Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1609: Chương 1608: Xua hổ thịt lang; trai cò đánh nhau, ngư ông đắc lợi (2)

Cảnh Xuân Rực Rỡ xoay người định nhân cơ hội chuồn lẹ.

Nhưng Vương Viễn lại lắc đầu bảo: “Từ từ đã, kiếm trác chút đỉnh rồi đi cũng không muộn.”

“? ??”

Cảnh Xuân Rực Rỡ thoáng chững lại, quay đầu nhìn đám đông đang hỗn chiến, đột nhiên buông bỏ ý nghĩ muốn rời đi ngay.

Lý Nguyên Hóa và Vạn Cổ Hồ Vương đều có tu vi Phân Thần, hơn nữa còn là cao thủ hàng đầu, thực lực dĩ nhiên không phải tu sĩ Kim Đan có thể so sánh được. Hai người một công một thủ, một dùng phép một dùng kiếm, một chính một tà, phối hợp nhuần nhuyễn với nhau đánh cho Hội Càn Khôn Phục Ma tổn thất nghiêm trọng, mấy chục người chơi bị giết chết trong nháy mắt.

Nhưng tu vi có cao đến đâu cũng không ngăn được nhiều người, Hội Càn Khôn Phục Ma tập trung hơn nghìn tu sĩ Kim Đan lận.

Người chơi có thể đạt tới cảnh giới này đều là những tay già đời giàu kinh nghiệm.

Mới bắt đầu trận chiến, mọi người không có phối hợp gì cả, tất nhiên không đỡ được kiếm khí và pháp thuật của Lý Nguyên Hóa và Vạn Cổ Hồ Vương.

Nhưng sau mấy hiệp, các thành viên Hội Càn Khôn Phục Ma nhanh chóng thích ứng lối đánh, phối hợp ngày càng thuần thục.

Cao thủ Phạn Thiên Tông dàn trận vây hai BOSS vào giữa, buff máu bên Thanh Thành và Bách Hoa đuổi theo sau, Côn Luân dùng khống chế quấy rối, Thục Sơn Nga Mi và Thiên Cơ Các thì tập trung công kích.

Trong thoáng chốc pháp thuật, tên và phi kiếm bay đầy trời, thành lũy kim cương lóe lên ánh sáng vàng, trận chiến dần chuyển từ thế Lý Nguyên Hóa và Vạn Cổ Hồ Vương áp đảo sang thế cân bằng.

Thanh máu trên đầu hai BOSS càng ngày càng thấp, hiển nhiên không chống đỡ được bao lâu nữa.

Người chơi Hội Càn Khôn Phục Ma nào phải kẻ ngu, vốn còn tưởng Lý Nguyên Hóa và Vạn Cổ Hồ Vương là viện binh của Vương Viễn, nhưng khi sau khi phát hiện đây là hai BOSS, bọn họ lập tức ý thức được mình lại bị hòa thượng kia lừa một vố.

Song thế thì đã sao? BOSS là thứ có thể gặp không thể cầu, huống chi giết hai BOSS Phân Thần kỳ so với việc giết hai người Vương Viễn có lợi hơn nhiều.

Mắt thấy thanh máu của BOSS càng ngày càng ít, người chơi Hội Càn Khôn Phục Ma kích động đến đỏ mắt, hồn nhiên quên mất mục tiêu ban đầu của mình là ai.

“Lão phu không chơi với các ngươi nữa!”

Ngay lúc máu của Vạn Cổ Hồ Vương báo đỏ, lão hồ ly đột nhiên biến về nguyên hình là một con hồ ly chín đuôi khổng lồ dài mười mấy trượng, phóng người thoát khỏi vòng vây, lấy tốc độ cực nhanh vọt thẳng lên đỉnh núi, nháy mắt biến mất cuối chân trời.

Trong vòng vây chỉ còn lại mỗi mình Lý Nguyên Hóa.

Không có Vạn Cổ Hồ Vương trợ giúp, Lý Nguyên Hóa một thân một mình chẳng làm nên trò trống gì, tuy có tu vi Phân Thần kỳ nhưng đối mặt với nhiều người chơi như vậy, xét cho cùng hai quyền khó địch lại bốn tay.

Thanh máu của y nhanh chóng tụt xuống mức báo động.

30%

20%

10%

5%

Thanh máu của Lý Nguyên Hóa dần cạn kiệt, người chơi Hội Càn Khôn Phục Ma càng điên cuồng đập sát thương.

