“Tại sao?” Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ thấy ID của người nọ là Mới Nghe Gió Nổi Đã Tưởng Mưa Rơi.
Mới Nghe Gió Nổi Đã Tưởng Mưa Rơi nói: “Bởi vì cửa vào Tê Vân Sơn chỉ có một, nếu bọn chúng không chết, kiểu gì cũng phải ra ngoài bằng lối này, nếu chết rồi, chúng ta cũng không bắt được. Chẳng bằng trước tiên cử người canh điểm sống lại của Thung lũng Bắc Đình, ta ở đó đợi quân địch mệt mỏi rồi tấn công, há miệng chờ sung chẳng phải hay hơn à?”
“Hmm…”
Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ trầm ngâm chốc lát rồi bảo: “Ngươi nói rất đúng! Mọi người chỉnh đốn tại chỗ rồi mai phục quanh đây, giữ trạng thái tốt nhất, chờ hai tên khốn kiếp kia ló mặt ra chúng ta sẽ thu lưới tóm gọn.”
“Rõ!”
Phần thưởng lớn nhất định sẽ dụ ra nhiều con tốt thí.
Năm mươi viên linh thạch tương đương với năm nghìn vàng, ngoại trừ phi nhân loại như Phi Vân Đạp Tuyết, con số này đối với bất kỳ người chơi nào trong giai đoạn hiện tại mà nói đều là một số lượng không nhỏ.
Có phần thưởng làm động lực, sau khi nhận mệnh lệnh, mọi người hăng hái hơn hẳn, nhanh chóng chỉnh đốn đội ngũ rồi chia ra mai phục xung quanh, phòng thủ chặt chẽ cửa ra Tê Vân Sơn, chờ hai người Vương Viễn sa lưới.
Phía điểm sống lại của Thung lũng Bắc Đình, Hội Càn Khôn Phục Ma cũng cử người bao vây chặt chẽ.
Bất kể hai người Vương Viễn sống trở về hay bị quái vật trên núi giết chết đều không thể trốn thoát.
Bên kia, sau khi bỏ chạy Vương Viễn và Cảnh Xuân Rực Rỡ hội họp lại.
“Ngươi được lắm, chuồn còn nhanh hơn thỏ!”
Cảnh Xuân Rực Rỡ tán thưởng trước kỹ thuật chạy trốn của Vương Viễn.
“Thúc cũng chẳng kém cạnh bao nhiêu đâu, ta còn chẳng biết thúc chuồn khi nào.” Vương Viễn thuận miệng khen lại.
Hành động của hai người này giống y hệt nhau, vừa hèn hạ vừa thô bỉ.
“Tiếp theo chúng ta nên làm gì?” Vương Viễn hỏi Cảnh Xuân Rực Rỡ.
Có vẻ như Cảnh Xuân Rực Rỡ đã từng đến đây, biểu hiện khá quen thuộc với khu vực này, đi theo lão tốt hơn việc chạy loạn không có mục đích nhiều.
Tê Vân Sơn không những có thú tu yêu tộc, còn có tu la ma tộc, ai nấy đều tu vi Kim Đan tầng năm đổ lên, thành lập biên chế y như quân đội.
Quái có tổ chức kỷ luật, phối hợp nghiêm ngặt như vậy là loại khó đối phó nhất.
Mới rồi trong lúc bỏ chạy Vương Viễn còn đụng phải mấy đợt quái, may mà hắn chạy nhanh, nếu không khẳng định lúc này vẫn đang bị đám quái kia quấn lấy.
Cảnh Xuân Rực Rỡ lại nói: “Sao ta biết được… Đã tới đây bao giờ đâu.”
“Không thể nào!” Vương Viễn nói: “Nhìn thúc quen thuộc lắm mà, mới nãy còn lừa người ta vào hố lừa, trông ngầu chết đi được.”
Vương Viễn đang nhắc đến lúc ở Tê Vân Sơn, khi cửa vào mở ra, Cảnh Xuân Rực Rỡ không tiến vào ngay mà đẩy kẻ khác lên đứng mũi chịu sào, rõ ràng là biết trong đó có cạm bẫy.
“Thuần thục cái rắm, đó gọi là kinh nghiệm!” Cảnh Xuân Rực Rỡ đính chính.
“Kinh nghiệm gì?” Vương Viễn không hiểu.
Cảnh Xuân Rực Rỡ nói mấy câu thấm thía: “Nghĩa là đổi vai vế để suy xét! Gặp chuyện không nên hốt hoảng, trước tiên phải đặt mình vào góc nhìn của người thiết kế trò chơi, chớ ôm lòng hoài nghi, bọn họ kiểu gì cũng thô bỉ hơn ngươi.”
