Màu lam là khí lạnh.
Đỏ dĩ nhiên là cột lửa!
Xanh lá là khói độc.
Đồng thời từ trong sáu lỗ mũi Thường Hạo phóng ra bốn cây phi kiếm, phi kiếm nhoáng lên giữa không trung, hóa thành trăm đạo kiếm ảnh.
Công kích của cả nhóm Một Đám Ô Hợp bị Thường Hạo dùng một cách thức khác trả về bằng hết.
“Rào!”
Ngũ hành đại trận bị tấn công dồn dập, vòng sáng nứt nẻ rồi vụn vỡ. Pháp thuật, khói độc và kiếm ảnh thuận thế từ trên trời đổ đập xuống.
“Né mau!”
Cảnh Xuân Rực Rỡ thân kinh bách chiến, ý thức nguy hiểm cực mạnh, thấy Thường Hạo vừa há miệng lão đã biết ngay không phải chuyện tốt lành gì, vội sử dụng thuật độn quang kéo giãn khoảng cách với nó.
Nhưng những người khác chưa ý thức được vấn đề này.
Lúc mọi người còn đang buồn bực Cảnh Xuân Rực Rỡ chạy làm gì, đòn phản kích của Thường Hạo đã giáng xuống.
Mỗi cá nhân trong Một Đám Ô Hợp đều có sở trường riêng, nhưng phản ứng nhanh nhạy và chạy trốn thành công lại chỉ có mấy người.
Điều Tử cầm bút lông vẽ một vòng tròn giữa không trung rồi chui vào, chớp mắt hắn đã dịch chuyển ra ngoài phạm vi pháp thuật.
Bôi Mạc Đình và Mario là cao thủ, phản ứng nhanh, tốc độ cũng mau, hai luồng sáng một đỏ một trắng độn quang rời đi trong nháy mắt.
Đạo Khả Đạo có tiên pháp, thả Tam Muội Chân Hỏa ra bảo vệ toàn thân rồi nhàn nhã bỏ đi.
Trường Tình Tử triệu hồi một con rết ra làm thế thân, mình thì nhân cơ hội bỏ chạy.
Còn đám Phi Vân Đạp Tuyết và Tố Niên Cẩn Thời thì cong đít chạy trối chết.
Mắt thấy đám Phi Vân Đạp Tuyết sắp bị pháp thuật của Thường Hạo bao phủ, Vương Viễn vội vòng về, một tay tóm lấy Phi Vân Đạp Tuyết và Đinh Lão Tiên, sử dụng Thích Già Trịch Tượng Công ném cả hai về phía xa.
Tay còn lại của hắn ôm Tố Niên Cẩn Thời vào ngực, bóng người nhoáng lên xuất hiện bên ngoài phạm vi pháp thuật, lúc đáp xuống đất lại duỗi tay phải ra kéo lấy Độc Cô Tiểu Linh đang chạy sau chót.
Lúc này, đồng đội vẫn nằm trong phạm vi pháp thuật chỉ còn mỗi Tống Dương.
Với bản lĩnh của Tống Dương thì thoát thân là chuyện đơn giản nhưng khổ nỗi cô nàng này nghèo, vì [Lăng Hư Ngự Phong] có thể ngự không phi hành nên đến cả phi kiếm Tống Dương cũng không có… mà dành dụm tiền đi mua thời trang hết rồi.
Pháp bảo phi hành là thứ gia tăng thuộc tính cơ bản, cho dù ngươi biết bay cũng phải trang bị một thanh phi kiếm vào cột phi kiếm chứ!
Bởi vì thuộc tính cộng thêm có hạn, tốc độ phi hành của cô nàng không khác gì rùa bò… có lòng nhưng không đủ sức, muốn chạy cũng chẳng thoát nổi.
“Lão Ngưu, ngươi bị mù à? Sao không lại cứu em gái ta?”
Phi Vân Đạp Tuyết thấy còn mình Tống Dương rớt lại thì lớn tiếng hét lên.
Vương Viễn không chút hoang mang đáp lại: “Ngươi gấp cái gì? Nhỏ không dễ chết vậy đâu!”
Hắn còn chưa dứt lời, mấy trăm đạo kiếm ảnh đã từ trên trời giáng xuống.
Tống Dương không hề hoảng loạn, đôi chân nhanh chóng chuyển động, hết nghiêng trái lại ngả phải, thân hình uyển chuyển luồn lách qua làn mưa kiếm dày đặc, kiếm ảnh giăng đầy trời hoàn toàn không chạm nổi vào người cô nàng.
