Đương nhiên, ở giai đoạn trước của trò chơi, trang bị pháp bảo cấp linh có thuộc tính khí linh đã hoàn thiện chắc chắn sẽ mạnh hơn trang bị pháp bảo Ngụy Tiên bình thường.
Trấn Hồn Linh của Cảnh Xuân Rực Rỡ có thể giảm bớt và làm suy yếu thuộc tính của đối thủ, không những thế còn có thể khống chế hành động của đối thủ, phối hợp với thuật khống thi của lão, đây chắc chắn là pháp bảo hỗ trợ tấn công mạnh nhất.
Mà điều kinh khủng nhất chính là, thứ đồ chơi này còn có thể chế tạo kết giới, áp chế nguyên thần của đối thủ.
Nguyên thần là nguồn gốc của pháp lực, pháp lực lại là cơ sở của pháp thuật, nguyên thần bị áp chế, người chơi sẽ không thể vận chuyển sử dụng pháp lực, đồng nghĩa với việc không thể sử dụng kỹ năng pháp thuật...
Ở Tiên Linh giới, không có kỹ năng pháp thuật... Vậy chẳng khác nào là đánh mất năng lực chiến đấu.
Bởi vậy có thể thấy được thuộc tính của Trấn Hồn Linh này rất mạnh.
“Sư phụ, còn ta thì sao?”
Vương Viễn vội vàng lại gần Thạch Công, hỏi với vẻ mặt nịnh bợ.
Cảnh Xuân Rực Rỡ là cái thá gì chứ, lão chỉ là một người qua đường, lão còn nhận được một món linh bảo, chẳng lẽ bản thân lại không nhận được một món Chân Tiên? Nếu không đúng là phải xin lỗi danh hiệu đệ tử thân truyền của Thạch Công này rồi.
“Ha ha ha!”
Thạch Công cười ha ha, nhìn Vương Viễn nói: “Lần này ngươi cũng vất vả rồi, đây là phần thưởng của ngươi.”
Dứt lời, Thạch Công vung tay lên, một luồng ánh sáng vàng chiếu xuống.
[Hệ thống nhắc nhở: Ngươi nhận được tu vi... Cảnh giới tăng lên Kim Đan tầng ba... Ngươi nhận được mệnh cách Tiên Thiên BMW.]
“Xoạt!”
Hai luồng ánh sáng vàng hiện lên, cảnh giới của Vương Viễn đã tăng lên hai tầng.
Vương Viễn vẫn nhìn chằm chằm Thạch Công.
“Sao vậy? Nhìn chằm chằm ta làm gì?” Thạch Công hỏi.
Vương Viễn nói: “Còn nữa không?”
“Còn cái gì cơ?” Thạch Công nói với vẻ mặt khó hiểu.
“Chỉ vậy thôi hả?” Nghe xong lời Thạch Công nói, Vương Viễn sắp sụp đổ đến nơi.
Con mẹ nó, Cảnh Xuân Rực Rỡ là người qua đường mà còn được một món linh bảo, bản thân là đệ tử thân truyền lại không có thứ gì, chỉ được một trăm triệu tu vi, hắn biết tìm ai để nói lý đây? Không cho Tiên Khí, thì chí ít cho thêm mấy cọng lông cũng được mà, rốt cuộc ai mới là đồ đệ ruột của lão chứ.
Thạch Công hoàn toàn cạn lợi: “Ba cọng lông cứu mạng đã đưa cho ngươi trước rồi còn gì... Cho ngươi tu vi và mệnh cách Tiên Thiên mà vẫn chưa đủ hả?”
“Ba cọng lông kia là phần thưởng của ta?” Vương Viễn giận sôi máu, hắn còn tưởng rằng thứ đồ chơi đó là đạo cụ nhiệm vụ Thạch Công đưa cho mình chứ.
“Đúng vậy!” Thạch Công nói: “Có điều ngươi cũng không cần phải đau lòng, chờ tu vi của ngươi cao lên thì sẽ sử dụng được mấy thần thông đấy, lông là để ngươi “trải nghiệm” trước một chút mà thôi.”
“Thật sao...” Vương Viễn nghe vậy thì đột nhiên cảm thấy vô cùng kích động.
Hóa ra mình không cần lông mà vẫn có thể trâu bò đến vậy.
“Thật!” Thạch Công nói với vẻ đắc ý: “Ngươi là đệ tử của ta, sao ta có thể bạc đãi ngươi được?”
“Nhưng lão còn có linh bảo... Ta.” Vương Viễn vẫn không vượt qua nổi khúc mắc này.
