Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1589: Chương 1588: Kẻ lừa đảo bỉ ổi nhất

“Rác rưởi!”

Vương Viễn vốn còn định vào hóng hớt xem có chiếm được chút hời nào không, kết quả vừa thấy tên ngốc Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ, cơn ghét bỏ trong hắn lập tức dâng trào.

Còn cả những người chơi bị lừa này nữa, không biết có bao nhiêu kẻ ngu thật hay ngu giả, còn bao nhiêu là bị tình thế ép buộc nữa.

Vương Viễn chưa bao giờ tự nhận mình là thánh nhân giáng thế, dĩ nhiên sẽ không bỏ nhiệm vụ mà hăng hái làm mấy việc nghĩa như xóa sạch hang ổ bán hàng đa cấp gì đó, mình cứ cách xa chút là được, dẫu sao những kẻ bị tẩy não kia không đáng được thương hại.

Vương Viễn vứt thẻ bài, quay người tính rời đi.

Nhưng hắn còn chưa ra khỏi hội trường đã nghe Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ nói: “Ta đã thăm dò rồi, linh khí ở Tê Vân Sơn sung túc nhất Thung lũng Bắc Đình, là một nơi tuyệt vời để đặt trụ sở bang phái.”

“Tê Vân Sơn?”

Nghe được địa danh này, Vương Viễn lập tức dừng chân, quay đầu nhìn lại.

Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ vẫn đứng đó tâm sự say sưa về con đường dẫn đến thành công của chính mình, người dưới đài thì vỗ tay giòn giã.

Song Vương Viễn lại bắt gặp một bóng người quen thuộc đứng sau lưng Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ.

“Xuân thúc! Sao thúc lại ở đây?”

Vương Viễn mở giao diện bạn tốt, gửi tin cho Cảnh Xuân Rực Rỡ.

Đúng vậy, bóng người quen thuộc kia chính là Cảnh Xuân Rực Rỡ, cao thủ Bách Man Sơn hắn quen biết lúc giúp Tiêu Phong tìm việc ở nước Liêu, giỏi thuật khống chế thi thể, vô cùng gian trá lại thích ném đá giấu tay.

Dưới sự giúp đỡ của Vương Viễn lão lấy được hai bộ thi thể thần cấp, sau đó hai bên không liên lạc với nhau trong thời gian dài. Cảnh Xuân Rực Rỡ lại thuộc nhóm người khá kín tiếng.

“Ngươi là?”

Cảnh Xuân Rực Rỡ trả lời tin nhắn rất nhanh.

Danh sách bạn tốt của lão không nhiều, chẳng biết từ lúc nào lại nhảy ra một người tên Mao Thái.

“Ta là ba ngươi!” Vương Viễn gửi một biểu tượng thô bỉ qua, nhân tiện chiếm lời từ lão.

“Má! Tiểu Xuân, là ngươi à?” Cảnh Xuân Rực Rỡ gừng càng già càng cay, vô cùng lưu loát chơi lại.

Một hiệp, Cảnh Xuân Rực Rỡ chiếm thế thượng phong, lão thắc mắc: “Sao đổi được tên thế?”

“Thần thông đó!” Vương Viễn thản nhiên đáp.

“Trâu bò, có thể dạy ta được không?” Cảnh Xuân Rực Rỡ kích động hỏi.

Vương Viễn bất đắc dĩ nói: “Đây là công pháp thần thông, không học được.”

Cảnh Xuân Rực Rỡ toàn thích giả heo ăn thịt hổ, Vương Viễn chưa gặp người nào bỉ ổi như lão, thần thông Thiên Biến Vạn Hóa này mà rơi vào tay lão, không biết chừng sẽ dấy lên bao nhiêu gió tanh mưa máu đâu.

“Đáng tiếc thật đấy...” Tâm trạng Cảnh Xuân Rực Rỡ thoáng sa sút, song chuyện này cũng nằm trong dự liệu của lão.

Vương Viễn hỏi lại lần nữa: “Sao thúc lại ở đây và thành thuộc hạ của Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ thế?”

Nhìn chỗ đứng của Cảnh Xuân Rực Rỡ chứng tỏ lão có địa vị rất cao trong hội Càn Khôn Phục Ma, song Vương Viễn khá hiểu cách làm người của lão.

Người này một bó tuổi rồi nhưng không phải loại cam tâm tình nguyện làm việc dưới trướng người khác, nhất là hạng ngu ngốc đếch có tài đức gì như Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ, lão còn lâu mới chịu cúi đầu.

Cho nên Vương Viễn có thể khẳng định chắc trăm phần trăm rằng Cảnh Xuân Rực Rỡ đến đây để làm chuyện gì đó.

“Hề hề!”

Cảnh Xuân Rực Rỡ cười thô bỉ bảo: “Đương nhiên là có chuyện cần làm rồi, ngươi thì sao? Nhiệm vụ gì?”