“Ta…”
Vương Viễn phục Cảnh Xuân Rực Rỡ sát đất, quả nhiên gừng càng già càng cay, không uổng công lão sống lâu, kinh nghiệm nhiều.
“Vậy phải làm sao bây giờ? Chúng ta phải lần mò từng tí một à?” Vương Viễn lại hỏi.
“Hề hề!”
Cảnh Xuân Rực Rỡ cười khì bảo: “Không cần phiền phức như vậy, xem ta đây!”
Vừa nói lão vừa chập hai tay lại, kết thành một con dấu kỳ quái, gọi năm ma thần Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ ra, sau đó hét lớn một tiếng: “Tán! !!”
Năm ma thần tản ra năm phương hướng khác nhau.
Vương Viễn thấy vậy thì cảm thán không thôi.
Cảnh Xuân Rực Rỡ đúng là có bản lĩnh.
Thuật khống chế thi thể của Bách Man Sơn vốn không phải thủ đoạn cao minh gì, đừng nói ở Tiên Linh Giới vốn nhan nhản loại tu sĩ này, cho dù ở phàm trần, mọi người cũng chẳng để cản thi tượng vào mắt.
Thế nhưng Cảnh Xuân Rực Rỡ lại cứ thích chơi nghề phụ này, còn tạo nên thành tựu rực rỡ.
Mới rồi dùng ngũ hành đại trận, giờ lại cho ma thần đi lục soát núi, đám thi thể nằm trong tay lão vừa công vừa thủ, phụ trợ đa dụng, giống như mang theo năm thuộc hạ bên người vậy.
Lúc trước hắn có nghe Cảnh Xuân Rực Rỡ nói gì mà phải học phép Thiên Ma Phục Sinh Thân Ngoại Hóa Thân, hiển nhiên là muốn luyện năm ma thần này thành phân thân, nếu mà học được thật, cơ bản chẳng khác nào sáu người đánh một…
Ngẫm kĩ lại thấy trò này cực kỳ vô liêm sỉ.
“Sao nào, lợi hại lắm đúng không?” Cảnh Xuân Rực Rỡ khoe khoang: “Ma thần của ta do thi thể luyện hóa thành, quái vật sẽ không công kích bọn chúng.”
“Trâu bò! Quá trâu bò!”
Vương Viễn liên tục giơ ngón cái với lão.
“Ha ha!”
Cảnh Xuân Rực Rỡ đắc ý cười phá lên: “Ngươi đã đi theo Xuân thúc, ta tất nhiên sẽ bảo vệ ngươi chu toàn.”
“Đa tạ, xin đa tạ thúc!”
Vương Viễn khẽ mỉm cười.
Đúng là phải công nhận, Cảnh Xuân Rực Rỡ dù rất khốn nạn, vì nhiệm vụ của mình mà lừa mấy nghìn người làm con tốt thí, nói dối không trợn mắt, nhưng lão cũng rất nghĩa khí, đối đãi với bạn bè cực tốt.
Cảnh Xuân Rực Rỡ biết Vương Viễn không biết pháp thuật, ở Tiên Linh Giới mà thế này chẳng khác nào đồ bỏ đi, nhưng mấy lần liền lão không vì thế mà đẩy hắn vào nguy hiểm, hiện tại cũng không gạt hắn sang một bên.
Chỉ bấy nhiêu thôi đủ để thấy tính cách người này khá giống Vương Viễn.
Vương Viễn cũng vậy, đối với người không quen thì trò gì cũng chọc được, nhưng với bạn bè và người hợp tác lại khá nghĩa khí.
“Ngươi đừng có ở đây cười ngu nữa! Mau đến hộ pháp cho ta, chốc nữa lấy được pháp thuật thì cho ngươi chọn trước.”
Vừa nói, Cảnh Xuân Rực Rỡ vừa ngồi xếp bằng trên phi kiếm, nhắm hai mắt lại.
Vương Viễn biết, Cảnh Xuân Rực Rỡ đang tiếp nhận thông tin ma thần truyền về, thế là không dám thả lỏng đứng canh bên cạnh lão.
Ước chừng nửa giờ sau, Cảnh Xuân Rực Rỡ rốt cuộc mở mắt ra, ánh mắt lóe lên, tựa hồ hết sức hưng phấn.
“Sao rồi?” Vương Viễn hỏi.
Cảnh Xuân Rực Rỡ đáp: “Tìm ra rồi! Đi theo ta!”
Hai người leo lên phi kiếm phóng thẳng về hướng bắc, bay khoảng vài chục phút rốt cuộc bắt gặp một khe núi.
Trong đây nồng đậm huyết khí, mùi tanh hôi sộc thẳng tận trời.
“Má! Mùi gì vậy?”
Cả hai còn chưa đáp xuống mà Vương Viễn đã suýt bị đống hơi thở máu tanh kia hun cho ngất xỉu.