Thạch Công cười mỉm nói: “Lão đã đổi bằng Minh Viêm Đỉnh đó... Ngươi cũng có thể dùng Đấu Chiến để đổi.”
Vương Viễn: “...”
Nghe thấy vậy, trong lòng Vương Viễn cũng cân bằng hơn đôi chút, Minh Viêm Đỉnh kia có thể dùng để trấn áp Lục Mang Tinh Trận, tám phần là Thần Khí hàng đầu cấp bậc Chân Tiên, Thạch Công chỉ dùng một món linh bảo mà đã lừa dối được Cảnh Xuân Rực Rỡ, quả thật không biết ai mới là người chịu thiệt.
Ngươi thấy rồi chứ, tâm lý của con người kỳ quái như vậy đấy, sau khi biết người khác chịu thiệt, Vương Viễn ngay lập tức cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
Thạch Công lại nói: “Mệnh cách Tiên Thiên mà ta cho ngươi mới thật sự là đồ tốt.”
“Mệnh cách Tiên Thiên...”
Vương Viễn vội vàng mở thanh thuộc tính ra, chỉ thấy ở phần thuộc tính của mình có thêm một lựa chọn mệnh cách.
[BMW]
Phân loại: Mệnh cách Tiên Thiên
Giới thiệu mệnh cách: Thiên hà thủy thảo phong mỹ, cương hảo phóng mã. (天河水草丰美, 刚好放马)
“? ?? !! !”
Nhìn thấy phần giới thiệu của mệnh cách Tiên Thiên, Vương Viễn không khỏi sửng sốt.
Nếu không nhờ lời nhắc nhở của Thạch Công, Vương Viễn đúng là không để ý tới thuộc tính của mệnh cách Tiên Thiên này lại mạnh mẽ đến vậy.
Mệnh cách Tiên Thiên có thiết lập na ná danh hiệu, nhưng danh hiệu chỉ tăng mấy thuộc tính không quan trọng, mệnh cách Tiên Thiên lại tăng thuộc tính thật.
Tăng 120% tốc độ di chuyển... Việc này có ý nghĩa như thế nào chứ?
Thuật Ngự Kiếm Phi Hành của phái Nga Mi chỉ tăng 60% tốc độ di chuyển, cho dù là ngự linh cấp mười gấu Thái Cực cũng chỉ tăng 100% tốc độ di chuyển, thứ đồ chơi này còn hơn Gấu Thái Cực 20%, riêng thuộc tính này thôi đã đủ khiến tốc độ di chuyển hiện tại của Vương Viễn tăng lên gấp đôi, ngạo thị quần hùng.
Tốc độ phi hành của Đấu Chiến là 300, không có mệnh cách Tiên Thiên, tốc độ tối cao mà nó có thể đạt tới là 720. Bây giờ có thêm mệnh cách Tiên Thiên tăng 120% tốc độ di chuyển, tốc độ của nó đã đạt tới gần 1600.
Người chơi có tốc độ ngự kiếm phi hành nhanh nhất mà Vương Viễn biết chính là Phi Vân Đạp Tuyết, tốc độ di chuyển của Tiên Kiếm cấp ba dưới chân tên nhãi này còn cao hơn Đấu Chiến 50 điểm, kết hợp với ngự linh cấp tám, tốc độ của nó đã lên tới hơn 1000. Không có mệnh cách, Vương Viễn quả thật không có cách nào đuổi kịp, bây giờ có mệnh cách, nháy mắt hắn đã cao hơn Phi Vân Đạp Tuyết gần 600 điểm.
Có thể áp chế hoàn toàn người chơi Nhân Dân Tệ như vậy, đã đủ để hiểu mệnh cách Tiên Thiên này mạnh đến mức nào.
So sánh với thuộc tính tăng tốc độ di chuyển, đối với Vương Viễn mà nói thuộc tính ngự không phi hành cũng rất quan trọng.
Phi kiếm có thiết lập tương tự như ván trượt, người chơi bình thường cho dù là kiếm tu hay pháp tu, đều có nguyên bộ công pháp pháp thuật, tất nhiên bọn họ rất thành thạo trong việc chân đạp phi kiếm chiến đấu ở giữa không trung, mà người chơi dùng quyền cước như Vương Viễn thì lại rất kém linh hoạt khi đứng ở trên phi kiếm.
Thế nên cho tới bây giờ, Vương Viễn vẫn rất hâm mộ thuật Lăng Hư Ngự Phong của Tống Dương, có thể tự do đạp không mà đi.