Đối với người, làm bị thương mười ngón tay chẳng bằng chặt đứt một ngón tay (1). Thân thủ của Lý Nguyên Hóa yếu hơn Vạn Cổ Hồ Vương đấy, nhưng công kích của y ác liệt, kiếm pháp siêu quần, điển hình cho loại sát thương đầu ra lớn, Vương Viễn dĩ nhiên phải giải quyết y trước.
(1)
(1) Chương năm, mục chín trong cuốn “Vấn đề chiến lược của chiến tranh cách mạng Trung Quốc”, Mao Trạch Đông có viết: “Đối với người, làm bị thương mười ngón tay chẳng bằng chặt đứt một ngón tay; đối với địch, đánh tan mười sư đoàn chẳng bằng diệt sạch một sư đoàn.” Ngụ ý, thà làm ít nhưng nhất định phải triệt để.
(1) Chương năm, mục chín trong cuốn “Vấn đề chiến lược của chiến tranh cách mạng Trung Quốc”, Mao Trạch Đông có viết: “Đối với người, làm bị thương mười ngón tay chẳng bằng chặt đứt một ngón tay; đối với địch, đánh tan mười sư đoàn chẳng bằng diệt sạch một sư đoàn.” Ngụ ý, thà làm ít nhưng nhất định phải triệt để.
“Tới đây!”
Lý Nguyên Hóa thấy Vương Viễn bay tới, tay trái bấm kiếm quyết, tay phải cầm trường kiếm vung lên, ánh kiếm lóe sáng, từ một chia làm bảy, nháy mắt thành bảy bảy bốn mươi chín kiếm đồng loạt phóng về phía mục tiêu.
Vương Viễn không tránh không né, sáu cánh tay đồng thời xuất hiện, trái cản phải ngăn.
“Keng! Keng! Keng! Keng!”
Kiếm ảnh bay tán loạn nhưng không thanh nào chạm được đến người hắn.
Sáu cánh tay này quả nhiên đáng sợ!
Vương Viễn theo chuyển động tay từng bước áp sát, trường côn và phi kiếm cản kiếm chiêu của Lý Nguyên Hóa, bàn tay đang rảnh thì cong lại thành trảo chộp tới, đón lấy ánh kiếm, dùng một chiêu [Hồ Giảo Man Triền] chộp vào cổ họng đối thủ.
Lúc trước Vương Viễn không mở pháp tướng đã đấu ngang tay với Lý Nguyên Hóa rồi, giờ thuộc tính tăng lên gấp ba, thực lực càng mạnh hơn.
“Ngươi đến đây đi!”
Vương Viễn thình lình giật mạnh tay về sau, Lý Nguyên Hóa bị kéo đến trước người hắn.
Hai tay cầm kiếm khác vung lên chém ngang đầu y.
“! !!”
Lý Nguyên Hóa kinh hãi, ngửa người về sau, trường kiếm của Vương Viễn sượt qua má, y lại thuận thế cong chân lên đá mấy phát liên tiếp vào ngực hắn.
“Bịch bịch bịch bịch!”
Vương Viễn buộc phải ngửa người ra sau, lùi lại mấy bước.
Lúc này, Vạn Cổ Hồ Vương đã đuổi tới sau lưng, vươn tay tính chộp vào lưng hắn.
Vương Viễn ý thức được, thiết bổng trong tay phóng to bằng cái xà nhà bảo vệ phần lưng hắn, chặn lại chiêu đánh lén của Vạn Cổ Hồ Vương, kế tiếp vung trường kiếm lên chém mấy đòn phủ đầu, ép lão phải lùi về sau liên tục.
Lợi dụng khoảng trống trong chớp mắt, Lý Nguyên Hóa nhanh chóng tránh thoát, ổn định thân hình giữa không trung rồi làm động tác tách kiếm chỉ, phi kiếm sau lưng tản ra, một cơn mưa kiếm đổ ập xuống người Vương Viễn.
Vương Viễn không nhanh không chậm vươn tay trái vẽ một vòng tròn, tay phải vạch ngang, tạo một bức tường khí chắn trước người.
[Kiến Long Tại Điền] !! !
“Keng keng keng keng!”
Vô số kiếm ảnh đụng vào tường khí tức khắc bị đánh gãy.
“Gào! !!”
Sau đó Vương Viễn lại duỗi tay trái về trước, theo một tiếng rồng ngâm vang lên, hắn sử dụng Tiềm Long Vật Dụng, kiếm ảnh hóa thành chưởng ảnh lao thẳng hướng Lý Nguyên Hóa.
Tu vi Lý Nguyên Hóa cực cao, cầm chuôi kiếm thình lình bổ xuống dưới, một luồng kiếm quang giáng xuống, chưởng lực của Vương Viễn bị chia làm hai, sượt qua người y.
Nhưng đúng vào lúc này, Vương Viễn đột nhiên khẽ mỉm cười.
