Mùi này quá nồng!
Vương Viễn vội vàng dùng thuật nín thở, lập tức không hít dính mùi khó ngửi kia nữa, nhưng mùi máu tanh vẫn chui vào lỗ mũi khiến hắn phải cau mày liên tục.
Mà Cảnh Xuân Rực Rỡ lại trâu bò thôi rồi, lão không những không bị ảnh hưởng bởi bầu không khí ghê tởm, còn làm bộ đã thành thói quen.
Song ngẫm lại cũng thấy bình thường, dù sao lão toàn chơi với thi thể, tình huống buồn nôn gì mà chưa từng nhìn thấy chứ, đó đều là chuyện thường tình ở huyện.
Hai người đáp xuống, Vương Viễn nhận ra linh khí thiên địa trong này đậm đặc hơn những địa phương khác nhiều, hơn nữa linh khí xung quanh còn lấy tốc độ cực nhanh tụ tập lại đây.
Sở dĩ mùi máu tanh nồng như vậy là do khí tức yêu ma tu la bị giết ở Tê Vân Sơn cuốn vào trong, linh lực ngưng tụ thành huyết khí.
Huyết khí này cực kỳ tà môn, sẽ câu mất hồn phách con người.
Tu sĩ tà phái như Cảnh Xuân Rực Rỡ dùng để tu luyện hiển nhiên sẽ làm ít công nhiều.
Nhưng nếu tu sĩ chính phái tu luyện ở đây, nhẹ thì tẩu hỏa nhập ma, nặng thì mất hết tu vi.
Trên người Vương Viễn có Đại phẩm Thiên Tiên Quyết, là phương pháp tu luyện vô thượng đại đạo, thân thể Kim Cương Bất Hoại Thần Công thêm Phật pháp và định lực, đao thương bất nhập, nước lửa bất xâm, tà ma không dám đến gần.
Lúc này dấn thân vào giữa luồng huyết khí, bông sen sau lưng Vương Viễn tỏa ra ánh sáng rực rỡ, tạo thành một vòng bảo hộ ngăn cách hắn với huyết khí bên ngoài.
Lần theo phương hướng huyết khí tụ tập, hai người di chuyển về trước, rốt cuộc phát hiện một sơn động ngay đoạn cuối khe núi.
Trên sơn động khắc ba chữ triện – Tê Vân Động.
“Chính là chỗ này! !!”
Thấy sơn động trước mắt, Cảnh Xuân Rực Rỡ hưng phấn nói: “Đây là khu vực năm xưa Trường Mi lão tổ luyện ma, Minh Viêm Đỉnh khẳng định ở trong sơn động.”
Vương Viễn nhíu mày.
Theo lời Thạch Công nói, thế giới này giống như một khí cầu căng phồng linh khí.
Nếu linh khí lọt ra ngoài, dĩ nhiên sẽ tụ lại một chỗ.
Lúc này huyết khí bốn phương tám hướng đều quy tụ về Tê Vân Động, hiển nhiên nơi linh khí thiên địa bị rò rỉ có quan hệ rất lớn đến địa phương này.
Đồ Cảnh Xuân Rực Rỡ muốn tìm ở trong Tê Vân Động, đồ mình muốn tìm cũng thế? Chẳng lẽ là nhiệm vụ xung đột thật?
Thế thì khó xử rồi đây.
Đây là lần đầu tiên Thạch Công phát nhiệm vụ cho Vương Viễn, hắn muốn tăng thực lực nên không thể thất bại trong nhiệm vụ lần này, mà mục đích của Cảnh Xuân Rực Rỡ là tu luyện phép Thiên Ma Phụ Sinh Thân Ngoại Hóa Thân.
Vương Viễn dĩ nhiên biết môn thần thông này quan trọng với Cảnh Xuân Rực Rỡ như thế nào.
Nếu nhiệm vụ hai bên xung đột thật, cả hai không ai có lý do để lùi bước.
Rất khó đưa ra lựa chọn.
“Đi! Đi vào nào!”
Cảnh Xuân Rực Rỡ gọi ma thần ra đi trước mở đường, sau đó hú Vương Viễn một tiếng, thận trọng bước vào trong động.
Vương Viễn theo sát phía sau.
“Soạt!”
Vừa tiến vào cửa hang, cảnh tượng trước mặt cả hai nhanh chóng thay đổi.
Tê Vân Động không phải sơn động, bên trong có một động tiên khác, cảnh tượng khác xa bên ngoài.
Trong Tê Vân Động cực kỳ trống trải.
Vương Viễn và Cảnh Xuân Rực Rỡ đạp kiếm bay trên không trung quan sát xung quanh.