“Ặc…”
Mặc dù nhóm Một Đám Ô Hợp biết thân thủ của Tống Dương rất mạnh nhưng khi nhìn đến động tác linh hoạt lại nhanh nhẹn của cô nàng bọn họ vẫn thán phục không thôi. Phi Vân Đạp Tuyết cũng nuốt lời mới định nói vào trong.
Một Đám Ô Hợp nhìn nhiều thành quen nhưng những người khác nào đã gặp qua tình cảnh này.
Tố Niên Cẩn Thời trợn tròn mắt, hoàn toàn không biết nên nói gì cho phải.
Cảnh Xuân Rực Rỡ thì giật mình bảo: “Thân pháp tuyệt lắm, có phải tên là Thất Tinh Bắc Đầu gì đó không…”
“?”
Vương Viễn nghe vậy không khỏi nghi hoặc.
Thất Đạp Tinh Cương là tuyệt học gia truyền bí mật, đừng nói là người bình thường, đến người tập võ cũng ít khi bắt gặp.
Cảnh Xuân Rực Rỡ mặc dù nói sai tên thân pháp nhưng nhắc được Thất Tinh Bắc Đẩu gì đó chứng tỏ lão biết bộ thân pháp này, khiến hắn dằn lòng không được phải suy nghĩ nhiều hơn.
Về phần nhóm Ngày Mai Không Đi Làm đang đứng rình mò phía sau, hiện tại bọn chúng đã hoàn toàn ngây dại, vẻ mặt cơ hồ giống hệt Tố Niên Cẩn Thời.
Nếu dùng kỹ năng thân pháp né tránh pháp thuật thì mọi người không đến nỗi ngạc nhiên, nhưng Tống Dương lại dựa hoàn toàn vào chuyển động bước chân để tránh thoát bao nhiêu đạo kiếm ảnh, quả thực… đã đột phá nhận thức bình thường của cả đám.
Sau khi Tống Dương thành công thoát khỏi nguy hiểm bèn đi tới trước mặt Vương Viễn, đạp cho hắn một phát.
“Ngươi bị điên à?”
Vương Viễn giận dữ hỏi: “Đánh ta làm gì?”
Tống Dương tức thở hổn hển: “Sao ngươi không cứu ta?”
“Ngươi còn cần ta phải cứu hả?” Vương Viễn hỏi vặn lại.
Bởi vì biết Tống Dương không cần cứu nên hắn mới mặc kệ, nếu không kiểu gì cũng sẽ cứu cô nàng trước tiên.
“Vấn đề ở đây không phải là có cần cứu hay không?” Tống Dương càng tức giận hơn.
“? ??”
Đầu óc Vương Viễn gần như trì trệ: “Vậy rốt cuộc là cứu hay không cứu?”
“Ngươi đi chết đi!” Tống Dương quay đầu đi không thèm để ý đến Vương Viễn nữa.
“? ??”
Vương Viễn càng mờ mịt hơn: “Con nhỏ bệnh thần kinh này!”
“Ngu xuẩn! Đúng là quá ngu xuẩn!” Đám Mario với Bôi Mạc Đình lắc đầu ngao ngán.
Phi Vân Đạp Tuyết và Đinh Lão Tiên cũng phải thở dài thườn thượt: “Thiểu năng trí tuệ! Quá khùng!”
Vương Viễn còn phụ họa theo: “Đúng đấy! Ta cũng cho là vậy!”
“…”
Tất cả mọi người đều câm nín không thôi, xem ra hòa thượng này không ý thức được cả đám đang lên án hắn.
Trời mới biết đầu óc hắn làm bằng gì, ngày thường thông minh lắm trò… âm hiểm lại xảo trá như thế… sao mới nãy… xem ra ai trên đời cũng có nhược điểm cả.
“Gào! !!”
Thấy pháp thuật của mình đánh vào khoảng không, Thường Hạo gào lên một tiếng rồi đuổi theo.
Cảnh Xuân Rực Rỡ nói: “Hay lần này phân tán công kích đi? Dẫu sao hàng kia chỉ có ba cái đầu!”
Uy lực của chiêu tổ hợp pháp thuật vừa rồi mặc dù mạnh mẽ nhưng dung hợp làm một thì cũng coi thành một chiêu pháp thuật. Mà đặc tính pháp thuật của Thường Hạo là thôn tính, tổ hợp pháp thuật dĩ nhiên không giải quyết được gã.
Nhưng chung quy Thường Hạo chỉ có ba đầu, nhóm Một Đám Ô Hợp lại tận mười mấy người.
Phân tán công kích sát thương gây ra không cao nhưng ít nhất không bị thôn tính toàn bộ.
Cảnh Xuân Rực Rỡ vừa ra lệnh, mọi người lập tức thi triển độn quang tản ra khắp nơi, vây Thường Hạo vào giữa, sau đó phát động công kích.