Lúc này mệnh cách BMW xóa bỏ hạn chế của pháp bảo phi hành, tuy rằng Vương Viễn vẫn có thể nhận được thuộc tính từ việc trang bị pháp bảo phi hành, nhưng hắn sẽ không còn bị hạn chế ở trên phi kiếm, mà có thể ngự không phi hành giống như Tống Dương.
Đối với kẻ hay dùng chân đá người khác như Vương Viễn mà nói, đây tuyệt đối là một thuộc tính vô cùng quan trọng.
Tốc độ + tự do, phản ứng hóa học khi hai thuộc tính này hợp hai làm một trên người Vương Viễn, quả thật một món linh bảo không thể nào sánh bằng.
Tuy rằng trông Thạch Công có vẻ không phân rõ phải trái, nhưng lão lại một người thầy dạy theo trình độ của học sinh, biết phần thưởng nào phù hợp với người nào nhất.
“Thế nào? Thích mệnh cách này chứ.”
Thấy vẻ mặt kích động của Vương Viễn, Thạch Công cười tủm tỉm hỏi.
“Thích thích!” Vương Viễn liên tục gật đầu nói: “Nhưng tại sao lại gọi nó là BMW?”
“Chuyện đó... A, ta còn có việc... Các ngươi cứ nói chuyện đi!” Thạch Công úp úp mở mở, lão vẫy vẫy tay, cơ thể nhoáng lên một cái, nháy mắt đã biến mất không thấy.
Cảnh Xuân Rực Rỡ lại gần nói: “Ngu quá, BMW chính là bảo mã (BMW) chứ gì nữa.”
“À... Khó trách.” Vương Viễn gật đầu liên tục, khó trách lại tăng tốc độ di chuyển, hóa ra là bảo mã (BMW), tên rất đúng.
...
“Ha, chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Ngay lúc Vương Viễn và Cảnh Xuân Rực Rỡ đang tán gẫu, đột nhiên sắc trời tối sầm lại, người chơi ở bên ngoài quán rượu đồng loạt dừng chân lại nhìn lên không trung.
“Làm sao vậy làm sao vậy?”
Vương Viễn và Cảnh Xuân Rực Rỡ thấy thế, cả hai đều vô cùng kinh ngạc chạy ra khỏi quán rượu.
Chỉ thấy mây đen giăng kín bầu trời, một luồng ánh sáng màu đỏ xẹt ngang bầu trời từ hướng Chính Bắc, trông không khác gì một vệt máu.
Xem ra hướng Chính Bắc đã xảy ra dị biến, Vương Viễn đột nhiên cảm thấy có chút bất an.
“Lão Vân, bên phía ngươi xảy ra chuyện gì à?” Vương Viễn kéo kênh đội ngũ ra hỏi Phi Vân Đạp Tuyết.
Phái Côn Luân cách Thung lũng Bắc Đình gần nhất, lại là thượng cổ tiên mạch. Lúc Vương Viễn từ thung lũng Bắc Đình trở về, đệ tử phái Côn Luân đã bị phái tới chỗ trấn yêu tại thung lũng Bắc Đình.
Lúc này đột nhiên phương Bắc xảy ra dị biến, tám phần là liên quan tới Yêu tộc ở thung lũng Bắc Đình.
“Đừng nói nữa!” Rất nhanh Phi Vân Đạp Tuyết đã trả lời lại: “Không biết vì sao người chơi bảo vệ thung lũng Bắc Đình lại xảy ra nội chiến. Lúc chúng ta tới, toàn bộ thung lũng Bắc Đình đã loạn hết cả lên, Yêu tộc phá tan phong ấn núi Tê Vân, bọn chúng còn nhân cơ hội công phá thung lũng Bắc Đình.”
Vương Viễn: “...”
Người khác không biết vì sao, Vương Viễn lại rất rõ ràng.
Tám phần là vì tranh đoạt chiếc đỉnh rách nát kia.
Trời biết rốt cuộc Cảnh Xuân Rực Rỡ đã thổi phồng lên như thế nào, có thể khiến nhiều người tranh cướp một chiếc đỉnh rách nát như vậy, thậm chí toàn bộ chủ thành còn giết hại lẫn nhau.
Trên bầu trời, mây đen kéo tới ngày càng nhiều, ánh sáng đỏ cũng sáng bừng lên.
Người chơi hoảng sợ không thôi, chỉ lên bầu trời không ngừng bàn tán.
“Xoẹt! !”
Đột nhiên, một tia chớp khổng lồ xẹt ngang phía chân trời, ánh sáng đỏ bị tia chớp che mất.
