Lúc này Cát Nhất Đao Chấn Cửu Châu đang ôm một quyển sách cười ngây ngô. Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ đại diện bang phái đứng lên phát biểu đến khô cả lưỡi, mệt sắp đứt hơi rồi.
Cả hai thấy Cảnh Xuân Rực Rỡ dẫn một hòa thượng vai u thịt bắp vào phòng làm việc thì hoảng hốt không thôi.
“Ai đây?” Trường đao của Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ rời khỏi vỏ, lơ lửng giữa không trung, còn y thì đứng run lẩy bẩy.
Cát Nhất Đao Chấn Cửu Châu cũng rút đao ra cầm trên tay, che chắn trước ngực.
“Mao Thái!”
Cảnh Xuân Rực Rỡ vội vàng giới thiệu: “Huynh đệ trong bang hội chúng ta, cũng là người quen cũ của ta.”
“À…”
Hai người mở danh sách thành viên bang ra, tìm được tên Mao Thái xong mới dám thở phào một hơi nhẹ nhõm: “Làm ta sợ chết khiếp… Hình tượng của ngươi đúng là dọa người.”
“Dọa người hả?” Cảnh Xuân Rực Rỡ liếc nhìn Vương Viễn.
Ngoại hình Mao Thái trông khó coi thật nhưng là kiểu xấu xí mà vẫn dễ thương… đâu đến nỗi dọa người sợ chết khiếp?
“Không phải hắn dọa người, mà là hòa thượng vóc dáng giống hắn dọa người…” Cát Nhất Đao Chấn Cửu Châu khoát tay bảo, tựa hồ nhớ lại chuyện gì đó rất kinh khủng.
“Ngươi rốt cuộc đã làm gì bọn chúng?” Cảnh Xuân Rực Rỡ nghe vậy, quay sang nhắn tin riêng với Vương Viễn.
Trời mới biết bóng ma tâm lý lớn cỡ nào mới khiến hai người kia vừa thấy hòa thượng vạm vỡ đã sợ hãi theo bản năng.
“Ha ha!” Vương Viễn bật cười bảo: “Chuyện xưa rồi!”
“Chậc chậc chậc…” Cảnh Xuân Rực Rỡ cảm thán: “Ngươi là người thứ hai ta quen khiến kẻ khác bị bóng ma tâm lý thế này.”
“Thế người đầu tiên là ai?” Vương Viễn tò mò hỏi.
Cảnh Xuân Rực Rỡ học lại điệu bộ của Vương Viễn: “Chuyện xưa rồi!”
“Thôi thôi!”
Vương Viễn tỏ vẻ khinh bỉ.
“Các hạ là đệ tử Phạn Thiên Tông phải không?” Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ quan sát Vương Viễn một lượt rồi hỏi.
“Cũng không hẳn.” Vương Viễn ngại ngùng bảo: “Ta thuộc Ngũ Đài Sơn.”
Vương Viễn từng nghe người ta nói Mao Thái thuộc Ngũ Đài Sơn nhất mạch.
“Ngũ Đài Sơn?”
“Môn phái ẩn!” Vương Viễn giải thích.
“À à à…”
Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ lại nói: “Nếu là bạn của Xuân ca, thực lực nhất định không tầm thường, có ngươi trợ giúp thì lo gì không chiếm được trụ sở.”
“Đúng vậy!”
Cảnh Xuân Rực Rỡ tiếp lời: “Đừng thấy bạn ta trông thường thường mà lầm, tu vi của hắn còn cao hơn cả ta đấy, thời khắc mấu chốt nhất định sẽ đem đến cho lão đại ngươi bất ngờ khó tin, trụ sở của bang phái không phải là nắm gọn trong tay rồi sao?”
“Có thể cho bọn này chiêm ngưỡng chút bản lĩnh không?” Cát Nhất Đao Chấn Cửu Châu sáp lại gần, cười ngu hỏi.
“Chuyện này…” Vương Viễn hơi khó xử: “Không hay lắm.”
Không phải hắn không muốn thể hiện, mấu chốt là hắn không biết pháp thuật, cũng đâu thể dùng phi kiếm, nhỡ để lộ thì chết…
“Không sao, cho huynh đệ ta mở rộng tầm mắt chút thôi.” Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ cảm thấy vô cùng hứng thú.
“Vậy được! Bêu xấu rồi!”
Vương Viễn tiện tay kéo băng ghế dài bên cạnh lại, đập một chưởng cho nát bấy.
Thoáng chốc phòng làm việc lặng ngắt như tờ.
Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ với Cát Nhất Đao Chấn Cửu Châu đen mặt nhìn Vương Viễn, ánh mắt như đang chất vấn: “Chỉ bấy nhiêu thôi? Ngươi đang chọc cười bọn này à?”
