Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1629: Chương 1628: Tay không xé nát yêu thú

Lửa nóng, phi kiếm, hàn băng, độc chưởng, dây độc và đủ loại pháp thuật khác từ bốn phương tám hướng ầm ầm lao về phía Thường Hạo.

Ba đầu của Thường Hạo chuyển động, há miệng tạo thành vòng xoáy.

Đúng như cả đám dự đoán, ba đầu chỉ có thể thôn tính tối đa ba pháp thuật, không ngăn được những công kích khác.

Nhưng ngay sau đó thực tế lại vả thẳng vào mặt bọn họ.

“Keng keng keng keng!”

Công kích mới chạm đến người Thường Hạo đã bị vảy đen lóe sáng hất văng toàn bộ.

“Đúng là không biết xấu hổ!”

Mọi người tức đến buột miệng mắng chửi.

Con BOSS kia quá vô liêm sỉ, miễn dịch khống chế thì thôi đi, còn biết thôn tính pháp thuật, phản công kích và phòng ngự rõ trâu. Thế còn chơi cái đếch gì nữa?

BOSS yêu thú mới cấp Vương Nguyên Anh kỳ thôi mà đã biến thái như vậy, thực lực của những đại yêu khác lớn đến đâu có thể tưởng tượng được.

“Gào! !!”

Ba đầu của Thường Hạo đồng loạt rống lớn, há miệng tính phóng pháp thuật.

Mọi người lật đật bỏ chạy.

“Rầm!”

Nhưng cả đám chạy chưa được bao xa, đột nhiên một tiếng vang lớn truyền đến.

Theo tiếng động nhìn lại, chỉ thấy trên ba chiếc đầu của Thường Hạo xuất hiện một biểu tượng giống nhang muỗi.

Chẳng biết Vương Viễn đã di chuyển ra sau lưng Thường Hạo từ lúc nào, nện một gậy vào gáy hắn.

“Bảy tấc! !! Đánh rắn phải đánh dập đầu!”

Cảnh Xuân Rực Rỡ hớn hở nói: “Nơi đó chính là điểm yếu của Thường Hạo! Mọi người nhanh chóng tận dụng thời cơ tấn công đi!”

“Ờ ờ ờ!”

Cả đám vội vàng phát động công kích lần nữa.

Dính trạng thái choáng, bất kể là người chơi hay quái vật đều mất đi pháp lực hộ thể, tương đương với tư thái không phòng bị, phải hứng chịu toàn bộ sát thương.

Công kích lần này của nhóm Một Đám Ô Hợp rốt cuộc có hiệu quả.

Một đợt sát thương điên cuồng đổ ập xuống, thanh máu trên đầu Thường Hạo tụt hẳn một đoạn.

“Tên Ngưu Đại Xuân đó hình như không biết pháp thuật.”

Ngày Mai Không Đi Làm đột nhiên chú ý tới Vương Viễn.

Từ lúc mới bắt đầu đến giờ, Vương Viễn vẫn luôn xách gậy bay tới bay lui, không hề sử dụng bất cứ pháp thuật nào.

“Ừ …”

Được Ngày Mai Không Đi Làm nhắc nhở, những người khác nhanh chóng phản ứng lại, rối rít nói: “Yêu tăng Ngưu Đại Xuân từng rung chuyển đất trời một thời nay lại lưu lạc đến tình cảnh này, ngay cả một pháp thuật cũng không biết.”

“Ha ha, báo ứng mà! Ai bảo hắn làm nhiều chuyện xấu như vậy!”

Mọi người bắt đầu cười trên sự đau khổ của người khác.

Sau khi phi thăng Tiên Linh Giới, pháp thuật chính là phương thức công kích chính, cho dù là kiếm tu cũng phải học pháp thuật hệ kiếm, người chơi không có pháp thuật chẳng khác nào võ giả phàm trần.

Ở một nơi ai ai cũng ngự kiếm đi ngàn dặm mà mình lại xông lên đánh giáp lá cà, há chẳng phải sẽ bị người ta đánh cho không ngóc đầu lên được?

Dù là nhân vật hung ác ghê gớm như Ngưu Đại Xuân, không có pháp thuật thì chẳng khác nào một con cọp không nanh không vuốt.

“Gào!”

Trong lúc đám Ngày Mai Không Đi Làm hớn ha hớn hở, BOSS Thường Hạo đã thoát khỏi trạng thái choáng.

Trí thông minh của yêu thú cấp Vương không tệ, biết rõ kẻ nào mới là uy hiếp lớn nhất của mình

Thường Hạo hét lớn, vung hai đầu sang tính cắn Vương Viễn.

