Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1630: Chương 1629: Đồ không thể ăn bậy

Vương Viễn trông thấy điểm khác thường của Thường Hạo thì vội lộn mèo về sau, đạp không kéo giãn khoảng cách với gã.

Bấy giờ thân thể Thường Hạo nằm dài trên đất, ba đầu hợp lại thành một chiếc đầu màu tím.

Chiếc đầu kia không những mọc râu, trên đỉnh còn nhô lên hai điểm nho nhỏ, nếu không phải không có sừng thì trông chẳng khác rồng là mấy.

“Khàaa…!”

Sau khi biến thân, Thường Hạo kiêu căng ngất trời, thân thể phình to ra, há miệng một cái là một vòng xoáy khổng lồ xuất hiện.

Vòng xoáy chuyển động!

Đá tảng, cây cối, … tất cả mọi thứ xung quanh Thường Hạo đều bị sức hút lớn kéo về, cuốn vào trong lòng xoáy. Phi kiếm dưới chân nhóm Một Đám Ô Hợp đang đứng cách xa vài chục trượng cũng mất khống chế, dưới tác động liên tục từ vòng xoáy, không tự chủ được bay vào miệng Thường Hạo.

Xem ra gã bị đánh đến nổi khùng rồi, biến về hình dáng cũ là bắt đầu muốn ăn thịt người.

Nghe nói tộc rắn ăn tươi nuốt sống cả đồng loại, tu vi của Thường Hạo cao như vậy, ăn mấy mạng người đơn giản như nhấm nháp mấy củ lạc.

Dưới lực hút lớn, không ai khống chế nổi thân thể mình, pháp thuật cũng không dùng được.

Mọi người càng lúc càng bị hút đến gần cái miệng mở rộng của Thường Hạo.

Ngay khi cả đám sắp bị nuốt chửng đến nơi, Vương Viễn chợt vòng ra sau lưng BOSS, đạp một phát vào miệng gã.

“Bốp!”

Thường Hạo buộc phải khép miệng lại.

Lực hút biến mất, nhóm Một Đám Ô Hợp may mắn sống sót giữa đường tơ kẽ tóc.

Mà cùng lúc đó, Thường Hạo quay ngoắt đầu lại, há to miệng muốn nuốt trọn kẻ phá rối Vương Viễn.

“Đậu má! Mau cứu lão Ngưu!” Đám người Một Đám Ô Hợp thấy Vương Viễn bị Thường Hạo nuốt chửng một cái, đều không nhịn được mà kêu lên sợ hãi.

Sở dĩ mọi người có thể áp thế Thường Hạo, hoàn toàn là vì Vương Viễn ở phía sau Thường Hạo đánh vị trí khống chế mạnh, bằng không, rõ ràng ngay cả phòng thủ của Thường Hạo mọi người cũng không phá được.

Lúc này, Vương Viễn lại bị Thường Hạo nuốt chửng một phát, mọi người lập tức đều mất bình tĩnh.

Đám người không nói hai lời, nhao nhao xông lên, muốn cứu Vương Viễn ra khỏi miệng Thường Hạo.

Nhưng sau khi Thường Hạo biến thân, cho dù là hình thể hay là phán định phòng ngự đều mạnh hơn trước kia rất nhiều, bất kể mọi người có tấn công thế nào, Thường Hạo vẫn chẳng thèm để ý, mặc cho kỹ năng pháp thuật của mọi người liên tiếp ném lên người nó không ngừng, thì nó cũng vẫn như không có chuyện gì.

“Ăn rồi… vậy mà Ngưu Đại Xuân lại bị một con rắn ăn mất!” Một nhóm người Ngày Mai Không Đi Làm đứng ở chỗ xa, vẻ mặt cực kỳ phức tạp.

Tọa độ đã bán đi rồi, mà Vương Viễn lại bị quái vật ăn mất… con mẹ nó, nên ăn nói với khách hàng thế nào đây?

Lẽ nào nói Ngưu Đại Xuân xanh cỏ rồi? Muốn chết chắc?

Lúc này, người không muốn để Vương Viễn biến mất nhất, chính là một nhóm người Ngày Mai Không Đi Làm.

“Có nên đi giúp không nhỉ?”

Mọi người thấy một nhóm người Một Đám Ô Hợp không thể cứu được Vương Viễn, mới nhao nhao xắn tay áo định đi lên giúp bọn họ một tay.

“Ế?”

Nhưng ngay đúng lúc này, Ngày Mai Không Đi Làm vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Thường Hạo lại đột nhiên sững sờ.

“Sao thế?”

Mấy người thấy vẻ mặt này của Ngày Mai Không Đi Làm, mới vội vàng nhìn theo ánh mắt của hắn ta. Lúc này chỉ thấy thân hình Thường Hạo đột nhiên chấn động, trên mặt lộ ra vẻ đau đớn, như thể ăn phải ruồi bọ.

“?” Một đám người Một Đám Ô Hợp thấy Thường Hạo đột nhiên xuất hiện vẻ dị thường, cũng có hơi ngạc nhiên.

“Grào!”

