nói Thương Tâm Tiểu Tiện vừa đưa cho Vương Viễn một tấm thẻ sần sùi, mặt trên khắc một chữ Ma ngay giữa nhìn rất trẩu, đằng sau là tên Thương Tâm Tiểu Tiện.
“Đa tạ!”
Vương Viễn nhận thẻ xong khẽ mỉm cười, đạp phi kiếm bay thẳng vào sảnh hoạt động của hội Càn Khôn Phục Ma.
Bang phái trên Tiên Linh Giới cũng cần trụ sở, không có trụ sở cần thuê phòng làm việc. Hội Càn Khôn Phục Ma tuy có hơn mười nghìn người nhưng tốc độ thu nạp quá nhanh khiến phần lớn người chơi trong bang không quen biết lẫn nhau, hơn nữa thời gian quá ngắn, chưa tìm được trụ sở, chỉ còn nước thuê tạm phòng làm việc.
Sau khi tiến vào phòng làm việc, Vương Viễn chợt nhận ra khả năng cao là mình bị lừa rồi.
Bởi vì trong đây chật ních người chơi, trên tay mỗi người đều cầm một tấm thẻ nhỏ sần sùi.
Bên cạnh còn có người duy trì trật tự: Tiểu Hổ phụ trách khu bên trái, Tiểu Mã khu bên phải, Tiểu Tiện ở bên này… phát thẻ.
Trong đại sảnh dựng một cái đài, Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ đang đứng đó hô hào: “Vào hội Càn Khôn Phục Ma chúng ta đều là huynh đệ một nhà, ngươi mời thêm mười người bạn vào hội, bạn bè của ngươi mỗi người mời thêm mười người nữa sẽ tạo thành kết cấu một kim tự tháp, như vậy ngươi sẽ có tư cách trở thành bang chúng sơ cấp. Chi phí vào bang là một linh thạch, trong vòng ba ngày chúng ta sẽ tìm trụ sở, trong vòng một tháng thống nhất Bắc Đình, nửa năm đứng trên vạn người, một năm trực tiếp làm thần, nhất thống thiên hạ, càn khôn phục ma!”
“Nhất thống thiên hạ, càn khôn phục ma!”
Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ nói đến người ta bừng bừng nhiệt huyết, đám đông dưới đài đồng loạt hô vang khẩu hiểu, người chơi trong đại sảnh không khỏi ngẩn người mơ mộng về một tương lai tươi sáng.
“Mịa kiếp!”
Vương Viễn suýt chút nữa thì bóp nát tấm thẻ trong tay.
Tên khốn kiếp Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ đúng là nhân tài, càng ngày càng lắm trò.