Mọi người cho rằng đám người Một Đám Ô Hợp tới trước một bước, vì thế hỏi Vương Viễn: “Này, hòa thượng kia, quái vật yêu tộc đâu?”
“Đi về bên đó rồi!” Vương Viễn chỉ về phía nam.
“Đuổi theo!” Đám người chơi nghe được lời này của Vương Viễn, nhao nhao cưỡi luồng sáng nhanh chóng đuổi theo.
Nhưng chưa bay được bao xa, đột nhiên một người chơi nói: “Không đúng, tên hòa thượng đó trông có vẻ quen lắm.”
“?”
Bạn đồng hành bên cạnh người chơi đó nghe vậy cũng sững sờ, hỏi: “Ngươi quen hắn sao?”
“Không quen, nhưng dường như từng gặp ở đâu rồi, hình như rất nổi tiếng.”
“Hòa thượng nổi tiếng trong trò chơi cũng không nhiều, chỉ có một…”
Nói đến đây, mọi người đột nhiên im lặng.
Rất lâu sau, đám người mới hô lên với vẻ mặt mừng rỡ: “Đậu má, đi mòn gót sắt tìm chẳng thấy, đến khi gặp được lại chẳng tốn chút hơi sức nào, lẽ nào người đó chính là Ngưu Đại Xuân sao?”
“Ngưu Đại Xuân! ! Chẳng lẽ chính là tên Ngưu Đại Xuân kia?”
Nhắc tới cái tên “Ngưu Đại Xuân” này, mọi người không khỏi bắt đầu cảm thấy hưng phấn.
“Trên sổ tay hoạt động có nói, giết được Ngưu Đại Xuân là sẽ có phần thưởng đặc biệt...” Lúc này một người chơi lấy sổ tay hoạt động ra, hắn lật tới trang thứ hai, chỉ vào nội dung viết ở bên trên.
“Không sai, không sai!”
Mọi người cũng gật đầu liên tục.
“Nếu hắn là Ngưu Đại Xuân, vậy ắt hẳn Cảnh Xuân Rực Rỡ cũng đi cùng với hắn.” Một người chơi suy nghĩ một lúc rồi nói.
Việc này suy luận rất dễ, xem bảng xếp hạng điểm một chút là được.
Từ top 1 đến top 13 trên bảng xếp hạng đều là tên của đám người Một Đám Ô Hợp, còn hai ID Cảnh Xuân Rực Rỡ và Ngưu Đại Xuân thì ở trên cùng.
“Cảnh Xuân Rực Rỡ! !”
Lần này mọi người lại càng kích động.
Có thể trở thành phần thưởng đặc biệt được viết ở trong nhiệm vụ hoạt động, đủ để thấy Vương Viễn và Cảnh Xuân Rực Rỡ có ý nghĩa to lớn như thế nào trong hoạt động lần này, có thể nói giá trị không hề kém cạnh BOSS Yêu tộc, thậm chí có khi còn cao hơn ấy chứ.
Về cơ bản thì có thể nói là sánh ngang với lễ bao trứng màu đặc biệt mà hoạt động cho.
Số lượng BOSS trong mỗi lần hoạt động đều có giới hạn, trong phạm vi trăm ngàn dặm núi Mãng Thương này, tỷ lệ người chơi bình thường có thể chạm mặt với BOSS vốn rất nhỏ, mọi người vốn chỉ định “tìm” vài tên quái vật Yêu tộc để kiếm chút điểm mà thôi, ai ngờ lại gặp “lễ bao lớn” của nhiệm vụ hoạt động. Không những thế lại còn là hai “lễ bao”, hơn nữa hai người này có khả năng vẫn chưa bị “bóc tem” (chưa từng bị giết), rốt cuộc bọn họ may mắn đến cỡ nào chứ?
Nếu dùng từ trong thế giới tiên hiệp rộng lớn để hình dung, thì đây được gọi là số mệnh! !
Cứ như vậy trong nháy mắt, mọi người đột nhiên cảm thấy mình đang được thần may mắn ủng hộ.
“Hai lễ bao lớn đó! Đây chính là cơ hội trời cho!”
Một đám người bèn nói với vẻ hưng phấn: “Chúng ta còn đứng ngây ra đây làm gì, mau quay lại thôi.”
Dứt lời, mọi người thay đổi phương hướng định trở về.
Cái gì gọi là lợi ích mê hoặc lòng người, đôi khi con người dưới trạng thái cực kỳ hưng phấn sẽ không còn một chút lý trí nào.
Đương nhiên, cũng có người tương đối tỉnh táo.
