Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1592: Chương 1591: Âm thầm đoạt quyền

Vương Viễn ở bên dưới nhìn thấy một màn này, trong lòng thầm nói: “Cũng may đã đáp xuống rồi, bằng không cho dù mình có Kim Cương Bất Hoại Chi Khu, phỏng chừng hứng một đợt kiếm khí này xong, cũng sẽ bị lột mất một tầng da mất.”

Người chơi Hội Càn Khôn Phục Ma đang bay trên trời bị một đợt kiếm khí đánh cho đầu óc choáng váng, đám Bắc Cảnh Kiếm Ma kéo dây cương trong tay, chuyển hướng ngay giữa không trung, lại nhắm vào đám người chơi đang hoảng loạn.

“Đừng hoảng, đừng hoảng!”

Mắt thấy Bắc Cảnh Kiếm Ma sắp phát đợt tấn công thứ hai, Cảnh Xuân Rực Rỡ đột nhiên hét lớn một tiếng: “Mọi người dựa lưng vào nhau tạo thành vòng tròn, người chơi Phạm Thiên Tông ở bên ngoài, Côn Luân chuẩn bị khống chế, Thục Sơn ở phía sau gây sát thương chính, Bách Hoa và Thanh Thành rót sữa cho hàng trước, bảo vệ phái Nga Mi ở phía sau.”

Dưới loại tính huống này, người chơi đều không thiếu gì cả, chỉ thiếu đúng một người lãnh đạo và tổng chỉ huy.

Cho dù về tu vi hay là số lượng, thì Bắc Cảnh Kiếm Ma đều cao hơn người chơi. Nếu chiến đấu riêng lẻ, vậy bị Bắc Cảnh Kiếm Ma đánh chết cũng chỉ là vấn đề thời gian.

Nhưng khi mọi người sắp xếp xong trận hình, phối hợp thỏa đáng, bện thành một sợi dây thừng ứng phó với Bắc Cảnh Kiếm Ma ở trước mặt cũng không tính là khó.

Loại khiến thức thông thường này ai ai cũng hiểu, vấn đề là có bằng lòng phục tùng hay không.

Đổi lại là bình thường, những người chơi này chắc chắn sẽ không nghe theo một người xa lạ. Nhưng với tình huống hiện tại có liên quan đến sống chết, mọi người cũng chẳng quan tâm được nhiều như vậy, có người chịu đứng ra chỉ huy, hơn nữa còn không phải chỉ huy lung tung, chắc chắn sẽ làm theo theo bản năng.

Cùng với một tiếng ra lệnh của Cảnh Xuân Rực Rỡ, trận hình của người chơi Hội Càn Khôn Phục Ma nhanh chóng rút lại, thu gọn thành trận hình tròn.

Bắc Cảnh Kiếm Ma cũng phát đợt tấn công thứ hai, lại bay về phía đám người chơi.

“Chuẩn bị!”

Trong nháy mắt Bắc Cảnh Kiếm Ma bay tới, Cảnh Xuân Rực Rỡ lớn tiếng hô: “Mở thuẫn!”

[Kim Cương Bích Lũy] !

Đệ tử Phạm Thiên Tông đồng loạt hô, phóng ra những đường Phật quang màu vàng.

Kim Cương Bích Lũy là pháp thuật có tính tiêu biểu của đệ tử Phạm Thiên Tông, không chỉ có thể nâng cao phòng thủ của bản thân lên trong nháy mắt, mà còn có thể lập tức miễn dịch sát thương cao tới tám mươi phần trăm, lại còn có thể cưỡng chế kéo mục tiêu tới trước mặt mình.

Một chiêu này có hơi tương tự với chiêu thức [Kim Cương Bài Tháp] trước đây của Vương Viễn, khác biệt ở chỗ không thể miễn dịch với toàn bộ sát thương.

Nhưng cho dù như vậy, có thể miễn dịch được tám mươi phần trăm đã là vô cùng mạnh rồi.

“Rầm rầm rầm rầm!”

Bắc Cảnh Kiếm Ma có tấn công rất cao, phòng thủ và lượng máu cũng như thế, vừa đâm sầm vào cột sáng của đệ tử Phạm Thiên Tông đã phun ra những chùm sương máu, cũng không thể tiến thêm một li nào nữa.

Một cú va chạm này, khiến Bắc Cảnh Kiếm Ma ở phía sau đụng lên Bắc Cảnh Kiếm Ma ở phía trước, người này nối tiếp người kia, đâm thành một đống.

[Côn Luân Huyền Băng]

Người chơi phái Côn Luân đồng loạt ra tay, những luồng sương trắng trào ra bốn phía. Bắc Cảnh Kiếm Ma đụng vào sương, đều đông cứng thành băng.

