Thung lũng Bắc Đình nằm ở trung tâm núi Mãng Thương, nắm Thung lũng Bắc Đình trong tay cơ bản ngang với nắm gọn một phần năm khu vực Tiên Linh Giới vậy.
Từ đây có thể thấy ý nghĩa của trụ sở bang phái lớn đến đâu.
Cảnh Xuân Rực Rỡ cũng dùng lý do này để lừa phỉnh Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ.
Lão nói nửa thật nửa giả, vừa kích động từ góc độ của Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ đến phân tích từ góc độ bên ngoài nhìn vào, khiến y tin sái cổ.
Cuối cùng khi Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ hỏi nơi nào thích hợp nhất để dựng trụ sở, Cảnh Xuân Rực Rỡ bèn nói thẳng ra địa điểm Tê Vân Sơn.
Lão nói gì mà đó là đất luyện ma từ thời xa xưa, tài nguyên phong phú, linh khí dồi dào, cũng là tổ mạch của Tiên Linh Giới, nền tảng hợp nhất giữa ba giới, đợi một thời gian nữa nhất thống tam giới kiểu gì cũng phải bắt đầu từ Tê Vân Sơn.
Bằng mấy lời ba hoa chích chòe, Cảnh Xuân Rực Rỡ trực tiếp được Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ tôn sùng lên thành khách quý, bởi vậy mới có màn cổ động triệu tập anh hùng khi nãy.
“Thúc đúng là chuyện khốn nạn nào cũng dám làm.” Nghe Cảnh Xuân Rực Rỡ kể lại chuyện lão đã lừa Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ đến Tê Vân Sơn ra sao, Vương Viễn thầm cảm thán không thôi, nhận ra mình vẫn còn trẻ người non dạ lắm, ít nhất kém xa Cảnh Xuân Rực Rỡ trên phương diện lừa đảo.
Để lừa được người khác, chuyện gì lão cũng dám nói, mấu chốt là lại cực kỳ liên quan bối cảnh trò chơi, khiến người ta tin sái cổ, bản lĩnh này mà dùng để viết sách, khởi điểm cũng phải bán được mười nghìn cuốn.
“Ha ha!” Cảnh Xuân Rực Rỡ bật cười vui vẻ: “Tùy trường hợp thôi, mỗi người mỗi khác. Trong lòng y phải có khát vọng thì mới chịu tin lời ngươi nói, dù quá nửa là giả dối đi nữa. Ngươi tưởng đám bị bọn bán hàng đa cấp tẩy não đều ngu cả chắc? Không đâu, người ta có lòng tham và dục vọng cả đấy.”
“Lời thúc nói đúng là chí lý!” Vương Viễn cười bảo: “Ta có Phật pháp tầng mười, thúc đừng hòng lừa gạt ta.”
“Biết đâu được đấy!” Cảnh Xuân Rực Rỡ cười khì: “Ta làm người khiêm tốn nho nhã lại chính trực.”
“Thúc thôi đi!” Vương Viễn so với ai đều hiểu nụ cười vô hại của lão khốn khiếp này có bao nhiêu đáng sợ.
Chờ Hội Càn Khôn Phục Ma chuẩn bị đầy đủ đã là chuyện của ngày hôm sau.
Sáng sớm ngày kế, Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ lựa ra ba nghìn cao thủ tinh anh trong số hơn mười nghìn bang chúng, hăng hái hướng thẳng về phía Tê Vân Sơn.
Thung lũng Bắc Đình vốn là đại bản doanh của tiên môn chính đạo với mục đích bảo vệ Tiên Linh Giới, chỉ cách Tê Vân Sơn một chiến trường luyện ma. Tê Vân Sơn mặc dù ở cực bắc Thung lũng Bắc Đình nhưng kỳ thực hai bên chỉ cách nhau nghìn dặm.
Phi kiếm trong tay tu sĩ Kim Đan cơ bản đều đã cấp ba, tốc độ phi hành thấp nhất cũng phải 150km/h, sau mấy giờ phi hành, xuyên qua chiến trường luyện ma, mấy nghìn cao thủ của Hội Càn Khôn Phục Ma rốt cuộc cũng bước vào không phận Tê Vân Sơn.
“Tiểu Xuân, mau bay xuống đi!”
Vừa tới bầu trời Tê Vân Sơn, Vương Viễn đã nhận được tin nhắn của Cảnh Xuân Rực Rỡ.
“?”
Tuy rằng hắn không biết Cảnh Xuân Rực Rỡ có ý gì, nhưng hắn cũng biết lão chắc hẳn sẽ không lừa mình, vì thế không nói hai lời trực tiếp đáp xuống. Cùng lúc đó, hắn nghe thấy tiếng la đầy kinh hãi của đám người chơi Hội Càn Khôn Phục Ma.