Cảnh Xuân Rực Rỡ cũng câm nín không thôi: “Đại ca à, ngươi đang làm gì thế?”
“Thì thể hiện tài năng đó... Đâu có nói rõ là phải làm gì.” Vương Viễn khoát tay bảo: “Ta ra tay cái chỉ có chết người thôi, chuyện này đâu phải thúc không biết.”
“Đúng đúng đúng! Hắn ra tay một phát chỉ có chết người.” Cảnh Xuân Rực Rỡ vội vàng giảng hòa thay Vương Viễn.
“Ừm! Vậy được rồi!” Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ nói: “Mao huynh đúng là có thực lực phi phàm, rất hợp vào đội tiên phong.”
“Đa tạ phó bang chủ ưu ái!” Vương Viễn ôm quyền với Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ rồi xoay người rời khỏi phòng họp.
“Tên ngốc nhà ngươi đang làm gì thế? Vất vả lắm ta mới tranh thủ cho ngươi một vị trí nòng cốt.” Cảnh Xuân Rực Rỡ chạy theo sau dò hỏi.
“Thúc thì biết gì, nhỡ bọn họ nhận ra ta thì sao? Ở phàm trần hai bên cũng quen biết nhau, ta ra tay một cái chỉ có nước bại lộ.” Vương Viễn giải thích.
Cảnh Xuân Rực Rỡ nói: “Ngươi tùy tiện để lộ một pháp thuật là được rồi, ai mà nhận ra được?” Hệ thống công kích của phàm trần và Tiên Linh Giới khác nhau.
“Ta không biết pháp thuật!” Vương Viễn vô lực đáp lại.
“Không biết? Thế sao ngươi tu lên Kim Đan được?” Cảnh Xuân Rực Rỡ vô cùng ngạc nhiên.
Vương Viễn đáp: “Dùng nắm đấm chứ sao nữa.”
“...” Cảnh Xuân Rực Rỡ không còn lời nào để phản bác.
“Hòa thượng kia không có vấn đề gì chứ?” Sau khi Vương Viễn và Cảnh Xuân Rực Rỡ rời đi, Cát Nhất Đao Chấn Cửu Châu mới cẩn thận hỏi Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ.
“Bằng vào hắn thì có vấn đề gì được?”
Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ nhìn băng ghế bị một chưởng của Vương Viễn đập vỡ thì lộ vẻ khinh thường, y chưa từng gặp người chơi nào ngu ngốc như vậy.
“Cũng phải.” Cát Nhất Đao Chấn Cửu Châu liếc mắt nhìn qua, tán đồng phụ họa.
Bản lĩnh bấy nhiêu ở phàm giới còn chưa tính là cao thủ gì, thả vào Tiên Linh Giới chỉ có làm trò cười cho thiên hạ, quá mất mặt.
“Cho dù có vấn đề đi nữa, giờ cũng không thành vấn đề.” Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ nói: “Hắn nằm trong đội tiên phong thì có thể gây nên sóng gió gì?”
“Vậy thì tốt, vậy thì tốt.”
Cát Nhất Đao Chấn Cửu Châu nói: “Ngươi không biết đâu, giờ cứ nhìn thấy đầu trọc là ta lại tâm phiền ý loạn...”
“Ta thì khác gì ngươi...” Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ bĩu môi.
...
Đối với một bang phái mà nói, trụ sở tuyệt đối là vấn đề quan trọng nhất, thuộc loại chuyện cấp thiết cần làm đầu tiên.
Hội Càn Khôn Phục Ma trên mười nghìn người cần có một chỗ dung thân, như vậy mới được tính là một bang phái hợp cách.
Hơn nữa, trụ sở không những đại biểu cho thực lực của bang phái trong một khu vực của một chủ thành, mà còn mang ý nghĩa xuyên thời đại.
Thung lũng Bắc Đình vốn hiếm dấu chân người, ngoại trừ Hội Càn Khôn Phục Ma thì không còn bang phái nào khác, có thể nói là một mình độc chiếm một phương.
Không có trụ sở, những người chơi này như lính mất chỉ huy, tuy có bang phái nhưng thiếu sự ràng buộc, khả năng cao sẽ rời Thung lũng Bắc Đình đến nơi khác phát triển, chỉ khi có trụ sở cố định mới có thể giữ chân hơn mười nghìn người chơi ở đây.
Cho nên Hội Càn Khôn Phục Ma cần tìm trụ sở để ổn định cao thủ trong bang mình, giữ chân cao thủ mới nắm trọn được Thung lũng Bắc Đình trong tay.