Phái Côn Luân đông người chơi Thiên Sơn, phần lớn thuộc tính công pháp lấy hệ băng và hệ thủy làm chủ, còn loại công pháp hệ mộc như của Phi Vân Đạp Tuyết lại thuộc loại pháp thuật hiếm có. Côn Luân Huyền Băng mới là thuật khống chế cơ bản mà đệ tử Côn Luân thường dùng.

Tính khống chế của Côn Luân Huyền Băng rất mạnh, nhưng lần này lại có hơi không ổn. Bởi vì Bắc Cảnh Kiếm Ma sống ở nơi cực lạnh, người ta trời sinh có tính kháng băng mạnh, ngươi cầm pháp thuật hệ băng đi chơi khống chế còn không phải vớ vẩn hay sao.

Chưa đến hai giây, đã có Bắc Cảnh Kiếm Ma thoát thân.

“Tấn công!” Cảnh Xuân Rực Rỡ ra lệnh tấn công.

Phi kiếm của đệ tử Thục Sơn đồng loạt hướng len, miệng đọc kiếm quyết, phi kiếm một chia thành hai, hai thành bốn, hóa thành tám tám sáu mươi đường kiếm ảnh.

Đệ tử Thanh Thành lôi hồ lô phóng [Nam Minh Li Hỏa Chú].

Cao thủ phái Nga Mi thì bấm quyết, sử dụng Hỏa Long Ngâm, giáng những đường lửa quyết từ trời xuống.

[Hỏa Long Dẫn] !

Kháng băng mạnh, vậy kháng lửa chắc chắn yếu!

Hỏa long đi đến nơi nào, Bắc Cảnh Kiếm Ma ở nơi đó đều bị đốt chết và bị thương vô số.

“Được đó!”

Thấy người chơi dần dần nắm được quyền kiểm soát, Vương Viễn thật sự có hơi bội phục Cảnh Xuân Rực Rỡ.

Lão già này trông thì cười tủm tỉm, nhưng lại cố tình vừa vặn gây khó dễ, sớm không lên tiếng, muộn không lên tiếng, cứ nhè lúc nguy hiểm nhất vung tay hô một tiếng, bây giờ trên cơ bản, người chơi [Hội Càn Khôn Phục Ma] đều đã theo nghe hiệu lệnh của lão.

Lúc này, phỏng chừng đến ngay cả Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ và Cát Nhất Đao Chấn Cửu Châu cũng không có quyền lên tiếng ở [Hội Càn Khôn Phục Ma] được như lão.

Giành quyền một cách im hơi lặng tiếng, mới là chim cưu chiếm tổ chim khách ở cảnh giới cao nhất.

“Tiểu Xuân, đừng nhìn nữa, đi mở bát quái thần thạch trước mặt ngươi đi.”

Vương Viễn đang suy nghĩ miên man đến cực điểm, lại nhận được chỉ thị của Cảnh Xuân Rực Rỡ.

Hắn nhìn phía tước, quả nhiên thấy phía trước không xa có một tảng đá to, bên dưới tảng đá có một bát quái, dựa theo quẻ tám phương.

Cùng với Kiếm Ma trên trời bị đánh chết càng ngày càng nhiều, tảng đá trên mặt đất cũng càng ngày càng sáng.

“Đây là một trận pháp.” Vương Viễn nói.

“Không sai!”

“Trình tự thế nào?” Vương Viễn lại hỏi.

Loại trận pháp này, chắc chắn phải dựa theo quẻ bát phương để mở.

Cảnh Xuân Rực Rỡ đáp: “Con mẹ nó sao ta biết được, ta dẫn người đi dụ quái vật trên trời rồi, ngươi từ từ thử đi.”

Vương Viễn: “…”

Được rồi, xem ra trước đây Cảnh Xuân Rực Rỡ đã từng tới Tê Vân Sơn, cũng biết nơi này có quái vật và trận pháp. Tám phần là khi đang phá giải trận pháp bị quái vật đánh úp không ngăn cản được, nên mới nghĩ đến đi tới Thung lũng Bắc Đình tìm người tới làm vật hy sinh.

Vương Viễn tới trước tảng đá bát quái, giẫm lên quẻ tượng phương hướng một cách rất tùy tiện.

Đá bát quái không hề phản ứng, hắn lại thử vài lần nữa nhưng vẫn như cũ.

Vương Viễn đau đầu, con mẹ nó mắc mệt quá đi thôi, tám con số mật mã này bố ai mà biết phải phá thế nào, cũng không biết phải thử cái thứ này đến ngày tháng năm nào nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!