Sau khi bò ra khỏi mặt đất, chiếc đầu màu vàng ở giữa của Thường Hạo lại nói tiếng người, nó lớn tiếng kêu lên: “Tu sĩ nhân loại đáng giận! Phóng hỏa đốt rừng tàn sát chúng ta, tội không thể tha! Bổn...”
“Bang!”
Thường Hạo còn chưa dứt lời, Vương Viễn đã cầm gậy sắt nháy mắt bay ra đằng sau lưng nó, đánh một gậy vào vị trí bảy tấc chỗ đầu phân nhánh của Thường Hạo.
Một gậy này vô cùng mạnh mẽ, Thường Hạo bị đánh, đầu lập tức cúi thấp xuống, mấy lời nói tiếp theo bị một gậy này ngắt quãng, trên ba cái đầu đồng thời xuất hiện một vòng muỗi, hiển nhiên là đã bị choáng.
“Họa Địa Vi Lao!”
Bút lông trong tay Điều Tử vẽ một vòng tròn ở trên không, dưới chân của Thường Hạo cũng xuất hiện một vòng tròn, nhốt nó ở bên trong.
“Kết Giới Vạn Mộc!”
Phi Vân Đạp Tuyết cũng khép hai tay lại, sau đó đột nhiên đánh một chưởng xuống dưới mặt đất, trăm ngàn dây leo chui ra từ dưới mặt đất, quấn quanh cơ thể Thường Hạo.
Cảnh Xuân Rực Rỡ cũng điều khiển năm ma thần bao vây chiếc vòng lại, mở ra đại trận Ngũ Hành.
Khống chế trước rồi đánh sau đã là thói quen đánh BOSS của đám người Một Đám Ô Hợp.
Chiêu khống chế của ba người vừa đánh ra, hơn trăm con yêu ma còn không tránh thoát được, cộng thêm pháp thuật của những người khác theo kịp là có thể gây ra sát thương một cách hoàn mỹ nhất.
Thấy Thường Hạo bị khống chế một cách đơn giản như vậy, Bôi Mạc Đình không nhịn được mà nói với vẻ đắc ý: “Ha ha ha, ta còn tưởng rằng con BOSS này trâu bò lắm, xem ra cũng không khác gì mấy con quái nhỏ kia.”
“Má nó, mấy tên này mạnh đến vậy hả? Vậy mà có thể ngay lập tức khống chế được BOSS!” Đám người Ngày Mai Không Đi Làm cũng hai mặt nhìn nhau, trong lòng hoảng sợ cực kỳ.
Cao thủ quả nhiên là cao thủ, BOSS Nguyên Anh tầng năm thế nhưng cũng bị dồn khống chế.
Nhưng mà đúng lúc này, dấu hiệu bị choáng ở trên đầu Thường Hạo biến mất, nó hơi cử động thân thể.
“Bạch bạch bạch bạch!”
Dây leo quấn quanh người Thường Hạo đều bị đứt đoạn.
“Phốc!” Phi Vân Đạp Tuyết bị pháp thuật phản phệ, lập tức phun ra một ngụm máu.
Thường Hạo lại đi về phía trước một chút.
“Rầm!”
“Họa Địa Vị Lao” của Điều Tử cũng bị Thường Hạo tránh thoát mà không có một chút trở ngại nào.
“Cha tiên sư nhà nó! !!”
Thấy Thường Hạo liên tục đột phá hai lớp khống chế, nhóm Một Đám Ô Hợp nhịn không được phát hoảng trong lòng.
Lực phán định vật lý dựa vào sức mạnh, còn phán định pháp thuật phải xem đạo hạnh.
Yêu vật tu hành khó khăn hơn loài người rất nhiều, Thường Hạo có thể tu thành Nguyên Anh chứng tỏ đạo hạnh của nó rất ghê gớm. Hơn nữa con BOSS này thân hình vạm vỡ, nhìn cái biết ngay sức lớn, pháp thuật tầm thường hiển nhiên không làm gì được.
Kỹ năng của Phi Vân Đạp Tuyết và Điều Tử không khống chế nổi Thường Hạo, thậm chí còn bị trượt.
“Thu!”
Cảnh Xuân Rực Rỡ thấy vậy nhanh chóng chỉ huy ma thần ngũ hành lập ngũ hành đại trận.
Ngũ hành đại trận thuộc loại hình trận pháp, không phải pháp thuật khống chế, tác dụng giống nhau đấy nhưng cơ chế hoạt động lại khác hoàn toàn, năm luồng ánh sáng tụ lại một chỗ, Thường Hạo lập tức bị ngũ hành đại trận trói vòng tại chỗ.
“Gào!”
