[Hệ thống thông báo: Bạn xác nhận sử dụng Cứu Mệnh Hào Mao (Thiên) ?]
“Xác nhận! !!”
[Hệ thống thông báo: Bạn sử dụng Cứu Mệnh Hào Mao (Thiên), mở ra thần thông Pháp Thiên Tượng Địa.]
Tiếng thông báo vừa dứt, đóa sen sau lưng Vương Viễn tỏa ra ánh sáng chói mắt, âm Phạn nhạc tiên đồng thời nổi lên, mây và hạc vờn quanh, hoa thơm lác đác rơi.
Cứu Mệnh Hào Mao phóng ra luồng pháp lực to lớn, pháp lực trong đan điền Vương Viễn cũng theo đó cạn sạch.
Ba sắc sáng đen trắng với vàng từ trên trời giáng xuống, ngưng tụ thành pháp thân của Vương Viễn.
Dưới vùng sáng ngưng tụ, cơ thể Vương Viễn đón gió lớn lên, hóa thành một người cao hơn trăm trượng.
Thân như đỉnh núi, mắt to như trăng, hai cánh tay giang ra dài hơn trăm trượng có thừa, tóc đỏ mặt xanh nanh vàng như kiếm, thiết bổng trong tay như trụ chống trời.
Thoáng chốc, trong bán kính trăm dặm Tê Vân Sơn, yêu ma ẩn nấp, tà đạo trốn chạy, chim muông tan tác.
[Pháp Thiên Tượng Địa: Ngưng tụ pháp thân vạn trượng, tung hoành thiên hạ. Lưu ý: Pháp lực của người chơi khó mà chống đỡ phép thần thông này, chỉ có thể phát huy hiệu quả thấp nhất 1%, thời gian duy trì xấp xỉ năm giây… Xin hãy sử dụng cẩn thận!]
Một phần trăm… Năm giây…
Sau khi ngó thuộc tính của thần thông, Vương Viễn chỉ muốn bật khóc tức tưởi, bởi vì lúc này hắn mới biết cọng lông mình vừa lãng phí quý giá đến mức nào. Với tu vi của hắn hiện tại ngay cả một phần trăm hiệu quả cũng không phát huy được, cưỡng chế kích hoạt giới hạn 1% lại chỉ có thể “làm đàn ông chân chính” trong năm giây. Tóm lại là không nên dùng bây giờ!
“Kia… Kia là thứ gì?”
Thấy Vương Viễn biến thành người khổng lồ cao hơn trăm trượng, Lý Nguyên Hóa ớn dựng tóc gáy, hiển nhiên tung hoành khắp Tiên Linh Giới bao năm nhưng đây là lần đầu tiên y được chứng kiến một thần thông đáng sợ như vậy.
Vạn Cổ Hồ Vương thì run như cầy sấy, không dám nhìn thẳng Vương Viễn, trong miệng lại lảm nhảm: “Pháp Thiên Tượng Địa, Pháp Thiên Tượng Địa… Sao hắn biết…”
Xa xa dưới Tê Vân Sơn, Cảnh Xuân Rực Rỡ thấy một người khổng lồ thình lình xuất hiện cũng sợ hết hồn, vội gửi tin cho Vương Viễn: “Chạy mau đi Tiểu Xuân! Ultraman đến bắt ngươi kìa!”
Vương Viễn chỉ có đúng năm giây, dĩ nhiên không thèm đếm xỉa đến Cảnh Xuân Rực Rỡ, hắn quát lớn: “Các ngươi đi chết đi! !!”
Cùng lúc đó, Vương Viễn ôm chặt lấy Đấu Chiến quét ngang một đường, thiết bổng dài trăm trượng giống như đỉnh núi xô nghiêng xuống, mang theo khí thế hủy thiên diệt địa quét sạch rừng núi trong phạm vi mấy trăm trượng thành khu đất trống.
Công kích đáng sợ như thế, Lý Nguyên Hóa và Vạn Cổ Hồ Vương không dám đối đầu trực diện, vội vàng dùng thuật độn quang trốn đi, khó khăn lắm mới dịch ra ngoài mấy dặm, tránh thoát khỏi công kích của Vương Viễn.
Vung được một gậy, thẻ dùng thử của Vương Viễn hết hạn, pháp tướng tiêu tán, thân hình hắn biến trở về như cũ.
Pháp Thiên Tượng Địa vừa rồi đã tiêu hao hết pháp lực của Vương Viễn, hắn của hiện tại đến một kiếm cũng không cản nổi… ngồi bệt dưới đất há miệng thở dốc, may mà hắn có Nội Công Cơ Bản, bảy thành pháp lực sinh sôi không ngừng, pháp lực nhanh chóng khôi phục.
