Cảnh Xuân Rực Rỡ chỉ huy ma thần gắng sức chống cự, biết rõ bản thân bị bao vây nhưng vẫn tỏ thái độ ngoan cường, nhất quyết không chịu khuất phục.
Càng phản kháng thì Hội Càn Khôn Phục Ma càng hưng phấn.
“Ha ha!”
Cảnh Xuân Rực Rỡ thấy bản thân sắp chống đỡ không nổi, đột nhiên bật cười một tiếng, nhấc Minh Viêm Đỉnh lên cao rồi hỏi: “Các ngươi có biết đây là gì không?”
“Hử?”
Nghe Cảnh Xuân Rực Rỡ hỏi vậy, ánh mắt của đám Hội Càn Khôn Phục Ma lập tức bị Minh Viêm Đỉnh trong tay lão hấp dẫn.
Minh Viêm Đỉnh là pháp khí trấn áp Lục Mang Tinh Trận, dĩ nhiên không phải vật tầm thường, mang theo hơi thở cổ xưa, bên trong ẩn chứa ánh sáng tím huyền bí, liếc mắt nhìn cái đã biết ngay là hàng xịn.
Hơn nữa Cảnh Xuân Rực Rỡ hại chết bao nhiêu người như vậy chỉ vì nó, giờ phút này tận mắt trông thấy Minh Viêm Đỉnh, mọi người đều liên tưởng đến đủ loại thần khí pháp bảo, lập tức kích động ra mặt.
“Hừ!”
Cảnh Xuân Rực Rỡ thấy ánh mắt ham muốn của đám Hội Càn Khôn Phục Ma thì nhếch khóe miệng.
Lão gian trá bao nhiêu, am hiểu nhất là chiêu mượn đao giết người.
Hội Càn Khôn Phục Ma chỉ là một đám ô hợp, thời điểm chung kẻ thù thì không xảy ra tình huống tranh chấp lợi ích, ngươi ta hòa thuận nhường nào, nhưng một khi xung đột lợi ích, ai nấy đều ôm tâm tư riêng.
Lợi ích càng lớn, con người ta còn mất đoàn kết.
Cảnh Xuân Rực Rỡ lại bắt đầu nói nhăng nói cuội: “Đây là thánh khí tam giới Càn Khôn Đỉnh, có thể luyện hóa vạn yêu chứa được vạn vật. Có thánh khí này trong tay, đừng nói riêng Tê Vân Sơn, đến cả Tiên Linh Giới cũng mặc cho ngươi vùng vẫy. Không những thế, đây còn là di vật của yêu hoàng Thung lũng Bắc, có nó mới có thể bước lên làm người đứng đầu chân chính của núi Mãng Thương.”
“Thật không đấy?”
Phần lớn người chơi đều tin vào điều họ nguyện ý tin tưởng. Cảnh Xuân Rực Rỡ ba hoa chích chòe đến độ lão cũng đếch tin nổi, nhưng Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ lại tin sái cổ: “Đưa đỉnh cho ta, ta sẽ thả ngươi đi!”
“Ha ha ha!”
Cảnh Xuân Rực Rỡ bật cười ha hả: “Cho ngươi? Những người khác có bằng lòng không?”
Vừa nói Cảnh Xuân Rực Rỡ vừa nhìn quanh bốn phía rồi hỏi: “Các ngươi bằng lòng chắp tay nhường thánh khí này cho y thật à?”
“…”
Người trong Hội Càn Khôn Phục Ma im lặng không nói lời nào, hiển nhiên chẳng coi Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ ra gì.
“Đến đây!” Cảnh Xuân Rực Rỡ thấy cá đã cắn câu, lại lừa thêm mấy câu: “Chiếc đỉnh này không có tác dụng gì với ta, trong số các ngươi ai có thể giết chết Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ, ta sẽ đưa nó cho kẻ đó.”
“…”
Tầm mắt của tất cả mọi người lập tức đổ dồn về phía Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ.
“Đừng nghe lão nói nhăng nói cuội!”
Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ luống cuống thôi rồi, vội vàng lớn tiếng nói: “Lão ăn nói linh tinh lừa người khác đó, chúng ta còn chưa chịu thiệt trong tay lão đủ sao? Trước không vội tranh cãi xem đỉnh kia thuộc về ai, cứ giết lão đã rồi kiểu gì nó cũng tuôn ra!”
Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ vừa dứt lời, mọi người cảm thấy rất có lý, lại chuyển tầm mắt lên người Cảnh Xuân Rực Rỡ.
“Ha ha!”
