Nhưng tay tu sĩ râu quai nón không thèm chớp mí mắt, trường kiếm sau lưng mới nhoáng lên đã chém đứt đôi một con ma thần của Cảnh Xuân Rực Rỡ, có thể thấy tu vi y cao bực nào, hoàn toàn vượt quá sức tưởng tượng của hai người.
Trong lúc cả hai đang ngạc nhiên, râu quai nón chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như đao nhìn chòng chọc vào Vương Viễn và Cảnh Xuân Rực Rỡ: “Các ngươi là ai? Dám xông vào nơi tam giới giao hội?”
Nói tới đây, râu quai nón trợn mắt nhìn Cảnh Xuân Rực Rỡ: “Tà đạo yêu nhân cũng dám rêu rao trước mặt lão phu?”
Râu quai nón còn chưa dứt lời, Vương Viễn và Cảnh Xuân Rực Rỡ đã cảm nhận một cỗ uy áp mạnh mẽ đổ ập xuống.
Vương Viễn còn đỡ, định lực cao, ngoại trừ Thạch Công ra, uy áp của tu sĩ bình thường căn bản chẳng có bao nhiêu tác dụng với hắn.
Cảnh Xuân Rực Rỡ lại bị ép đến run rẩy cả người, không ngóc đầu lên nổi.
Vương Viễn thoáng chấn động, nắm chặt vũ khí trong tay chờ đợi thời cơ thích hợp.
Râu quai nón mặt mày chính khí, hiển nhiên là cao thủ chính đạo, Vương Viễn không môn không phái chính tà chưa định, Cảnh Xuân Rực Rỡ lại là tà phái tiêu chuẩn, nhỡ có đánh nhau, mình phải ra tay chiếm lợi trước.
“Hử?”
Thấy Vương Viễn không bị uy áp của mình ảnh hưởng, râu quai nón thoáng sửng sốt: “Lão phu là Nhiêm Tiên Lý Nguyên Hóa tọa hạ Trường Mi lão tổ… Ừm, là nguyên thần phân thân. Ta phụng mệnh Trường Mi chân nhân trấn thủ nơi này. Không biết đạo hữu là cao nhân phương nào?”
“Lý Nguyên Hóa? Nguyên Thần? Phân thân?”
Lý Nguyên Hóa vừa dứt lời, Vương Viễn và Cảnh Xuân Rực Rỡ đều hoảng sợ không thôi.
Mẹ nó chứ, chẳng trách râu quai nón ghê gớm đến vậy, y là đệ tử thân truyền của Trường Mi lão tổ, một trong hai cao thủ trấn sơn hiện tại của phái Nga Mi.
Trường Mi chân nhân là cao thủ đứng đầu Tiên Linh Giới, môn hạ đệ tử ai nấy đều chuyên nghiệp phi phàm.
Lúc Hiểu Nguyệt thiền sư binh giải sống lại, mới Nguyên Anh kỳ mà đã lợi hại như vậy rồi huống chi là Lý Nguyên Hóa trước mặt.
Ở Tiên Linh Giới, kim đan thành, linh thức bất diệt, nguyên anh thành, nguyên thần bất diệt, suy ra muốn xuất khiếu nguyên thần phải tu thành nguyên thần phân thân, tu vi tối thiểu là Phân Thần.
Vương Viễn và Cảnh Xuân Rực Rỡ mới tu vi Kim Đan kỳ mà thôi, cao thủ Phân Thần ở trước mặt bọn họ chính là sự tồn tại sánh ngang với thần.
Đối mặt với nhân vật khó chơi như vậy, Vương Viễn nhắm mắt nói: “Đệ tử không môn không phái, gia sư là tán tu hải ngoại, tên là Thạch Công.”
“Thạch Công?”
Lý Nguyên Hóa nghe vậy đầu tiên là sửng sốt, sau đó hừ lạnh nói: “Hừ, Thạch Công lão nhân gia đã thoát ra ngoài tam giới, không thuộc ngũ hành từ ba nghìn năm trước rồi, sao có thể thu nhận đệ tử được? Chẳng lẽ ngươi đang đùa bỡn lão phu?”
“? ?? !! !”
Nghe Lý Nguyên Hóa nói vậy, Vương Viễn khá bất ngờ.
Nếu không phải bất đắc dĩ, Vương Viễn cũng không muốn lôi tên tuổi Thạch Công ra.
Một cái tên vô danh nghe còn kém sang như vậy, người không biết còn đỡ, chứ biết thật thì ngại thôi rồi.
Nhưng hắn trăm ngàn lần không ngờ đến, Lý Nguyên Hóa từng nghe qua danh hiệu của Thạch Công, hơn nữa nghe ý tứ của y thì tựa hồ đó là một cao thủ rất mạnh.
