Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1610: Chương 1609: Cọng lông cuối cùng

“Trước tiên khống chế đã rồi công kích hắn sau! Mọi người cùng xông lên đi! Lần này đừng ôm tâm lý may mắn!”

Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ so với ai khác đều hiểu rõ Vương Viễn rốt cuộc khó đối phó đến nhường nào. Sau đợt tấn công Lý Nguyên Hóa và Vạn Cổ Hồ Vương, người chơi Hội Càn Khôn Phục Ma còn lại khoảng bảy tám trăm nhưng Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ cũng không dám khinh thường hòa thượng trước mặt chút nào.

Y quá rõ đối thủ của mình biến thái ra sao.

“Côn Luân Huyền Băng!”

Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ vừa dứt lời, đệ tử Côn Luân trong Hội Càn Khôn Phục Ma đồng loạt sử dụng pháp thuật khống chế.

Nhiều người sức lớn nào phải lời nói suông, Vương Viễn có mạnh đến đâu chung quy cũng có giới hạn. Khí lạnh bốn phương tám hướng đổ ập đến, khó lòng tránh thoát, khống chế chồng lên hết tầng này đến tầng khác, phán định của hắn có cao hơn nữa cũng chẳng né nổi.

[Súc Địa Thành Thốn] còn đang trong thời gian làm lạnh, muốn thuấn di bỏ trốn cũng không xong.

“Toàn quân công kích!”

Thấy Vương Viễn bị khóa cứng, đám Hội Càn Khôn Phục Ma lại bắt đầu phóng sát thương.

Sát thương lần này mạnh hơn trước gấp mấy lần, mọi người đều tung hết chiêu cuối của mình ra.

Dưới trạng thái bị khống chế, hiệu quả pháp lực hộ thân sẽ tự động bị hủy bỏ, chỉ có thể dùng thân thể đón đỡ, lực phòng ngự cũng giảm trên diện rộng.

Vương Viễn tuy có thân thể Kim Cương Bất Hoại nhưng không phải vô địch tuyệt đối, hứng chịu sát thương từ mấy trăm con người thì không chết cũng phải tróc mấy lớp da.

Nhưng hắn không hề hoảng hốt.

Ngay lúc Vương Viễn sắp bị công kích đầy trời nhấn chìm, đột nhiên năm cột ánh sáng xuất hiện quây tròn lại bảo vệ hắn, tất cả công kích đều bị bắn ngược trở về.

Ngũ Hành Hồi Thiên! !!

Cảnh Xuân Rực Rỡ điều khiển năm ma thần đỡ một đợt tấn công thay Vương Viễn.

Mà lúc này trong tay Vương Viễn nhiều thêm một chiếc lông xoăn màu đen.

“Vãi! Đây chính là thần thông đáng sợ mà ngươi nhắc đến đấy hả?”

Cảnh Xuân Rực Rỡ trông thấy cọng lông Vương Viễn đang cầm thì thiếu chút nữa chửi đổng lên.

“? ??”

Người chơi Hội Càn Khôn Phục Ma cũng nhíu mày, thầm nghĩ hòa thượng này sắp chết đến nơi rồi mà vẫn còn ở đó tấu hài hả? Chẳng nhẽ hắn muốn cười nhạo chúng ta? Quá hiểm ác!

Vương Viễn thong thả chập hai tay lại, hét lớn một tiếng: “Thân Ngoại Hóa Thân, mở! !!”

Dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, Vương Viễn một chia thành hai, hai chia thành ba, trùng trùng điệp điệp, triệu hồi bảy mươi hai Thân Ngoại Hóa Thân.

Những hóa thân này người nào cũng đầu trọc, cầm gậy sắt, vẻ mặt hung dữ, lớn lên giống như y như đúc với Vương Viễn.

“Cái đù má…”

Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ thấy hắn còn có một đại chiêu át chủ bài như vậy, trái tim cũng lạnh giá hẳn đi.

Đám người Hội Càn Khôn Phục Ma lại càng hoảng sợ hơn.

Một tên hòa thượng đã vô cùng khó đối phó rồi, lúc này còn nhảy ra bảy, tám mươi tên nữa… hiển nhiên nghĩ cũng biết được tâm trạng của mọi người.

“Đậu má! Người trẻ tuổi này!”

Lúc này, người khiếp sợ nhất chẳng ai ngoài Cảnh Xuân Rực Rỡ.