Cảnh Xuân Rực Rỡ khẽ mỉm cười, trông về phương xa nói: “Rốt cuộc cũng tới rồi!”
“? ?? !! !”
Mọi người nghe vậy thầm hoảng hốt, chợt nhận ra nãy giờ Cảnh Xuân Rực Rỡ đang kéo dài thời gian đợi cứu binh đến, thế là theo tầm mắt lão nhìn lại.
Chỉ thấy một bóng đen từ chân trời bay tới.
Tốc độ cực nhanh, nháy mắt đã tiếp cận nhóm người.
Người này có ngoại hình vạm vỡ, khuôn mặt khôi ngô, đầu tròn trọc lốc, vẻ mặt hung hãn cực kỳ.
“Kia không phải là tên Mao Thái gì đó sao?”
Cả đám liếc mắt nhìn qua đã nhận ra ngay là Vương Viễn, nhịn không được khinh bỉ một phen.
Bọn họ còn tưởng Cảnh Xuân Rực Rỡ có đòn sát thủ gì gọi ra cả một đội quân hùng hậu đến trợ giúp, kết quả chỉ chờ được một tên Mao Thái…
“Mao Thái” mạnh thật đấy, nhưng nơi đây tận hơn nghìn người, đối đầu trực diện thì có thêm mấy tên Mao Thái cũng không đủ!
“Ngăn hắn lại, không được để hắn lại đây!”
Người khác không nhận ra Vương Viễn nhưng Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ và Cát Nhất Đao Chấn Cửu Châu lại quá rõ ràng, hai người đều biết đến sự lợi hại của hòa thượng này, thấy hắn là sợ mất mật, vội vàng chỉ huy mọi người bao vây Vương Viễn.
Lúc trước đùa bỡn Hội Càn Khôn Phục Ma Vương Viễn cũng góp phần, hiện tại có thể tung một mẻ lưới tóm gọn cả hai tất nhiên là điều vô cùng sảng khoái.
Thế là cả đám dàn trận, nhanh chóng vây lại.
Nhưng lúc này mọi người đột nhiên phát hiện, Vương Viễn không đến một mình, sau lưng hắn còn hai người khác.
Một người trong đó để râu quai nón, ngự kiếm mà đi, người còn lại sau lưng có chín chiếc đuôi, cưỡi gió phi đến.
Vương Viễn thấy đám Hội Càn Khôn Phục Ma vây đến, lại liếc nhìn Lý Nguyên Hóa và Vạn Cổ Hồ Vương đuổi theo sau, trên mặt vẽ ra một nụ cười cực kỳ đểu cáng, vận pháp lực rống to: “Các ngươi còn ngớ ra đó làm gì! Mau lại đây hỗ trợ!”
Pháp lực của Vương Viễn cực dồi dào, dưới tác dụng của [Quỷ Khốc Thần Hào], giọng nói vang vọng khắp nơi, ai nấy đều nghe rõ mồn một.
“? ?! !”
“? ?! !”
Nhóm hai người Lý Nguyên Hóa và Hội Càn Khôn Phục Ma thi nhau giật nảy mình, không hẹn mà cùng nghĩ: “Hòa thượng này còn có người hỗ trợ!”
Cùng lúc đó, Cảnh Xuân Rực Rỡ nhanh chóng điều khiển thuộc hạ ma thần lẻn vào giữa đám Hội Càn Khôn Phục Ma, phóng một ngọn lửa về phía Lý Nguyên Hóa và Vạn Cổ Hồ Vương.
Kiếm Lý Nguyên Hóa lóe lên, lửa lập tức bị đánh tan…
Ngọn lửa này mặc dù không tạo ra chút sát thương nào nhưng lại có ý nghĩa cực kỳ quan trọng.
Làm gì cũng cần có người mào đầu, chỉ cần người đầu tiên ra tay, những thành viên khác trong Hội Càn Khôn Phục Ma lập tức thi nháu ném pháp thuật và phi kiếm về phía Lý Nguyên Hóa với Vạn Cổ Hồ Vương.
Hai người này dĩ nhiên sẽ không đứng yên chịu trận, kiếm quang của Lý Nguyên Hóa tăng vọt mấy trượng, chém một kiếm xuống, tước đi mấy mạng người. Vạn Cổ Hồ Vương không cam lòng yếu thế, dùng ngọn gió sắc bén như lưỡi dao phá nát đội hình của người chơi.
Hai bên lao vào hỗn chiến.
Vương Viễn và Cảnh Xuân Rực Rỡ trao đổi ánh mắt, kế hoạch đã thành công.
“Đi!”