“Ha ha!”

Vương Viễn bật cười sang sảng, ngay lúc Thường Hạo định cắn xuống, hắn tiến về trước một bước hạ thấp thân mình, tránh thoát khỏi khuôn miệng rộng bên trái, đạp lên cằm đầu phải, tay trái huých vào quai hàm Thường Hạo rồi thình lình dứng dậy thật mạnh.

“Ken két!”

Miệng Thường Hạo bị Vương Viễn kéo căng ra. Thiết bổng bên tay phải đón gió hóa thành vũ khí dài hơn hai trượng, cứ thế đập mạnh vào hàm răng của Thường Hạo.

“Aaa! !!”

Thường Hạo ăn đau, vội vàng rụt đầu về, Vương Viễn thuận thế nện vào gáy nó một phát, hai chân dùng sức mà đạp.

“Ầm!”

Vương Viễn vốn có sức lực kinh người, lần này còn đạp trúng điểm yếu hại của Thường Hạo khiến nó chao đảo như muốn đổ.

Vương Viễn cười đầy bỉ ổi, Đấu Chiến trong tay dài ra ba thước, cắm nghiêng xuống ngay khe hở giữa hai chiếc vảy trên mình Thường Hạo, đồng thời hét lên một tiếng: “Đứng lên!”

“Phựt!”

Một chiếc vảy bị Vương Viễn cậy lên.

Hắn vươn tay ra nắm chặt vẩy kéo giật về sau.

“Phụt!”

Máu tươi theo miệng vết thương phun lên hơn một thước.

“Gào! !! !!”

Thường Hạo gào lên thảm thiết.

“Tấn công! !!”

Cùng lúc đó, Cảnh Xuân Rực Rỡ lại hạ lệnh tấn công.

Hiện tại dù Thường Hạo không dính trạng thái choáng nhưng do đau đớn nên không rảnh để ý đến những người khác, công kích của nhóm Một Đám Ô Hợp thuận lợi cào thêm một đoạn máu của gã.

Thường Hạo điên cuồng lắc lư muốn hất văng Vương Viễn, hắn lại đâm tay sâu vào miệng vết thương của gã, nắm lấy máu thịt đầm đìa, tay phải không hề dừng lại mà tiếp tục giựt thêm mấy chiếc vẩy nữa.

Vảy rắn nhuốm máu tươi cứ thế bị giật ra hết chiếc này đến chiếc khác.

Mỗi lần mất một chiếc vẩy Thường Hạo lại gào lên một tiếng đau đớn, còn nhóm Một Đám Ô Hợp thì nhân cơ hội gây sát thương.

Thường Hạo kêu gào thảm thiết, lăn lộn không ngừng trên đất, thanh máu trên đầu tụt xuống với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

“…”

Đám Ngày Mai Không Đi Làm núp ở đằng xa mới rồi còn khinh bỉ ghê lắm, thế mà khi chứng kiến vẻ mặt đau khổ của Thường Hạo, biểu cảm của bọn họ lại trở nên vô cùng phức tạp.

Mấy tên này vốn tưởng rằng Vương Viễn không biết pháp thuật sẽ biến thành một kẻ bỏ đi, nhưng hòa thượng kia lại dùng thực tế chứng minh cho bọn họ biết, Ngưu gia của ngươi vẫn là Ngưu gia…

Pháp thuật mạnh thật, hơn nữa hiệu ứng đặc biệt của pháp thuật rất có tính thưởng thức. Nhưng hình ảnh Vương Viễn vươn tay xé nát yêu thú vô cùng máu tanh và ác độc kia còn khiến lòng người khiếp sợ hơn pháp thuật mạnh mẽ nhiều.

Đám Ngày Mai Không Đi Làm đột nhiên cảm thấy, chẳng bằng Vương Viễn cứ biết pháp thuật đi, ít nhất đối thủ của hắn còn được chết thoải mái hơn chút.

Tiếng kêu thảm thiết của Thường Hạo vang vọng khắp núi Mãng Thương, phần gáy bị Vương Viễn cấu không ra hình dạng, vảy bị giựt bằng sạch, máu thịt mơ hồ lẫn lộn khiến ai thấy cũng phải giật mình.

Dưới sự công kích không ngừng của nhóm Một Đám Ô Hợp, thanh máu trên đầu Thường Hạo tụt xuống còn một phần ba, bắt đầu báo động đỏ.

“Đám tu sĩ loài người đáng giận, ta nhất quyết không tha thứ!”

Thường Hạo quát to một tiếng, trên người lóe lên ánh sáng màu tím.

“Nó sắp biến thân rồi!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!