Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1625: Chương 1624: Phương án tối ưu

Từ ID thì không khó để nhìn ra, Ngày Mai Không Đi Làm chính là một kẻ đi làm chỉ muốn ăn đủ no là được, tiền mua phù dịch chuyển là do mọi người cùng góp vào, hắn ta cũng không muốn rước thêm việc vào người.

“Nhìn ngươi đi, chưa gì đã bỏ cuộc!”

Thấy Ngày Mai Không Đi Làm sợ hãi như vậy, mọi người bèn nói với vẻ khinh bỉ: “Chắc cả đời ngươi lúc nào cũng bị vợ mắng là đồ vô dụng đúng không, hai người đó chính là hai lễ bao lớn đó, chỉ cần chúng ta làm được thì có khi kiếm đủ bằng một năm tiền lương của ngươi ấy chứ! Vậy mà ngươi lại sợ!”

“Má! Mấy người các ngươi không biết được sự lợi hại của Ngưu Đại Xuân đâu.” Ngày Mai Không Đi Làm lại nghĩ tới cảnh lần đầu tiên hắn ta gặp Vương Viễn ở quán rượu thành Lạc Dương.

“Sao lại không biết, chúng ta đều đã nghe qua “truyền kỳ” của hắn, ngươi cũng đã nói cả tỷ lần rồi.” Mọi người rất không kiên nhẫn, một truyền mười, mười truyền trăm, mấy lời đồn đó đã xuất hiện vài phần sắc thái thần thoại. Tất nhiên mọi người sẽ không nghi ngờ thanh danh của Ngưu Đại Xuân, nhưng kiểu gì thì kiểu nó cũng đã được thổi phồng lên đôi chút.

Có hai lễ bao lớn đặt ở trước mặt như vậy, quả thật không điều gì có thể khiến bọn họ chùn bước.

“Các ngươi biết cái rắm ấy!” Ngày Mai Không Đi Làm nói: “Lời đồn chỉ đề cập tới một chút bản lĩnh của Ngưu Đại Xuân thôi, nếu đã từng được tận mắt chứng kiến thủ đoạn của hắn, các ngươi sẽ không muốn dây vào hắn đâu.”

“Con mẹ nó! Nói đi nói lại thì vẫn là ngươi bị dọa đến mức sợ vỡ mật.” Mọi người để lộ vẻ mặt khinh thường.

Chơi game thôi mà bị người khác dọa thành như vậy, đúng là quá hèn nhát.

“Đừng trách ta không nhắc nhở các ngươi.” Ngày Mai Không Đi Làm bị khinh bỉ như vậy, trong lòng cũng cảm thấy tức giận, nhưng hắn ta chỉ thở dài nói: “Dù sao ta cảm thấy việc này chỉ với mấy người chúng ta thì có hơi quá sức. Nếu thật sự muốn giết được bọn họ, chi bằng hợp tác với một bang phái lớn nào đó.”

“Hợp tác với bang phái lớn? Chúng ta có thể được chia mấy phần chứ?” Bọn họ vẫn có chút tiếc nuối.

“Hừ!” Ngày Mai Không Đi Làm nói: “Bang phái lớn có thể bắt được hắn hay không mới là chuyện, các ngươi còn muốn dây máu ăn phần? Bán tin tức ra ngoài kiếm chút tiền thôi, chẳng lẽ các ngươi định lấy phần thưởng đặc biệt?”

“Ý của ngươi là bán tọa độ?” Mọi người hỏi ngược lại.

Ngày Mai Không Đi Làm gật đầu với vẻ chắc chắn: “Đúng vậy! Ta nghĩ làm như vậy là tối đa hóa lợi ích nhất rồi... Đều là bạn bè ngoài đời thật, chẳng lẽ ta lại lừa các ngươi? Đừng tự đi tìm đường chết được chứ?”

“Ách...”

Mọi người im lặng, sau khi suy nghĩ rất lâu cũng không tìm thấy phương án nào có thể tối đa hóa lợi ích hơn phương án bán tọa độ.

Dù sao mọi người đều là người chơi bình thường, kiếm một tấm phù dịch chuyển tới nơi này cũng không hề dễ, đi chọc đám Ngưu Đại Xuân độ nguy hiểm quá lớn, bán tọa độ là một vụ mua bán không tồi, vừa an toàn mà vừa có thể thu lợi.

Cũng đúng thôi, một là đi giết Ngưu Đại Xuân, hai là bán tọa độ kiếm ít tiền.

