“?”
Nhìn thấy tin nhắn của mọi người, Vương Viễn cũng rất buồn bực.
Mẹ nó chứ, toàn là chuyện gì đâu, sau mông treo lệnh đuổi giết của phái Thanh Thành cũng thôi đi, dù sao phái Thanh Thành cũng ít người, hơn nữa trong các NPC của phái Thanh Thành, ngoại trừ Lý Tĩnh Hư ra, những người khác đều chẳng ra làm sao.
Ai biết sau đó lại treo thêm một phái Nga Mi nữa chứ.
Mụ nội nó, phái Nga Mi cũng không dễ chọc gì, có câu nói thế nào, vận mệnh thiên hạ đều quy về Nga Mi.
Đệ nhất cao thủ Trường Mi chân nhân chính là tổ sư của Nga Mi, đệ tử môn hạ đều là cao thủ nổi danh lừng lẫy, Lý Nguyên Hóa, Tề Thục Minh cũng được gọi là Nga Mi song đỉnh, một người kiếm thuật vô địch, một người pháp lực thông thiên.
Có thể chống lại Nga Mi, cũng chỉ có kiếm phái Thục Sơn có sức chiến đấu cực kỳ mạnh mẽ mà thôi.
Địa vị của hai môn phái này, trên cơ bản tương đương với Thiếu Lâm và Võ Đang ở phàm gian giới.
Bị Nga Mi nhìn trúng, sau này làm sao còn có thể sống tốt được đây?
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Vương Viễn cũng là tự làm tự chịu thôi… đang yên đang lành tự dưng chọc vào Lý Nguyên Hóa làm gì, lại còn giết phân thân nguyên thần của lão nữa chứ… phái Nga Mi chỉ ra lệnh đuổi giết đã là rất khách sáo rồi, nếu như Lý Nguyên Hóa đích thân ra tay, còn không phải ngay cả Cẩm thành, Vương Viễn cũng không dám về hay sao?
“Đã xảy ra chuyện gì sao?” Cảnh Xuân Rực Rỡ nhìn vẻ mặt buồn bực của hắn, không nhịn được mà hỏi.
“Đừng nhắc nữa, lại chọc phải kẻ thù rồi!” Vương Viễn thở dài, đáp.
“Được đó!” Cảnh Xuân Rực Rỡ lại cực kỳ vui vẻ, nói: “Tiểu tử nhà ngươi rất có khí phách của lão phu năm đó.”
“Ngươi cũng đẹp trai ngời ngời, khiêm tốn nho nhã chính trực sao?” Vương Viễn lại hỏi.
“Ngớ ngẩn!” Cảnh Xuân Rực Rỡ cười đáp: “Năm đó kẻ thù của lão phu xếp từ thành chính này đến thành chính khác…”
“Đậu má, vậy còn không phải ngươi sẽ bị làm phiền muốn chết hay sao?” Vương Viễn bán tín bán nghi.
Cảnh Xuân Rực Rỡ cứ há miệng là chém gió, là ấn tượng sâu sắc nhất của Vương Viễn về lão.
Quả nhiên, hắn vừa hỏi như vậy, Cảnh Xuân Rực Rỡ lại bắt đầu chém: “Phiền? Đánh cho bọn họ phục thôi! Lão tử nghênh ngang đi trước mặt bọn họ, bọn họ cũng không dám tới báo thù, năm đó ta đây uy phong…”
“Được rồi được rồi!”
Vương Viễn phất tay ngăn lời phóng đại không thực tế của lão, dẫn lão vào trong quán rượu ở khu vực an toàn tại Cẩm thành, rồi tìm một vị trí ngồi xuống.
“Sư phụ ngươi đâu?” Cảnh Xuân Rực Rỡ nhìn bốn phía.
Vương Viễn tức giận đáp: “Ta mua rượu, mở nắp, lão ngửi thấy mùi là tới ngay.”
“Sư phụ ngươi là chó à! Há…” Cảnh Xuân Rực Rỡ cười há há.
“Bốp!”
Lão còn chưa dứt lời, sau ót đã trúng một cái tát, đánh cho tiếng cười của lão quay trở vào miệng.
“?” Cảnh Xuân Rực Rỡ vội vàng quay đầu nhìn lại, nhưng lại không thấy một bóng người nào.
Đợi lão quay đầu lại, chỉ thấy một người lùn ngồi trên bàn, đang nhìn mình và cười lạnh.
“Ngươi….”
Cảnh Xuân Rực Rỡ giật nảy mình, vừa định nói gì đó, thì Vương Viễn đã vội vàng bảo: “Sư phụ, ngươi tới rồi!”
“…”
Lời đến bên miệng của Cảnh Xuân Rực Rỡ nghẹn lại, nhìn Thạch Công từ trên xuống dưới, nói: “Sư…”
“Gọi ta Thạch Công là được!” Thạch Công mỉm cười với Cảnh Xuân Rực Rỡ.
