Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1594: Chương 1593: Hai tên khốn nạn

Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ vì triệu tập tu sĩ, vừa phát tiền vừa tìm người đã tốn không ít tiền, vừa rồi còn vì tiến vào Tê Vân Sơn mà thương vong hơn hai phần ba người ở Hội Cần Khôn Phục Ma, tiền trợ cấp cũng là một khoản chi trả lớn, tất cả cũng chỉ vì lập được một trụ sở ở Tê Vân Sơn.

Bây giờ sau khi nhìn thấy lại phát hiện ra bộ dáng của Tê Vân Sơn như thế này, tâm trạng của Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ giống như đêm kết hôn vợ y tẩy trang biến thành Vương Viễn vậy, đúng thực là…

“Khà khà!”

Cảnh Xuân Rực Rỡ cười khà khà: “Nếu như ta không nói như vậy, làm sao ngươi dẫn người đi cùng ta được?”

“Ngươi có ý gì? Lẽ nào…” Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ nghe được lời này của lão, lập tức phản ứng lại, biết mình đã bị lợi dụng.

Người chơi Hội Càn Khôn Phục Ma vốn dĩ còn cảm thấy Cảnh Xuân Rực Rỡ là một đại ca tốt, kết quả nghe được lời này cũng tức không chỗ xả.

“Con mẹ nó! Vậy mà lại dám lừa anh em bọn ta đi chịu chết cho ngươi! Giết hắn cho ta!”

Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ vô cùng tức giận, chỉ vào Cảnh Xuân Rực Rỡ, ra lệnh giết lão.

Mà Cảnh Xuân Rực Rỡ lại đột nhiên mỉm cười.

“Tiểu Lâu, đằng sau!” Lúc này, Cát Nhất Đao Chấn Cửu Châu lớn tiếng hô.

Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ vừa định quay lại, chỉ cảm thấy sau lưng lạnh toát, một bàn tay to xuyên thủng ngực mình từ phía sau, trong tay còn nắm một trái tim đầm đìa máu.

“Cái… cái này…”

Nhìn thấy trên ngực Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ là bàn tay to be bét máu, Cát Nhất Đao Chấn Cửu Châu nhớ lại nỗi sợ đã từng bị tên hòa thượng nào đó khống chế.

“Ngươi… Ngươi có phải là… Ngưu ca…”

Dù bị dọa đến phát ngốc, Cát Nhất Đao Chấn Cửu Châu vẫn nhớ rõ Vương Viễn từng dùng tuyệt chiêu này.

Năm đó Hổ Sơn Quân chết thê thảm bao nhiêu, đến nay Cát Nhất Đao Chấn Cửu Châu nghĩ lại mà vẫn tê cả da đầu. Giờ tên Mao Thái trước mặt lại dùng một chiêu y hệt khiến y nhất thời hoảng hốt, giống như chuyển kiếp vậy, không tự chủ được hô lên tên Vương Viễn.

“Hề hề!”

Vương Viễn không thèm để ý đến Cát Nhất Đao Chấn Cửu Châu, tiện tay ném thi thể Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ sang bên, đạp lên Đấu Chiến mở hết tốc lực, phóng thẳng về phía trước. Vương Viễn có gấu Thái Cực tăng thêm 200% tốc độ di chuyển, Đấu Chiến dưới chân lại có tốc độ phi hành 300km/h, người bình thường căn bản khó mà bắt kịp bóng lưng hắn.

Huống chi Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ chết quá thảm, phần lớn người chơi đều bị thủ đoạn tàn bạo của Vương Viễn dọa cho sợ chết khiếp, không ai dám phi kiếm đuổi theo.

Thoáng chốc Vương Viễn đã biến mất trước mặt mọi người.

Hắn vừa chạy, sự chú ý của cả đám lập tức đổ dồn lên Cảnh Xuân Rực Rỡ.

Có thể phi thăng và tu luyện tới cảnh giới Kim Đan kỳ, các vị đang có mặt tại đây tuyệt đối không phải tay mơ, dầu gì cũng cần mặt mũi.

Mấy nghìn người chơi bị lôi ra trêu đùa như con tốt thí, là người ai cũng phải tức giận.

Vương Viễn còn đỡ, không ai chú ý tới hắn cả, nhưng Cảnh Xuân Rực Rỡ mới rồi là lãnh tụ tinh thần của mọi người, sau khi biết bản thân bị lão lừa dối, chẳng ai có thể nhẫn nhịn cả.