Vương Viễn vừa chờ khôi phục pháp lực vừa hùng hổ mắng: “Cha tiên sư nhà nó! Sớm biết thế này lúc nãy ông đây chết mịa cho xong… Không dưng lại dùng đạo cụ, mất một cái, lãng phí chết đi được!”
Cảnh tượng đáng sợ vừa rồi dọa Lý Nguyên Hóa và Vạn Cổ Hồ Vương không nhẹ, sau khi Vương Viễn thu hồi pháp tướng, hai kẻ này mới rề rà mò về, trợn trừng mắt nhìn Vương Viễn, rất sợ hòa thượng điên kia lại biến ra bộ dáng biến thái hơn.
Đợi đến khi pháp lực của Vương Viễn hồi đầy, hai kẻ kia mới phục hồi tinh thần.
Cùng lúc đó, hắn nhận được tin nhắn của Cảnh Xuân Rực Rỡ: “Đù, dưới núi có mai phục!”
“Không cần hoảng, ta đến ngay đây!”
Vương Viễn dứt khoát dùng thuật độn quang phóng chuồn thẳng xuống chân núi.
“Minh Viêm Đỉnh còn ở trong tay hắn, đừng để hắn chạy mất!”
Lý Nguyên Hóa và Vạn Cổ Hồ Vương thấy bóng dáng Vương Viễn càng lúc càng xa, rối rắm một hồi cuối cùng ôm can đảm đuổi theo lần nữa.
Lối vào Tê Vân Sơn lúc này đã vây kín người chơi.
Cảnh Xuân Rực Rỡ bị người của Hội Càn Khôn Phục Ma vây chặt, một tay ôm Minh Viêm Đỉnh, tay còn lại điều khiển ma thần ngũ hành quây lại bảo vệ mình.
Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ không biết đã chạy về Tê Vân Sơn từ khi nào, lúc này đang chỉ huy đám người chơi phát động công kích với Cảnh Xuân Rực Rỡ.
Mấy chuyện như đánh hội đồng kiểu này, lấy nhiều địch nhiều và lấy nhiều địch ít là hai chuyện hoàn toàn khác biệt.
Một trăm người khác một nghìn người cùng lắm ở vấn đề duy trì liên tục mà thôi, độ khó lúc chiến đấu không khác nhau là mấy, dẫu sao mục tiêu chỉ có mấy người trong vòng vây, chân chính qua tay người chơi thực tế chỉ có mấy chục mạng.
Cảnh Xuân Rực Rỡ có kỹ thuật điêu luyện, thuộc hạ ma thần ngũ hành vô cùng mạnh mẽ, cơ bản tương đương với sáu cao thủ.
Ma thần ngũ hành phối hợp chặt chẽ lại hỗ trợ lẫn nhau, thực lực tăng lên gấp bội, ngũ hành đại trận vừa công vừa thủ, nhất thời nhóm Hội Càn Khôn Phục Ma không thể làm gì được lão.
Qua mấy đợt công kích rồi mà vẫn chưa thể tiễn bước Cảnh Xuân Rực Rỡ đi.
Dĩ nhiên, Cảnh Xuân Rực Rỡ cũng chẳng thoải mái gì, chỉ huy ma thần ngũ hành đã đủ khổ rồi, pháp lực còn tiêu hao cực nhanh, bị vây công đến chết chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi.
“Ha ha ha! Cảnh Xuân Rực Rỡ, để ta xem lão chó má nhà ngươi còn chạy đằng trời! Hôm nay chúng ta sẽ khiến ngươi muốn sống không được, chết cũng chẳng xong!”
Cảnh Xuân Rực Rỡ tạo nghiệp quá lớn, lừa người chơi Hội Càn Khôn Phục Ma thì thôi đi, còn chơi trò lừa gạt tình cảm nữa nên cả đám hận lão thấu xương, lúc này thấy lão bị vây cứng, mọi người không vội thu hẹp vòng vây, cũng không sốt sắng làm thịt lão ngay mà muốn chơi mèo vờn chuột một lúc, dùng đủ mọi cách chà đạp lão cho hả giận.
Thậm chí có pháp sư Nga Mi, khống chế Côn Luân còn không thèm dùng pháp thuật, cứ thế sử dụng phi kiếm đâm như điên về phía Cảnh Xuân Rực Rỡ.
“Ha ha!”
Cảnh Xuân Rực Rỡ tựa hồ đã quá quen với tình cảnh này, bị hơn nghìn người vây công giày xéo mà không những không nóng vội, ngược lại còn rất dửng dưng, tỏ vẻ ông đây đã sớm thành thói quen.
Xem ra trước đây người này cũng bị đuổi giết ghê lắm.
Ngẫm lại thấy cũng phải, với tính cách ngứa đòn của lão này, không bị đuổi giết mới là chuyện lạ đấy.
Điệu bộ của Cảnh Xuân Rực Rỡ càng khiến mọi người tức điên lên, tần suất công kích càng dồn dập.