“Không đưa ta có thể cướp.”
Thạch Công tùy tiện chỉ tay một cái, Cảnh Xuân Rực Rỡ đã không thể động đậy, ngay sau đó, Minh Viêm đỉnh mà lão giấu trong tay áo dài đã xuất hiện trong tay Thạch Công.
“Thiên Ma Phụ Sinh Pháp…”
Lấy được Minh Viêm đỉnh, Thạch Công liếc mắt nhìn, cười bảo: “Ngươi nghĩ nhiều rồi, Minh Viêm đỉnh này là pháp khí của Nga Mi, làm sao có thể có Thiên Ma Phụ Sinh Pháp của yêu tộc được! Sở dĩ có tin đồn này, cũng chỉ là để ngươi đi phá hủy mắt trận của Lục Mang Tinh trận mà thôi.”
“Hả… là như vậy sao?”
Thạch Công nói như vậy, Cảnh Xuân Rực Rỡ mang vẻ mặt thất vọng.
“Lão phu cần gì phải lừa một hậu bối như ngươi?” Thạch Công thuận tay nhét đỉnh vào trong lòng, nói: “Thứ này ở trong tay ngươi chỉ mang tới tai họa, để ta giúp ngươi cất giữ vậy.”
“Ta… Ta…” Cảnh Xuân Rực Rỡ cạn lời: “Ngươi như vậy là không hợp quy tắc? Thế này không phải là cướp sao?”
Trong trò chơi, cho dù ngươi có tu vi cao cỡ nào cũng phải nói lý lẽ, làm sao có thể cướp đồ của người chơi được.
“Đúng vậy, ngươi có thể làm được gì?” Thạch Công hỏi ngược lại.
“Cái này…” Cảnh Xuân Rực Rỡ tức đến cả người run rẩy, nhưng lại không biết nên đáp thế nào.
Có thể làm gì, thật sự không coi người chơi là người tiêu thụ sao? Có tin bây giờ ta báo cáo ngươi không? Cảnh Xuân Rực Rỡ đã kéo tùy chọn báo cáo ra.
“Có phải ngươi muốn báo cáo lão phu không?” Đột nhiên Thạch Công mỉm cười, bảo: “Nếu đã như vậy, lão phu sẽ cho đồ nhi của ta một nhiệm vụ, kêu hắn đi cướp, rồi lại giết ngươi mấy lần, thế nào? Như vậy chắc hẳn hợp lý rồi chứ?”
Vương Viễn: “…”
Được rồi, hắn chơi trò chơi lâu như vậy rồi, cũng đã từng thấy không ít NPC mặt dày vô sỉ, không biết xấu hổ, nhưng vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy loại không cần một chút mặt mũi nào giống như Thạch Công.
Người này làm việc hoàn toàn không nói lý lẽ, mở miệng là cưỡng ép, nếu không thì tới cướp… thế này cũng thôi đi, mấu chốt là lão còn có thể cho ngươi một lý do vô cùng hợp lý để ngươi cảm thấy rất có lý nữa.
Ví dụ như hiện tại đây, Thạch Công trực tiếp lấy Minh Viêm đỉnh trông có vẻ không hợp lý, nhưng nếu lão thật sự ra nhiệm vụ, Vương Viễn chắc chắn không có cách nào từ chối, đến khi đó sẽ cùng Cảnh Xuân Rực Rỡ chém giết lẫn nhau, cái đỉnh vẫn sẽ bị hắn mang đi. Thạch Công trực tiếp cướp, lại bớt đi một quá trình, một bước ăn ngay, lại hợp tình hợp lý hơn cả nói lý lẽ. Vừa khiến người ta tức anh ách, vừa không có cách nào phản bác lại.
“Sư phụ ngươi còn ngang ngược hơn ngươi!” Cảnh Xuân Rực Rỡ rơi lệ đầy mặt, vốn dĩ ở trong mắt lão, Vương Viễn đã đủ lợi hại rồi, nhưng không ngờ sư phụ của hắn còn không phúc hậu hơn.
Quả nhiên là đồ đệ thế nào thì có sư phụ thế đấy.
“Quá khen quá khen! Ta cũng không bằng lão đươc!” Vương Viễn vô cùng khiêm tốn.
Thạch Công bĩu môi, nói: “Bớt phí lời đi, lão phu cũng không phải người không nói lý!”
“Ngài cũng khiếm tốn quá rồi!” Hai người phục sát đất.