Pháp thuật Thân Ngoại Hóa Thân này là đại thần thông tối cao, trong thiên địa có rất ít người biết, vì học Thân Ngoại Hóa Thân mà Cảnh Xuân Rực Rỡ còn phải luyện chế ma thần ngũ hành, sau đó dựa vào Minh Viêm đỉnh để phân hóa nguyên thần, sau đó mới có thể tách nguyên thần ra, rót vào trong năm ma thần đó, từ đó đạt đến cảnh giới Thân Ngoại Hóa Thân.

Hóa thân mạnh hay yếu có liên quan đến cường độ của bản thân ma thần ngũ hành, muốn luyện chế ra năm ma thần cực phần, trên cơ bản chi phí tương đương với năm con số cùng một lúc, có thể nói là vừa phí tiền vừa phí sức.

Nhưng Vương Viễn chỉ dựa vào một cọng lông đã làm ra được nhiều Thân Ngoại Hóa Thân như vậy, khiến tâm trạng của Cảnh Xuân Rực Rỡ như sắp sụp đổ, không biết ý nghĩa của việc mình bỏ ra nhiều sức như vậy ở đâu.

Đương nhiên Thân Ngoại Hóa Thân cũng có sự khác nhau.

Thân Ngoại Hóa Thân của Vương Viễn chỉ có thể kế thừa năm mươi phần trăm năng lực của hắn, hơn nữa còn là vật phẩm tiêu hao, có thời gian hạn chế, không giống như Thiên Ma Phụ Sinh đó, thực lực tăng lên, hơn nữa còn không có nhược điểm thời gian.

Còn nữa, chính là trên cơ bản, phép Thân Ngoại Hóa Thân của Thiên Ma Phụ Sinh tương đương với một người điều khiển nhiều nhân vật, có thể điều khiển các loại chi tiết khác nhau như cánh tay, mà Thân Ngoại Hóa Thân của Vương Viễn sau khi được triệu hồi, lại chỉ có thể điều khiển với lệnh đơn giản, mặt khác, tất cả đều ý thức tự chủ… tính kiểm soát kém hơn rất nhiều.

Ưu điểm chỉ vẻn vẹn là nhanh nhẹn, thực dụng, không cần lo lắng tiêu hao tài nguyên.

Cho nên hai loại phương pháp Thân Ngoại Hóa Thân này cũng được xem là có ưu điểm và khuyết điểm riêng…

Cảnh Xuân Rực Rỡ chỉ nhìn thấy ưu điểm trong một chiêu này của Vương Viễn, nên tâm trạng sụp đổ cũng là hợp tình hợp lý thôi.

Tuy mỗi một phân thân chỉ có năm mươi phần trăm thuộc tính của Vương Viễn, nhưng cũng khó ngăn nổi số lượng đông.

Bảy mươi hai tên hòa thượng có một nửa thực lực của Vương Viễn, vung gậy sắt đập tứ lung tung, người chơi Hội Càn Khôn Phục Ma vừa mới bao vây Vương Viễn đã bị đánh cho trở tay không kịp, trận hình bị chia cắt thành những tiểu đội, chỉ mới một hiệp đã bị đánh loạn thành một đống.

Mọi người chiến đấu riêng lẻ, mười người một đội đối đầu với phân thân của Vương Viễn, đánh nhau túi bụi.

“Còn ngây ra đó làm gì! Mau đi đi!”

Đặc điểm lớn nhất của Thân Ngoại Hóa Thân chính là bản thể và phân thân có thể tự do cắt rời, nâng cao khả năng sinh tồn lên, ngay khi Cảnh Xuân Rực Rỡ đang cảm thán cuộc đời bất công, thì Vương Viễn đã đổi bản thể bị khống chế sang một phân thân khác, rồi thoát khỏi vòng vây, đi tới trước mặt Cảnh Xuân Rực Rỡ.

“Ồ… đi mau…”

Cảnh Xuân Rực Rỡ cũng lấy lại bình tĩnh, vội vàng cưỡi kiếm bay theo phía sau Vương Viễn về phía miệng lốc xoáy.

“Chạy đi đâu?”

Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ thấy hai người muốn chạy, nào có chịu bỏ qua, lập tức chỉ huy bang chúng không bị phân thân quấn lấy chặn ở miệng lốc xoáy.

Tuy rằng phân thân của Vương Viễn đã ngăn được đại đa số người, nhưng khó mà chặn được Hội Càn Khôn Phục Ma quá đông đúc, người vây tới đã lên đến gần trăm người.

Miệng lốc xoáy chỉ đủ cho một người thông qua, có thể thấy được nó rất nhỏ, bị nhiều người chặn như vậy, hiển nhiên muốn xông qua cũng không quá dễ dàng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!