Phi kiếm trong tay hắn chẳng biết đã nối đuôi theo chưởng lực từ lúc nào, bị Vương Viễn dùng Thích Già Trịch Tượng Công ném thẳng vào mặt Lý Nguyên Hóa.
Lý Nguyên Hóa vừa bổ một kiếm nên đang trong thời gian công kích cứng ngắc, vốn không tránh thoát, nhưng chung quy y cũng là cao thủ Phân Thần kỳ, chân đạp phi kiếm, nghiêng người tránh thoát khỏi công kích của Vương Viễn.
“Hay!”
Vương Viễn nhịn không được tán thưởng, không hổ là phân thân của một trong hai cao thủ mạnh nhất Nga Mi, thân thủ của Lý Nguyên Hóa vẫn rất mạnh, e rằng Vương Viễn có mở pháp tướng cũng khó mà giết chết được y trong thời gian ngắn.
Bên kia, thế công của Vạn Cổ Hồ Vương cũng chẳng kém cạnh gì, nhưng lão không phải kiếm tu đánh cận chiến như Lý Nguyên Hóa, thân thủ tốt mà uy lực không đủ, Vương Viễn cầm thiết bổng khua vù vù, Vạn Cổ Hồ Vương không có binh khí pháp bảo, nhất thời chẳng làm gì được hắn.
Song Vương Viễn lại càng thêm sốt ruột.
Bởi vì Pháp tướng Ba Đầu Sáu Tay chỉ là thẻ dùng thử… duy trì được trong thời gian 120 giây mà thôi.
Lý Nguyên Hóa và Vạn Cổ Hồ Vương là hai cao thủ Phân Thần, kinh nghiệm chiến đấu vượt xa BOSS Phân Thần phổ thông… tu vi cao hơn Vương Viễn không biết bao nhiêu lần.
Dù hắn có lôi tất cả vốn liếng ra cũng không giết chết được bọn họ, chỉ đành giữ thế giằng co thế này.
Bấy nhiêu là ghê gớm lắm rồi đấy, dẫu sao tu vi của Vương Viễn mới Kim Đan tầng một, sau khi sử dụng Pháp tướng Ba Đầu Sáu Tay thuộc tính tăng gấp ba mới đến Nguyên Anh tầng một mà thôi, há là đối thủ của BOSS Phân Thần kỳ? Huống chi hắn còn lấy một chọi hai, không thua là đã giỏi hơn khối người rồi.
“Chạy đến đâu rồi?”
Khi Pháp tướng Ba Đầu Sáu Tay chỉ còn hiệu lực mười giây, Vương Viễn nhắn tin hỏi Cảnh Xuân Rực Rỡ.
“Đù, ngươi giải quyết hai tên kia nhanh thế?” Cảnh Xuân Rực Rỡ thực sự đã đánh giá quá cao Vương Viễn rồi.
“Có cái rắm!” Vương Viễn câm nín không thôi. Lão già khốn nạn này đúng là chẳng có tí mắt nhìn nào cả, lão có biết đối thủ mạnh đến mức nào không, dành được chút thời gian gửi tin nhắn cho lão là siêu lắm rồi đấy!
“Ngươi quá non!” Cảnh Xuân Rực Rỡ khinh bỉ nói: “Ta mà là ông bạn kia, lúc này đã giải quyết đâu ra đấy rồi!”
“Thôi thúc tém tém lại đi, đừng khoác lác nữa!” Vương Viễn bất mãn nói: “Nếu bạn của thúc có thể một mình giết chết hai cao thủ Phân Thần kỳ, ta sẽ gọi y là ba!”
“Ha ha!” Thằng nhỏ ngu dại!” Cảnh Xuân Rực Rỡ bật cười như nắc nẻ, không thèm tranh luận với Vương Viễn nữa mà quay về chủ đề chính: “Ta sắp đến chân núi rồi, ngươi rút lui được thì nhanh chân lên, không được thì tự sát!”
“Vậy ta an tâm rồi!”
Đọc xong tin nhắn của Cảnh Xuân Rực Rỡ, Vương Viễn như trút được gánh nặng, vung ngang trường côn bức lui Lý Nguyên Hóa và Vạn Cổ Hồ Vương xong lại lôi một cọng lông ra chắp hai tay lại lớn tiếng quát lên: “Pháp Thiên Tượng Địa, mở!”
Nói thật, Vương Viễn chẳng muốn dùng cọng lông này chút nào đâu, chết một lần cùng lắm tụt một tầng cảnh giới, còn lông lại là vật phẩm tiêu hao cực kỳ trân quý.
Nhưng thứ nhất, trên người hắn có Thất Sát Kiếm Quyết, xui rủi rớt ra chỉ có nước khóc. Thứ hai, sau khi trải nghiệm Pháp tướng Ba Đầu Sáu Tay, Vương Viễn nóng lòng muốn thử xem Pháp Thiên Tượng Địa mạnh mẽ đến nhường nào.
Dẫu sao đó cũng là vật phẩm tiêu hao, lỡ khi về bị Thạch Công tịch thu thì chẳng bằng giờ chơi cho thoải mái.