Lần này cho dù Vương Viễn không chạy trước, mọi người cũng phải xử lý cẩu tặc Cảnh Xuân Rực Rỡ trước tiên.

Nhưng đúng lúc cả đám chuẩn bị ra tay, Cảnh Xuân Rực Rỡ đột nhiên nứt toác ra, hóa thành từng mảnh vụn nhỏ biến mất vô tung vô ảnh.

[Giả Vật Đại Hình]

Hóa ra chớp mắt lúc Vương Viễn giết chết Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ, Cảnh Xuân Rực Rỡ đã dùng pháp thuật thần thông bỏ chạy.

“Mịa nó!”

“Tên chó chết chạy rồi!”

“Lão già này quá bỉ ổi! Cha tiên sư nhà lão!”

“Khốn nạn, đừng để ta bắt gặp, nếu không ta nhất định sẽ dúi lão vào hố phân, cho lão ăn kít!”

“Dẫn theo ta nữa! Ta cống hiến một cân!”

“Ta quyên mười cân!”

Thấy Cảnh Xuân Rực Rỡ và Vương Viễn chạy mất tăm mất tích, mọi người tức đến ná thở, thi nhau chửi đổng lên, Cảnh Xuân Rực Rỡ còn vinh dự được ăn một bữa kít trong tưởng tượng của cả đám.

“Đuổi theo mau! Đừng để bọn chúng chạy!”

Cát Nhất Đao Chấn Cửu Châu thấy mọi người căm phẫn sục sôi thì vội vàng rống to hạ lệnh đuổi giết.

“Ha ha… Bầu không khí hôm nay đẹp thật đấy!”

“Đúng vậy… Trời trong nắng ấm mây trôi lững lờ.”

Mọi người ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ra, căn bản chẳng nghe lọt lỗ tay mấy lời hô hào của Cát Nhất Đao Chấn Cửu Châu.

Đùa gì hay vậy? Có biết đây là nơi nào không?

Tê Vân Sơn đó!

Tạm chưa nhắc đến tình huống trên núi thế nào, ngay cửa vào và lối ra thôi đã giăng đầy bẫy rập, mọi người tổn thất hai phần ba nhân lực, vất vả lắm mới đến được đây, ai mà rảnh rỗi chạy lung tung trên mảnh đất vừa xa lạ lại nguy hiểm này chứ?

Huống chi hai kẻ mới bỏ chạy là Vương Viễn và Cảnh Xuân Rực Rỡ kia nào phải tay yếu đuối gì.

Cảnh Xuân Rực Rỡ có thuộc hạ ma thần Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ pháp lực mạnh mẽ, bằng sức một mình có thể chống lại truy binh.

Vương Viễn mặc dù chưa bộc lộ thực lực nhưng có thể giết Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ chỉ bằng một trảo chứng tỏ hắn không hề yếu.

Cho dù đuổi kịp thì thế nào? Một mình giết được hai người kia chắc?

Mà cứ cho là giết được đi nữa? Có phần thưởng gì à?

Mọi người đều mới gia nhập bang hội, chưa hun đúc được bất kỳ tình cảm nào với Hội Càn Khôn Phục Ma, bang chủ nhà ngươi là cái thá gì mà dám ra lệnh cho bọn ta lao lên tìm chết một cách vô nghĩa? Đầu ngươi bị đụng hỏng rồi à?

Cát Nhất Đao Chấn Cửu Châu đần độn thật nhưng Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ lại không ngốc, biết mọi người đều có toan tính riêng, bèn ra lệnh: “Chỉ cần giết chết được một trong hai kẻ kia, thưởng mười viên linh thạch thượng phẩm!”

“Đây không phải là chuyện linh thạch!” Thành viên bang Hội Càn Khôn Phục Ma thấy Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ ra phần thưởng thì hơi sửng sốt, rối rít nói: “Mấu chốt là khu vực này quá nguy hiểm, chúng ta không dám chạy loạn.”

“Hai mươi viên!” Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ lại nói.

“Lão Cảnh Xuân Rực Rỡ kia là cao thủ!”

“Ba mươi viên!”

“Chúng ta…”

“Năm mươi viên! Nói nhảm thêm câu nữa ta giảm mười viên!” Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ tức giận nói.

“Không phải chỉ là hai tên khốn khiếp thôi sao, xem bọn ta làm thịt chúng đây!” Mọi người lăm le muốn đuổi theo lên núi.

“Lão đại, ta cảm thấy tốt nhất nên chờ ở đây!”

Đúng vào lúc này, trong kênh bang vang lên một giọng nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!