“Các ngươi cứ trở về như vậy? Muốn đi tìm chết à?” Vào lúc này một người chơi phái Côn Luân tên Ngày Mai Không Đi Làm lên tiếng hỏi: “Các ngươi sẽ không thật sự cho rằng chỉ bằng mười mấy người chúng ta là có thể bắt được Ngưu Đại Xuân và Cảnh Xuân Rực Rỡ đấy chứ.”
“Chuyện này...”
Nghe thấy lời Ngày Mai Không Đi Làm nói, mọi người không khỏi giật mình, sau đó cũng bình tĩnh lại.
Ngưu Đại Xuân là ai chứ?
Đồ nhi của phương trương tiền nhiệm Thiếu Lâm – Huyền Từ, đồng thời cũng là đệ nhất cao thủ Thiếu Lâm tự. Lúc tung hoành ngang dọc ở dưới phàm trần, hắn là kẻ đã hai lần bảo vệ thành Tương Dương, một chưởng đánh chết cao thủ tuyệt đỉnh Mộ Dung Bác, hủy diệt Mộ Dung thế gia, ở ngoài thành Trường An bị trăm vạn người vây bắt chặn đường mà còn có thể an toàn lui thân.
Kẻ này tàn nhẫn độc ác đến mức nào? Ngay cả cao thủ đứng đầu như Bạch Hạc Lưỡng Sí thấy hắn cũng phải cúi đầu đi ngang, sợ cả người sẽ dính máu.
Những người chơi bình thường thì càng khỏi phải nói.
Chỉ với mười mấy người mà đã đòi đi bắt Ngưu Đại Xuân? Có khác gì một trò cười không.
Không bàn tới chuyện Ngưu Đại Xuân mạnh đến mức nào, chỉ nhìn những bằng hữu xung quanh hắn thôi, quả thật không có một kẻ nào tầm thường.
Tỷ như Bôi Mạc Đình được mọi người ca ngợi là thân pháp vô song, hay Đạo Nhân Thất Đức - Mario bị người trong giang hồ hận đến nghiến răng nghiến lợi mà không ai làm gì được hắn ta, rồi Điều Tử đệ nhất thần bổ của công môn, Iron Man của Đường Môn - Độc Cô Tiểu Linh...
Ai cũng không phải là đèn cạn dầu.
Đặc biệt là tên Phi Vân Đạp Tuyết kia - đại gia hàng đầu trong trò chơi, là kẻ có thể dùng tiền để đánh chết người khác, có những người này bên cạnh thì ai có thể khiến Vương Viễn bị thương được chứ?
Huống chi còn có thêm một tên vô cùng thần bí là Cảnh Xuân Rực Rỡ.
Đa phần là do không biết nên mới sợ, tên Cảnh Xuân Rực Rỡ này không có chút danh tiếng nào, nhưng ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, có thể đi làm chuyện xấu cùng với Ngưu Đại Xuân, lại cùng nhau xuất hiện trong mục phần thưởng đặc biệt của nhiệm vụ hoạt động thì sao có thể là người bình thường được? Nói không chừng lão cũng khó đối phó giống như Ngưu Đại Xuân, có khi còn mạnh hơn đôi chút ấy chứ.
Mấy tên đáng sợ như vậy tụ tập lại một chỗ, trời mới biết đám người đó sẽ bộc phát ra thứ năng lượng kinh khủng thế nào, kêu bọn họ xông lên thì có khác nào là tự đi tìm đường chết đâu.
“Vậy phải làm sao bây giờ... Chúng ta không thể cứ nhìn bọn họ trốn đi như vậy chứ.”
Mọi người hỏi Ngày Mai Không Đi Làm với vẻ mặt rối rắm.
Hễ nhìn thấy BOSS, không quan tâm tới việc có đánh lại nó hay không, cứ đi lên “thử sức” một chút đã là thói quen của người chơi rồi. Nếu đã nhìn thấy hai “lễ bao hoạt động” là Vương Viễn và Cảnh Xuân Rực Rỡ, không thử sức một chút mà đã quay đầu rời đi, cho dù là ai thì cũng rất khó để đưa ra lựa chọn.
“Chuyện này...” Ngày Mai Không Đi Làm vuốt cằm nói: “Bản lĩnh của chúng ta thế nào chẳng lẽ trong lòng mọi người không biết sao? Chúng ta gom tiền mua phù dịch chuyển, còn chưa kiếm lại đủ mà các ngươi đã muốn trở về rồi sao? Ta chơi game làm nhiệm vụ hoạt động chỉ là vì muốn kiếm chút tiền, không cần phải đại phú đại quý gì. Trước kia lúc ta còn ở Hồng Hoa Hội đã từng gặp qua Ngưu Đại Xuân, dù sao ta cũng không muốn dây vào hắn.”