Nó bất chợt gào lên, đầu trái đầu phải dùng sức hất mạnh.
“Ầm!”
Đầu lớn va chạm vào vòng sáng của ngũ hành đại trận, ánh sáng nhất thời ảm đạm đi.
“Đù má!”
Cảnh Xuân Rực Rỡ giật mình hoảng sợ.
Ngũ hành đại trận đúng là trận pháp cơ bản, nhưng vạn vật trên thế gian đều bắt nguồn từ ngũ hành nên cũng được tính là mẫu trận của tất cả trận pháp, chỉ cần sử dụng hợp lý, uy lực hoàn toàn không thua kém trận pháp cao cấp phức tạp bao nhiêu.
Lúc trước ở Tê Vân Sơn, chỉ bằng trận pháp này Cảnh Xuân Rực Rỡ không những chặn được cả bầy yêu mà còn cứng chọi cứng với thế công của Lý Nguyên Hóa và Vạn Cổ Hồ Vương.
Thường Hạo cùng lắm là yêu quái cấp Vương Nguyên Anh kỳ, thế mà suýt chút nữa phá vỡ cả trận pháp… điều này đủ để thấy thực lực của nó mạnh đến đâu, là một tồn tại vượt quá mức bình thường.
“Mọi người mau tấn công, trận pháp của ta chỉ khống chế được gã hai giây nữa thôi!”
Cảnh Xuân Rực Rỡ thúc đẩy pháp lực đến cực hạn, ngũ hành đại trận lại sáng lên lần nữa.
Đạo Khả Đạo vỗ tay vào hồ lô hét lớn: “Tiên pháp, Tam Muội Chân Hỏa!”
Một ngọn lửa yếu ớt bay ra.
Thủy Long Ngâm.
Hỏa Long PHÁ…!
Nhóm Một Đám Ô Hợp nhanh chóng phóng pháp thuật, mồi thêm “củi lửa” cho Tam Muội Chân Hỏa của Đạo Khả Đạo.
Dưới sự dung hợp của Tam Muội Chân Hỏa, bốn hệ băng hỏa kiếm và độc ngưng tụ thành lửa Tam Muội cực lớn lại bỏng rát, cứ thế đập thẳng vào mặt Thường Hạo.
Chiêu tổ hợp pháp thuật này là pháp thuật có lực sát thương mạnh nhất được nhóm Một Đám Ô Hợp khai phá ra sau rất nhiều lần phối hợp, lấy Tam Muội Chân Hỏa làm khởi điểm, dung hợp tất cả pháp thuật cá nhân mạnh nhất của mỗi thành viên trong Một Đám Ô Hợp lại, cũng kèm theo đặc tính của các hệ như phá giáp của hệ kiếm, giảm tốc của hệ băng, bùng nổ của hệ hỏa, sát thương liên tục của hệ độc, tất cả tập trung lại, bằng một chiêu có thể đánh ra sát thương bạo kích cực lớn.
Lúc nãy nhóm Vương Viễn phóng hỏa đốt núi cũng dùng chiêu này để phục kích đám quái vật yêu tộc bị dụ ra, không một con quái nào có thể sống sót dưới Tam Muội Chân Hỏa này.
Nhưng Thường Hạo đối mặt với tổ hợp pháp thuật của cả đám lại chẳng sợ hãi chút nào, chỉ thấy cái miệng của quả đầu vàng ở giữa đột nhiên há to, bên trong xuất hiện một vòng xoáy.
Lúc Tam Muội Chân Hỏa tiếp cận Thường Hạo, vòng xoáy đột nhiên chuyển động, Tam Muội Chân Hỏa to lớn trực tiếp bị nó kéo tọt xuống cổ họng, nuốt trọn vào bụng.
“Ơ… Ơ…”
Thấy Tam Muội Chân Hỏa bị Thường Hạo nuốt mất, nhóm Một Đám Ô Hợp sợ hãi đến trợn tròn mắt.
Tình huống này là sao? Kia là Tam Muội Chân Hỏa thứ gì cũng đốt được đó, sao lại bị yêu nghiệt kia nuốt mất tiêu rồi?
Chuyện này… Chuyện này thực sự quá khủng khiếp!
“Ợ!”
Nuốt Tam Muội Chân Hỏa vào bụng xong, Thường Hạo ợ một tiếng thật to, lỗ mũi phì ra hai làn khói, vẻ mặt trông khá thỏa mãn.
Kế tiếp, hai cái miệng của hai quả đầu trái phải Thường Hạo cũng há rộng ra, ba luồng ánh sáng xanh lam, đỏ và xanh lá lao về hướng nhóm Một Đám Ô Hợp.