Cùng lúc đó, trên bầu trời vang lên thông báo của hệ thống.
[Hệ thống thông báo: Người chơi tán tu Ngưu Đại Xuân (Ngộ Si), Cảnh Xuân Rực Rỡ đánh cắp pháp khí trấn yêu [Minh Viêm Đỉnh] - mắt trận của Lục Mang Tinh Trận ở thung lũng Bắc Đình trên núi Mãng Thương. Lục Mang Tinh Trận – trận pháp trấn yêu bị phá hủy, Yêu Vương bị phong ấn từ thời thượng cổ hiện thế, vạn yêu tập kết ở thung lũng Bắc Đình. Đại địa Thần Châu sắp sinh linh đồ thán, chưởng môn của các tiên môn lớn Kinh Thục Sơn Minh đã bàn bạc, mở ra [Trừ Ma Lệnh Tiên giới], mong các vị tiên trưởng gánh vác trách nhiệm trảm yêu trừ ma, bảo vệ đại địa Thần Châu của chúng ta.]
“Con mẹ nó...”
Hệ thống thông báo ba lần, Vương Viễn và Cảnh Xuân Rực Rỡ đều để lộ vẻ mặt không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Đối với bất cứ người chơi nào, lên TV là một chuyện rất đáng vinh dự, nhưng lên TV kiểu này, hai người lại không hề cảm thấy quang vinh một chút nào.
Đánh cắp gì chứ... Rõ ràng là bọn họ làm nhiệm vụ.
...
“Ngưu huynh trâu bò thật sự!”
Thông báo của hệ thống còn chưa hết, bạn bè ở thanh Bạn Tốt của Vương Viễn đã đồng loạt gửi điện mừng.
Người của Một Đám Ô Hợp đã biết được tin này từ Phi Vân Đạp Tuyết lúc ở phái Côn Luân, nhưng lúc này nhìn thấy thông báo chứng thực từ phía chính phủ, bọn họ cũng không nhịn được mà nói trong kênh đội ngũ: “Ngưu huynh, “nở mày nở mặt” thật đấy! Đúng là không có việc gì mà ngươi không làm được.”
Tiên Linh giới mới mở được bao lâu chứ, Vương Viễn lại chưa làm được chuyện đứng đắn nào.
Đầu tiên là bị phái Thanh Thành đuổi giết, sau đó lại đắc tội với phái Nga Mi, bây giờ thì trực tiếp đứng về phe đối lập với tu sĩ trong thiên hạ, thả Yêu tộc ra ngoài.
Quả thật cho dù đi đến đâu thì cũng đều là tiêu điểm “thu hút mọi ánh nhìn”.
“Đâu có đâu có! Trùng hợp thôi!” Vương Viễn cực kỳ khiêm tốn, hắn khiêm nhường đến mức khiến cho người ta cảm thấy ghê tởm.
Người ít được chú ý hơn – Độc Cô Tiểu Linh lên tiếng hỏi: “Cảnh Xuân Rực Rỡ là ai vậy, cái tên này có vẻ rất phổ thông...”
“Nam hay nữ?” Điều mà Tống Dương quan tâm quả thật rất kỳ quái.
“Tám phần không phải là người tốt, tên “Xuân” thì làm gì có ai là người tốt chứ?” Trong giọng nói của Bôi Mạc Đình chứa đầy sự khinh thường.
Mario nói với vẻ đáng khinh: “Tên “Xuân” chưa chắc là người xấu, nhưng chắc chắn không phải là người đứng đắn.”
“Ngưu huynh, không phải là cha ngươi đấy chứ.”
“Má, ta là ông nội của lão thì có! !”
Đám người Một Đám Ô Hợp càng ngày càng nổi tiếng, tu sĩ các phái ở Tiên Linh giới cũng phục Vương Viễn sát đất.
“Lại là hắn, tại sao lúc nào cũng là hắn! Tên này có độc hả? Thật sự không thể cho người khác một cơ hội sao?”
Bị hai phái đuổi giết là việc nhỏ, thả Yêu Vương từ thời thượng cổ ra cũng chỉ là một thao tác cơ bản, mọi người còn nhớ rõ Tiên Linh giới được mở đều là do tên nhãi ở trong thông báo của hệ thống này.
Nói đến cùng, trong trò chơi không có cái gọi là phải trái đúng sai.
Chính như Vương Viễn và Cảnh Xuân Rực Rỡ đã nói với Lý Nguyên Hóa lúc trước, trong mắt đại đa số người chơi chỉ nghĩ tới ích lợi, ai tốt với ta thì ta sẽ thân thiết với người đó, ai có sữa thì người đó là mẹ.