“Đó là cái gì vậy?”
“Ôi trời, bay tới bên này rồi!”
Vương Viễn nghe thấy tiếng cũng ngẩng đầu nhìn lên.
Chỉ thấy một đám mây máu trên bầu trời ùn ùn kéo về phía đám người chơi, đám người chơi hoảng hốt lo sợ, nhao nhao sử dụng pháp bảo và phi kiếm, chuẩn bị chiến đấu.
Mà tốc độ của đám mây màu máu đó cực nhanh, còn chưa đợi Vương Viễn đáp xuống đã nhanh chóng lại gần.
Lúc này, hắn cũng nhìn rõ bộ mặt thật của đám mây máu đó.
Cái thứ ở trong đám mây là con chim. Đôi cánh màu đỏ máu giang rộng ra chừng mấy trượng, trong đôi mắt lóe lên tia sáng đỏ kỳ quái, mà hình như trên lưng của những con chim lớn này còn có người ngồi.
Những người đồ mặc đồ đồng nhất màu đen, trong tay cầm trường kiếm màu trắng.
[Bắc Cảnh Kiếm Ma] (Tinh anh)
Tu vi: Kim Đan tầng năm.
Khí huyết: Đầy.
Pháp lực: Dồi dào.
Pháp thuật: Thiên Nộ Kiếm Vũ Quyết, Kiếm Vẫn.
Giới thiệu bối cảnh: Kiếm linh ma tộc sống ở biên cảnh cực bắc, luyện hóa Huyết Ô ma tộc để tu thành Thiên Nộ Kiếm Quyết, tu vi cực kỳ mạnh mẽ.
Quái tinh anh Kim Đan tầng năm!
Vương Viễn nhìn thấy thông tin của Bắc Cảnh Kiếm Ma này, da dầu cũng tê rần lên.
Tiên linh giới và phàm gian giới khác nhau.
Thực lực của quái vật ở tiên linh giới khá mạnh, đặc biệt là những yêu tộc và ma tộc thú tu đó, trời sinh mạnh hơn tu sĩ nhân loại một chút, cho dù là phán định tấn công hay là phán định khống chế đều sẽ cao hơn tu sĩ nhân loại.
Ở giai đoạn hiện tại, công pháp, pháp thuật, và trang bị của người chơi đều đang ở gia đoạn sơ cấp, vẫn chưa thành hình.
Người chơi cùng cảnh giới đối phó với quái tinh anh tu sĩ nhân loại, có thể xem là khá thành thạo, nhưng gặp yêu tộc và ma tộc cùng tu vi, đấu đơn có thể ngang tay đã có thể tính là cao thủ rồi. Có thể vượt cấp chém giết, hoặc là trang bị Tinh Lượng, hoặc là có thân thủ hơn người, đều thuộc loại cao thủ cấp tinh anh.
Phần lớn người ở Hội Càn Khôn Phục Ma là cao thủ Kim Đan là đúng, nhưng Phi Vân Đạp Tuyết có tu vi cao nhất trong toàn thể tiên linh giới chẳng qua cũng chỉ là Kim Đan tầng ba, nên đại đa số người chơi Kim Đan cũng chỉ vừa mới bước chân vào Kim Đan kỳ mà thôi, người bình thường nào phải đối thủ của những Bắc Cảnh Kiếm Ma này.
Đương nhiên, người chơi có đầu óc, nếu như các phối hợp trận hình của các môn phái một cách hợp, vậy hiển nhiên cũng không cần sợ yêu ma.
Nhưng Hội Càn Khôn Phục Ma là đội ngũ vừa mới lập, giữa các bên chưa phối hợp được với nhau, lại thiếu kinh nghiệm thực chiến, với loại trạng thái này lên sân đối địch cũng thật là một đám người ô hợp, hoàn toàn không có sự phối hợp nào đáng nói.
Huống chi Bắc Cảnh Kiếm Ma đông nghìn nghịt nhiều không đếm xuể, số lượng vượt xa người chơi.
Bắc Cảnh Kiếm Ma khá hung dữ, nhìn thấy người chơi đều không nói hai lời, vây tới sử dụng một chiêu [Thiên Nộ Kiếm Vũ].
“Vù vù vù vù!”
Trong phút chốc, kiếm khí tung hoành giữa trời đất, kiếm quang màu xanh giống như gió táp mưa sa, bất ngờ đâm về phía đám người chơi từ khắp các phương.
Chỉ một lần gặp mặt, đã có vài trăm người chơi bị kiếm khí đâm chết ngay tại trận.