Khắp tầm mắt đều là thủy tinh màu tím.
Hiển nhiển linh khí thiên địa tập hợp lại đây, thủy tinh tím là tinh thể do linh khí ngưng tụ lại mà thành, nhưng do trong linh khí chứa huyết khí nên khí tức rất hỗn tạp, thứ tạo ra không phải linh thạch bình thường mà là thủy tinh màu tím.
“Phát tài! Phát tài rồi!”
Cảnh Xuân Rực Rỡ kích động không thôi: “Cho dù không tìm được Minh Viêm Đỉnh, đào đống thủy tinh tím này về cũng bán được giá cao đấy.”
Thủy tinh tím cũng do linh khí thiên địa ngưng kết lại nên tác dụng của nó đối với tu sĩ tà phái không kém linh thạch thượng phẩm, bán cho người chơi Huyết Thần Tông hoặc Âm Phong Động kiểu gì chả kiếm được kha khá linh thạch.
Đối với Vương Viễn mà nói, thứ không dùng đến đều là rác rưởi, cho nên tầm mắt của hắn không đặt vào đống thủy tinh tím mà là dò xét phương hướng ngưng tụ của linh khí thiên địa.
Linh khí tiến vào Tê Vân Động không bao xa lập tức ngưng tụ xuống dưới.
Vương Viễn chuyển tầm mắt nhìn xuống.
“Í, đây là gì?”
Vừa mới cúi đầu hắn đã lập tức sửng sốt.
“? ??”
Cảnh Xuân Rực Rỡ cũng học theo hắn xem xét.
Chỉ thấy ngay dưới chân hai người có một chiếc đỉnh to màu tím, lửa cháy bên trong cũng tím nốt, linh khí thiên địa đang bị ngọn lửa màu tím cắn nuốt.
Ngay dưới đỉnh là một trận đồ sáu cánh khổng lồ, trận pháp bao trùm cả Tê Vân Động.
Vương Viễn và Cảnh Xuân Rực Rỡ đứng ngay vị trí trung tâm của trận pháp.
Dưới vị trí đó có một người đang ngồi.
Người nọ đeo một thanh trường kiếm màu đen, đầu đội nón lá che khuất cả mặt.
Song có thể nhìn thấy y có một bộ râu quai nón, vóc người cường tráng, cơ thể ẩn chứa sức mạnh to lớn, bóng mờ giả giả thật thật bên dưới chứng tỏ đây không phải thi thể mà là nguyên thần.
“Minh Viêm Đỉnh! !!”
Sau khi nhìn thấy chiếc đỉnh to lớn kia, Cảnh Xuân Rực Rỡ vui mừng khôn xiết, tiện tay chỉ một cái, một con ma thần bên cạnh trực tiếp bay đi, định tóm lấy chiếc đỉnh.
Nhưng đúng lúc con ma thần sắp chạm đến đỉnh, thanh kiếm sau lưng tu sĩ râu quai chợt lóe ánh sáng, ma thần bị chém thành hai nửa.
Mà tu sĩ râu quai nón vẫn ngồi im không nhúc nhích, thậm chí còn chẳng thèm ngẩng đầu nhìn lên.
“A, ma thần của ta!”
Cảnh Xuân Rực Rỡ thấy ma thần của mình bị một kiếm bổ đôi thì rớt nước mắt.
Ma thần đối với người khống thi mà nói có giá trị ngang pháp bảo và vũ khí.
Đám thuộc hạ ma thần ngũ hành của Cảnh Xuân Rực Rỡ đều do lão dùng tâm huyết cả đời luyện chế, không biết đã hao phí bao nhiêu tài lực với vật lực.
Để kiếm được thi thể ngon, lão còn không tiếc khơi mào nội loạn ở nước Liêu, từ đây có thể thấy đống ma thần này quý giá đến mức nào.
Thế mà ma thần lại bị một kiếm của tên râu quai nón quái dị kia chẻ đôi, Cảnh Xuân Rực Rỡ đau thấu tim gan, tình nguyện người vừa rồi bị chém là mình.
Vương Viễn cũng nhịn không được hít vào một ngụm khí lạnh.
Tu vi của Cảnh Xuân Rực Rỡ không thua kém cao thủ bao nhiêu, thi thể ma thần dưới tay lão do Vương Viễn hỗ trợ làm ra, hắn dĩ nhiên biết đám ma thần kia mạnh đến nhường nào.
Ít nhất không yếu hơn tu sĩ cùng cấp bậc, ma thần ngũ hành tạo thành ngũ hành đại trận thậm chí còn cộng dồn thực lực.