Cho dù là ai mà biết bản thân mình ở đâu, người đó sẽ biết nên lựa chọn phương án nào.

Bán tọa độ trong trò chơi rất đơn giản.

Ngày Mai Không Đi Làm mang theo ba người chơi có tốc độ ngự kiếm nhanh nhất đi vòng vèo một lúc lâu, sau đó âm thầm quan sát đám Vương Viễn từ phía xa. Còn những người còn lại thì đăng xuất, đăng bài lên diễn đàn tỏ vẻ bọn họ có tọa độ của Vương Viễn và Cảnh Xuân Rực Rỡ, muốn hợp tác với bang phái lớn, tình huống cụ thể thế nào thì trò chuyện riêng, liên hệ trong trò chơi.

Là lễ bao trứng màu của nhiệm vụ hoạt động, hai cái tên Ngưu Đại Xuân và Cảnh Xuân Rực Rỡ vẫn tương đối nổi tiếng.

Rất nhanh bài đăng đã lên trang đầu, người chơi liên hệ cũng càng ngày càng nhiều.

...

Bên phía Một Đám Ô Hợp, đám Vương Viễn đang phóng hỏa khắp thế giới, chơi vui vẻ cực kỳ.

Rừng rậm núi Mãng Thương gặp phải tên bại hoại Vương Viễn chuyên phóng hỏa đốt rừng, cũng không biết là gặp phải vận xui mấy đời.

Lần một chưa quen thì lần hai quen, mấy tên Một Đám Ô Hợp này đã quen cửa quen nẻo, mỗi bước mỗi thao tác đều cũng cực kỳ chuẩn xác. Đốt lửa xung quanh rừng rậm, kinh động mấy trăm yêu ma, sau đó mai phục tấn công, điểm vào túi giống như nước chảy... Sau khi dọn dẹp xong chiến trường là chạy ngay tới địa điểm tiếp theo.

Nơi bọn họ đi qua đều trở thành một mảnh đất khô cằn.

Chỉ một buổi sáng, đám Vương Viễn đã gây ra năm vụ cháy rừng, điểm hoạt động cũng lên tới con số 1300.

Bỏ xa mấy người chơi vừa mới nâng điểm hoạt động lên hàng trăm mấy chục con phố.

Tu vi của mọi người cũng đều tăng lên thành Kim Đan tầng năm, và tại lần thứ năm Phi Vân Đạp Tuyết phóng hỏa đốt rừng, hắn đã lên tới Kim Đan tầng sáu.

Có thể thấy được tốc độ tăng cấp của người chơi là càng ngày càng chậm, dưới trạng thái tăng ích gấp đôi, giết vô số quái hoạt động có lượng kinh nghiệm có thể so với BOSS như vậy mà Phi Vân Đạp Tuyết chỉ tăng được hai tầng cảnh giới mà thôi.

Đám người Ngày Mai Không Đi Làm đi theo Một Đám Ô Hợp ở phía sau, bọn họ nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì lại càng thêm kinh hãi.

Đám người Một Đám Ô Hợp phối hợp không chê vào đâu được, tất nhiên pháp thuật mạnh mẽ là một phương diện khác, cái càng đáng sợ chính là thủ đoạn mất hết lí trí của bọn họ.

Trời mới biết trong đầu bọn họ nghĩ cái gì, thế nhưng có thể nghĩ ra loại thủ đoạn táng tận lương tâm này để làm nhiệm vụ.

Khó trách bọn họ lại là cao thủ!

Muốn đạt được ích lợi, chỉ có hai cách, một là ngươi có bối cảnh có năng lực, hai là hạ thấp điểm mấu chốt khi làm người.

Đám người Một Đám Ô Hợp này cái gì cũng có, điểm mấu chốt còn sâu không thấy đáy, con mẹ nó, quả thật rất khủng bố.

Mọi người vốn còn có chút hối hận vì đã từ bỏ hai lễ bao lớn là Vương Viễn và Cảnh Xuân Rực Rỡ để đi bán tọa độ, lúc này bọn họ lại không khỏi cảm thấy may mắn, may là nghe theo lời của Ngày Mai Không Đi Làm, không chọc vào đám Vương Viễn.

Ngày Mai Không Đi Làm nói rất đúng, người chưa từng nhìn thấy thủ đoạn của những người đó thì sẽ không bao giờ biết được bọn họ đáng sợ đến mức nào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!