“Ta sẽ không lấy Minh Viêm đỉnh miễn phí!” Thạch Công móc một cái chuông màu vàng, có tay cầm là đinh ba từ trong lòng ra, ném cho Cảnh Xuân Rực Rỡ: “Đây là thứ trước đây lão phu cướp được từ trong tay Bách Ma đạo nhân, tặng ngươi đấy!”
“Đây là…” Cảnh Xuân Rực Rỡ nhận được chuông, đôi mắt lập tức dựng thẳng.
“Thứ gì đấy, cho ta xem với!” Vương Viễn tò mò hỏi.
Cảnh Xuân Rực Rỡ thuận tay mở thuộc tính của cái chuông ra.
[Trấn Hồn Linh] (Pháp bảo) (Phong ấn)
Thuộc tính: Âm.
Phẩm giai: Linh bảo bậc một.
Thuộc tính ma thần + 50%.
Trạng thái: Đã luyện hóa.
Ràng buộc: Không.
Giới thiệu vật phẩm: Linh bảo do tu sĩ tà phái ở tiên linh giới, Bách Ma đạo nhân chế tạo, có thể kinh hồn nhiếp hồn, tung hoành vô song, là pháp khí giúp lão nổi danh, bởi vì khí linh tổn hại, nên đang nằm ở trạng thái phong ấn.
“Linh bảo! Má nó!”
Vương Viễn hâm mộ đến mức nước miếng sắp chảy ra đến nơi.
Bình thường trang bị pháp bảo ở Tiên Linh giới được chia thành mười cấp ba phẩm.
Hạ phẩm là thấp nhất, thượng phẩm là cao nhất, nhưng ở trên thượng phẩm còn có một số ít trang bị pháp bảo đặc biệt vô cùng hiếm có.
Phòng cụ, vũ khí và pháp bảo ở Tiên Linh giới là những trang bị khác nhau, phân cấp cũng có sự khác biệt.
Ví dụ như trang bị mười cấp ba phẩm bình thường lần lượt được gọi là huyễn giáp, phi kiếm, pháp khí.
Bên trên huyễn giáp là linh giáp, tiên giáp.
Bên trên phi kiếm là linh binh, tiên binh.
Bên trên pháp khí là linh khí, tiên khí.
Trang bị pháp bảo cấp linh đều có tính duy nhất, là chí bảo hộ thân do các vị đại năng ở bên trong trò chơi luyện chế ra, qua nhiều năm nuôi dưỡng và hấp thụ, nó đã xuất hiện linh vận. Linh vận này được gọi là khí linh, uy lực rất mạnh mẽ.
Trang bị pháp bảo cấp tiên thì lại càng trâu bò, hoàn toàn không phải là vật nơi phàm trần, nguồn gốc của nó là ở trong tay tiên nhân ở Thiên giới. Loại trang bị cấp tiên này được gọi là [Chân Tiên], uy lực vô tận, cách để lấy được nó cũng rất khó, có thể nói thiên hạ hiếm thấy, chỉ có đánh chết tiên nhân ở Thiên giới thì mới có tỷ lệ nhận được.
Dựa vào trình độ hiện tại của người chơi thì chỉ có thể nghĩ tới mà thôi.
Còn có một loại trang bị cấp tiên được gọi là [Ngụy Tiên], đa số được tạo ra là do ngươi chơi ở dưới trần gian tế luyện thần binh bảo giáp, cũng có thể niệm chú, nuôi dưỡng hoặc phong ấn khí linh, chỉ là không mạnh bằng khí linh cấp linh.
Có điều trang bị [Ngụy Tiên] có thể tăng cấp dựa theo tu vi của người chơi, tuy rằng thuộc tính ban đầu có thể không bằng cấp linh, nhưng nếu chịu bỏ công bỏ sức nuôi dưỡng, niệm chú thì nó vẫn mạnh hơn cấp linh một chút.
Dùng ngôn ngữ trong trò chơi để nói thì cấp linh là đồ hoang dã, sau khi lấy được, thuộc tính tăng lên cũng không quá nhiều, Ngụy Tiên lại giống như một đứa trẻ mới sinh, nó trưởng thành đến mức nào thì hoàn toàn phụ thuộc vào bản lĩnh của người chơi. Còn Chân Tiên, đó là đứa con đã hoàn thiện của người chơi cao thủ, có thể sở hữu được nó hay không thì lại phải dựa vào may mắn của bản thân.