“Chào Thạch Công sư phụ.” Cảnh Xuân Rực Rỡ vô cùng cung kính.
“Ừm, không tồi, hiểu lễ nghĩa hơn đồ đệ ta!” Thạch Công quay đầu liếc mắt nhìn Vương Viễn rồi than thở.
Vương Viễn đáp trong sự bất mãn: “Ngươi có thể đừng ngồi trên bàn được không, nơi này cũng không phải là nước Nhật bên cạnh, chúng ta không có thứ đó.”
“Cũng hiểu không ít đấy.”
Thạch Công nhảy xuống bàn, kéo một cái ghế tới rồi ngồi xuống, nói: “Nhiệm vụ ta giao cho ngươi thì sao? Ngươi điều tra thế nào rồi?”
“Cái đó hả…” Vương Viễn liếc mắt nhìn Cảnh Xuân Rực Rỡ.
“Cứ nói đừng ngại! Hắn dám tiết lộ ta sẽ giết người diệt khẩu.” Thạch Công phất tay.
“Đệt…”
Cảnh Xuân Rực Rỡ thầm nói với vẻ khinh thường: “Trong trò chơi ngươi giết người thì ta tin, chứ diệt khẩu, ta tuyệt đối không tin.”
“Yên tâm!”
Lúc này, Thạch Công lại bảo: “Thập Điện Diêm La là hậu bối của ta, ta giết ngươi, bọn họ không dám cho ngươi luân hồi đâu.”
“…”
Cảnh Xuân Rực Rỡ chấn động cả người, không dám có suy nghĩ lung tung nữa.
“Chậc chậc chậc…”
Vương Viễn cảm khái: “Thật đúng là người này biết chém hơn người kia… Cảnh Xuân Rực Rỡ đã gặp được đối thủ rồi.”
“Điều tra rõ ràng rồi!” Hắn báo cáo: “Không biết tại sao linh khí từ Minh Viêm đỉnh, mắt trận của Lục Mang Tinh trận mà sư tổ Nga Mi dùng để trấn áp yêu vương thượng cổ, lại lọt ra ngoài, bị Vạn Cổ Hồ Vương hấp thụ, hồi phục công lực ba trăm năm…”
“Vạn Cổ Hồ Vương… ha ha!”
Thạch Công mỉm cười, nói: “Linh khí sẽ không vô cớ lọt ra, xem ra Đông Lê yêu tộc đã ngấm ngầm giở trò, muốn cướp thung lũng Bắc Đình về đây mà, đến lúc đó lại là một kiếp nạn trời đất nữa.”
“Đông Lê yêu tộc?” Vương Viễn hỏi trong mơ hồ: “Bọn họ chính là tàn dư của Bắc Đình yêu tộc sao?”
“Tàn dư? Ha ha!”
Thạch Công cười lạnh, liếc mắt nhìn Vương Viễn, đáp: “Tàn dư là cái gì? Thung lũng Bắc Đình đó vốn chính là địa bàn của yêu tộc! Yêu tộc cũng là dân bản địa ở tiên linh giới, mà tu sĩ nhân loại chẳng qua chỉ là người từ bên ngoài tới mà thôi. Sau khi tu sĩ nhân loại tới nơi này đã tàn sát yêu tộc, cướp đoạt tài nguyên, có tư cách gì nói người khác là tàn dư?”
“Cái này…” Vương Viễn á khẩu không đáp lời được.
“Vậy Vạn Cổ Hồ Vương cũng là một kẻ đáng thương!” Thạch Công cười bảo: “Đứa trẻ này vừa mới làm vua của vạn yêu còn chưa được ba ngày, đã bị tu sĩ nhân loại đánh tới cửa, để giữ lại chút sức mạnh cho yêu tộc, cam lòng bị phong ấn dưới Lục Mang Tinh trận, cũng khó trách nhiều thế hệ của Đông Lê yêu tộc muốn thả lão ra ngoài.”
Nói đến đây, Thạch Công quay đầu nhìn về phía Cảnh Xuân Rực Rỡ, hỏi: “Ngươi nói đúng không?”
“Ta… ta không biết.” Cảnh Xuân Rực Rỡ vội vàng xua tay, lời của Thạch Công khiến lão chẳng hiểu ra sao.
Vương Viễn lại có chút dăm ciêu.
Không ngờ tuy Vạn Cổ Hồ Vương đáng khinh, nhưng hành động này cũng là một anh hùng.
“Đưa đỉnh đây!” Thạch Công duỗi tay về phía Cảnh Xuân Rực Rỡ.
“…” Cảnh Xuân Rực Rỡ ôm đỉnh, liên tục lắc đầu.
Vất vả lắm mới lấy được Minh Viêm Đỉnh, hiển nhiên không dễ dàng giao ra như vậy rồi.