Vương Viễn cũng từng suy đoán về tu vi của Thạch Công, trong suy nghĩ của hắn, lão không môn không phái, hành tung thần bí mà tu vi lại cao, có thể sánh ngang với chưởng môn bảy đại tiên môn.
Nhưng nghe giọng điệu của Lý Nguyên Hóa, Thạch Công tựa hồ mạnh hơn so với tưởng tượng của Vương Viễn nhiều.
Khó chơi như Lý Nguyên Hóa đã được xem là cấp bậc chưởng môn trong bảy đại tiên môn, Thạch Công ít nhất cũng phải mạnh ngang Trường Mi chân nhân.
Hình tượng Thạch Công với thực lực mạnh mẽ đột nhiên khiến Vương Viễn hơi lâng lâng, không ngờ sư phụ hắn tùy tiện bái lại có lai lịch lớn như vậy.
“A di đà phật, người xuất gia không nói dối!” Vương Viễn chắp hai tay lại, vẻ mặt dửng dưng như đang nói ngươi tin hay không thì tùy.
NPC đã không tin, ngươi càng cố gắng giải thích y càng thêm hoài nghi, ngược lại không giải thích y sẽ tin là thật.
“Nếu ngươi là đệ tử của Thạch Công lão nhân gia, sao lại đến đây quấy rối?” Lý Nguyên Hóa nửa tin nửa ngờ hỏi Vương Viễn.
Vương Viễn suy tư trong chốc lát rồi nói: “Đây là nơi tam giới giao hội, linh khí vô cùng quỷ dị, gia sư đặc biệt phái ta đến đây điều tra một phen.”
Trước đó Thạch Công đã cảnh cáo hắn, không được để lộ tin tức, hắn cũng không dám nói thẳng ra chuyện linh khí bị rò rỉ.
“Hừ!”
Lý Nguyên Hóa nói: “Tên hòa thượng gian trá nhà ngươi đừng có mà ăn nói xằng bậy! Nơi bày Lục Mang Tinh Trận chính là chỗ tiên nhân Nga Mi luyện ma, bên dưới trấn áp vô số yêu ma quỷ quái, cần ngươi tới điều tra chắc? Chẳng nhẽ các ngươi mơ ước Minh Viêm Đỉnh?”
“Ặc…”
Vương Viễn bị hỏi đến á khẩu.
Hắn chắc chắn không thể nói thật, nhưng trong địa phương hung hiểm này quả thực chỉ có mỗi Minh Viêm Đỉnh là đáng giá để người ta liều mạng một phen.
Chẳng nhẽ lại bảo mình vô dục vô cầu vì chúng sinh thiên hạ?
Đến Vương Viễn còn đếch tin nổi nữa là người khác.
“Hừ! Bị lão phu vạch trần rồi đúng không? Cút nhanh đi, nếu không đừng trách kiếm của lão phu vô tình!”
Thấy Vương Viễn không phản bác lại được, trong mắt Lý Nguyên Hóa đằng đằng sát khí, trường kiếm sau lưng rời vỏ, nhắm thẳng vào hắn.
“Tiểu Xuân, ta giữ chân y, ngươi đi cướp đỉnh!”
Đúng vào lúc này, Vương Viễn đột nhiên nhận được tin nhắn riêng của Cảnh Xuân Rực Rỡ.
Sau đó giữa không trung vang lên tiếng hét của lão: “Lão Lý, xem pháp bảo đây! Tử Mẫu Phi Hoàn!”
Lời còn chưa dứt, Cảnh Xuân Rực Rỡ đã vung tay trái lên, ba chiếc vòng đồng từ trên trời giáng xuống, nhằm vào Lý Nguyên Hóa.
“Ha ha!”
Lý Nguyên Hóa khẽ mỉm cười, kiếm quang sau lưng chợt lóe.
“Keng!”
Ba chiếc vòng đồng bị chém rớt, Lý Nguyên Hóa tung người nhảy lên, nắm chặt lấy kiếm lao thẳng hướng Cảnh Xuân Rực Rỡ.
Chớp mắt khi vòng đồng rơi xuống đất, Cảnh Xuân Rực Rỡ đạp phi kiếm nhảy lùi về sau, Lý Nguyên Hóa với tốc độ cực nhanh vèo cái áp sát lão.
“Bịch!”
Mắt thấy một kiếm của Lý Nguyên Hóa sắp chém xuống, đột nhiên dưới chân y trầm xuống, không thể nhúc nhích nửa phân.
Y cúi đầu nhìn, phát hiện ma thần mới bị kiếm chém thành hai nửa không biết đã sống dậy từ lúc nào, chập hai tay lại, một dây leo to lớn từ dưới đất trồi lên, canh đúng lúc y bay qua quấn chặt lấy nửa người dưới.
“Vãi đạn! !! Quá trâu bò! !!”
Vương Viễn nhìn đến trợn mắt há hốc mồm.