Khi mọi người còn đang kinh ngạc, Thường Hạo rống to một tiếng đầy đau đớn, thân hình cong lại, lăn lộn trên mặt đất.

“Rầm rầm rầm!”

Cơ thể to lớn của Thường Hạo đập bụi trên mặt đất bay tứ tung.

Lúc này, chỉ nghe thấy giọng nói của Vương Viễn phát ra từ trong bụng Thường Hạo.

“Dám ăn ta này, đợi ta chọc bể phổi ngươi trước, sau đó là dạ dày ngươi, rồi thắt nơ bướm ruột của ngươi lại!”

“Grào! Grào!”

Cùng với giọng nói của Vương Viễn, tiếng kêu thê thảm của Thường Hạo vang vọng khắp chân trời, nó không ngừng vẹo vẹo quay cuồng trên mặt đất, chết đi sống lại…

Bộ dáng đau đớn dữ tợn đó, khiến người nghe không khỏi cảm thấy sợ hãi, khiến da đầu người thấy không khỏi tê rần.

Thực ra vừa rồi một chiêu đó của Thường Hạo gọi là [Thôn Thiên Phệ Địa], là đại thần thông có thể cắn nuốt mọi thứ. Nếu người chơi bình thường bị nó nuốt chửng, cơ thể xác thịt sẽ lập tức tan chảy ngay, sau đó chết không có đất chôn, mà Vương Viễn có [Cửu Chuyển Huyền Công] trên người, một thân Kim Cương Bất Hoại Chi Khu, hiển nhiên không có gì phải sợ rồi.

Thường Hạo một phát nuốt chửng hắn, không những không thể ăn sạch hắn, ngược lại còn bị hắn nhân lúc sơ hở.

Ở bên ngoài, Thường Hạo có vảy rắn cứng cáp và pháp thuật hộ thân, cho dù Vương Viễn có bản lĩnh bóc vảy rút gân, trong lúc nhất thời dưới sự phối hợp lẫn nhau của một đám người lợi hại như Một Đám Ô Hợp, vẫn khó có thể đánh chết được Thường Hạo.

Nhưng trong bụng của Thường Hạo, lại không có một chút lực phòng thủ nào, hơn nữa, mỗi một cơ quan nội tạng của nó đều là chỗ yếu hại, quan trọng hơn là thần thông của nó có lớn đến đâu, cũng không thể thi triển trong bụng mình được.

Cho nên lúc này Vương Viễn hoàn toàn không cần lo lắng Thường Hạo sẽ tấn công mình, mà chỉ một mực ra sức thượng cẳng chân hạ cẳng tay là được.

“Phụt!”

Đầu tiên hắn dùng Đấu Chiến chọc vào dạ dày của Thường Hạo, cho nó một lỗ thủng dạ dày nhân tạo, sau đó phóng lên trên, đá một cước vào phổi của nó.

“Bốp!” một tiếng, phổi của Thường Hạo bị một cước của hắn đá thủng.

Hai tay của hắn lại túm ngay lỗ thủng rồi kéo xuống.

“Roẹt…” Phổi của Thường Hạo bị hắn xé mạnh thành hai nửa.

“Grào!”

Vừa rồi quyền cước đám đá của hắn đã khiến Thường Hạo đau muốn chết, lúc này nội tạng của nó bị bạo kích, hiển nhiên nghĩ cũng biết cơn đau đó thế nào, Thường Hạo sống không bằng chết, tiếng kêu gào càng ngày càng thảm thiết, máu tươi phun ra từ mũi và miệng.

Một nhóm người Một Đám Ô Hợp chơi với Vương Viễn lâu như vậy rồi, cũng xem như đã thấy quen cảnh tượng máu me, mà lúc này nhìn thấy bộ dáng đó của Thường Hạo, vẫn có hơi không đành lòng như cũ.

Nếu như không phải Thường Hạo là BOSS đơn lẻ, không thể đâm cho nó một đao chết ngay, thì mọi người chắc chắn sẽ đi lên cho nó được chết sảng khoái.

“Cái… cái… cái này…” Một nhóm người Ngày Mai Không Đi Làm lại càng kinh ngạc rớt cằm xuống đất.

Vốn cho rằng Vương Viễn bị Thường Hạo nuốt chửng đã chết không thể chết hơn được nữa, nhưng ai biết vậy mà hắn lại khó xơi như vậy, sau khi bị nuốt vẫn còn có thể tác oai tác quái trong bụng Thường Hạo.

Dưới một trận gây sức ép này, Thường Hạo bị Vương Viễn chơi đến hấp hối, có thở ra chứ không hít vào nổi, nó nằm rạp trên mặt đất trông như hư thoát, ngay cả sức giãy dụa cũng không có. Thanh máu trên đầu lại chỉ còn lại một tầng da máu sau một phen chà đạp của Vương Viễn.

“Nhìn thấy chưa!” Phi Vân Đạp Tuyết chỉ vào Thường Hạo và giảng đạo với mọi người: “Lời có thể nói lung tung, nhưng đồ hoàn toàn không thể ăn bậy được.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!