Mắt thấy thanh máu của BOSS chỉ còn lại hai phần trăm, một đợt công kích nữa là kết thúc, đột nhiên Vương Viễn xuất hiện sau lưng Lý Nguyên Hóa, Đấu Chiến trong tay đón gió nhoáng lên phóng to bằng cái xà nhà, sau đó dùng một chiêu [Thiên Hạ Vô Song] nện thật mạnh vào gáy y.

“Uỳnh! !!”

Lý Nguyên Hóa rên lên một tiếng đau đớn, thanh máu tụt thẳng về không, thân hình mơ hồ hóa thành một làn gió mát thoảng qua.

Người này vốn là phân thân nguyên thần, sau khi chết nguyên thần tiêu tán cũng là chuyện rất đỗi bình thường.

Lý Nguyên Hóa vừa chết, thanh phi kiếm mất chủ từ không trung rơi xuống, Vương Viễn thuận thế duỗi tay ra tóm lấy.

[Thất Sát Kiếm]

Thuộc tính: Kim

Loại hình: Binh khí pháp bảo

Phẩm chất: Ngũ giai thượng phẩm

Ngoại công + 150%

Nội công + 150%

Độ bền: 100/100

Yêu cầu sử dụng: Phân Thần tầng một

Tốc độ phi hành 350 km/h.

Giới thiệu bối cảnh: Kiếm này do Nhiêm Tiên Lý Nguyên Hóa chọn lọc tinh kim ở hải ngoại luyện chế thành, uẩn dưỡng nhiều năm, uy lực vô song.

“Cũng ngon đấy!”

Vương Viễn hết sức hài lòng, tiện tay nhét kiếm vào túi trang bị.

“Mẹ kiếp! !!”

Hội Càn Khôn Phục Ma thấy Vương Viễn thình lình xuất hiện hớt tay trên BOSS thì giận điên người.

Cha tiên sư nhà nó chứ! Hai tên vô liêm sỉ các ngươi chạy thì chạy đi, nể mặt giá trị to lớn của hai BOSS Phân Thần bọn ta tạm thời sẽ không tìm người tính sổ, nhưng cả đám vất vả lắm mới kéo máu Lý Nguyên Hóa xuống hai phần trăm, ngươi lại lộn về cướp BOSS giật trang bị.

Thử hỏi xem ai có thể nhẫn được?

Thù cướp quái không đội trời chung! Nỗi oán hận này đủ để sánh ngang với chuyện giết cha cướp vợ.

“Mẹ nhà nó! Đừng để hắn chạy! Giết chết hắn cho trang bị tuôn ra!”

Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ hét lớn một tiếng, hạ lệnh công kích.

Người chơi đứng cạnh Vương Viễn ôm mối thù to lớn đồng loạt ra tay, phi kiếm và pháp thuật đổ ập xuống như mưa.

“Ha ha!”

Vương Viễn bật cười, vận chuyển Huyền Công.

“Keng keng keng keng!”

Hơn mười thanh phi kiếm va chạm vào người hắn, ma sát đến tóe ra tia lửa.

Pháp thuật thì căn bản chẳng tạo ra chút ảnh hưởng nào.

Tu vi của Vương Viễn mới Kim Đan kỳ, nhưng bàn về khí lực và phòng thủ, Lý Nguyên Hóa và Vạn Cổ Hồ Vương có gộp lại cũng không phải đối thủ của hắn.

Miễn dịch 90% sát thương, cộng thêm cương khí hộ thể của Cửu Chuyền Huyền Công và phòng ngự khủng bố của Vương Viễn, công kích của tu sĩ cùng cấp bậc đánh lên người hắn chẳng khác nào cù lét, một đợt tấn công chỉ miễn cưỡng kéo tụt được 10% máu.

Cơ thể mới là vương đạo.

“Này… Chuyện này…”

Mọi người thấy lực phòng ngự của Vương Viễn trâu bò như vậy thì trố mắt nghẹn họng. Tên này bật phần mềm hack gì thế?

Một đợt công kích vừa rồi mặc dù không phải tất cả mọi người đều ra tay nhưng cộng lại cũng phải hơn trăm người, bất kỳ ai ở trong hoàn cảnh của Vương Viễn đều phải chết chứ chẳng đùa, nhưng hắn không những không chết, thanh máu trên đầu còn cứng đến độ khiến người ta khó lòng tưởng tượng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!