“Làm sao thúc biết ta có nhiệm vụ?” Vương Viễn thấp thỏm trong lòng.

Lạ thật đấy, nhiệm vụ của mình do đích thân Thạch Công giao cho, đến cả Phi Vân Đạp Tuyết cũng không kể, sao Cảnh Xuân Rực Rỡ lại biết được?

“Bớt nói nhảm đi! Đang yên đang lành ngươi lại xuất hiện ở đây hả? Có quỷ mới tin!” Cảnh Xuân Rực Rỡ hiểu Vương Viễn như cách hắn hiểu lão vậy.

“Ha ha ha!”

Vương Viễn bật cười, Cảnh Xuân Rực Rỡ cũng cười híp mắt, cả hai đều là hồ ly tinh, lúc này thi nhau giả vờ giả vịt.

“Ta buộc phải giữ bí mật về nhiệm vụ của mình, không thể chia sẻ được!” Vương Viễn thành thật đáp: “Nhiệm vụ của thúc chẳng nhẽ liên quan đến Tê Vân Sơn?”

“Ha ha, ngươi cũng thông minh đấy!” Cảnh Xuân Rực Rỡ nói: “Cho nên ta mới đến đây tìm người hỗ trợ.”

“Ra là vậy!”

Vương Viễn như có điều suy nghĩ, thầm nhủ trong lòng: “Nhiệm vụ của mình sẽ không mâu thuẫn với lão đấy chứ?”

Nói thật, Cảnh Xuân Rực Rỡ tính cách thô bỉ gian trá đấy nhưng Vương Viễn chẳng thấy ghét lão chút nào, ngược lại lần trước ở nước Liêu lão tiên sinh cầm được buông được, mục tiêu rõ ràng, người có tính cách như vậy khiến Vương Viễn cảm thấy rất thân thiết.

Nếu không phải bất đắc dĩ, Vương Viễn cũng không muốn trở thành kẻ địch với lão.

Chỉ sợ lần này là nhiệm vụ xung đột, hệ thống rõ ràng đã ra một đề bài rất nan giải.

“Ta muốn lấy Minh Viêm Đỉnh, mục tiêu nhiệm vụ của hai ta không giống nhau đấy chứ?” Lúc này, Cảnh Xuân Rực Rỡ gửi một tin nhắn sang: “Nếu nhiệm vụ xung đột, hai chú cháu mình nói rõ ở đây, đỡ mất công sau này tổn thương tình cảm.”

Suy nghĩ của người thông minh giống y hệt nhau, điều Vương Viễn đang băn khoăn cũng chính là băn khoăn của Cảnh Xuân Rực Rỡ.

“Minh Viêm Đỉnh? Đó là thứ gì?” Vương Viễn mờ mịt hỏi.

“Một món pháp bảo.” Cảnh Xuân Rực Rỡ đáp: “Có thể giúp ta tu hành thân ngoại hóa thân… Tức là cho nguyên thần của ta bám lên hành thi, như vậy lão phu có thể cùng lúc điều khiển hai hoặc nhiều nhân vật. Trâu bò lắm đúng không?”

“Ặc… Thân ngoại hóa thân, thứ này rắc rối như vậy hả?” Vương Viễn chưa hiểu ra làm sao, đồng thời không quên nhìn phần giới thiệu chiếc lông tơ đặt trong túi càn khôn của mình.

Đúng là thân ngoại hóa thân… Chuyện một cọng lông có thể giải quyết được thì cần gì đến pháp bảo nữa?

“Ngươi thì biết cái gì!”

Cảnh Xuân Rực Rỡ nói: “Đó gọi là phép Thiên Ma Phụ Sinh Thân Ngoại Hóa Thân, thần thông cường đại đó, ngươi tưởng là tùy tiện luyện thành được chắc? Thôi bỏ đi, ta không chê cười người thiếu kiến thức.”

“Ặc…” Vương Viễn câm nín không thôi.

Cảnh Xuân Rực Rỡ lại nói: “Chờ chốc nữa ta giới thiệu ngươi với Cát Nhất Đao Chấn Cửu Châu, làm thành viên nòng cốt dễ cướp được đồ ngon hơn.”

“Này có tính là thúc đang kéo đầu người không?”

“Ngươi biết hết?”

“Ngu ngốc!” Vương Viễn đen mặt.

Bán hàng đa cấp thật đáng sợ.

Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ diễn thuyết xong, Hội Càn Khôn Phục Ma lại tuyển thêm được một lượng lớn tu sĩ Kim Đan.

Dưới sự hướng dẫn của Cảnh Xuân Rực Rỡ, Vương Viễn tìm đến phòng làm việc của đám cấp cao trong hội Càn Khôn Phục Ma, gặp lại Cát Nhất Đao Chấn Cửu Châu đã lâu không thấy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!