Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1632: Chương 1631: Tuyệt Hoạt Ca (1)

(1) Hội anh em độc nhất vô nhị.

Tu vi của Cảnh Xuân Rực Rỡ vốn không dựa vào khả năng thân pháp, đối mặt với đòn đánh úp của người chơi Thiên Cơ Các, phản ứng của lão có nhanh đến đâu cũng là có lòng mà không có sức.

Mắt thấy Cảnh Xuân Rực Rỡ sắp bị một kiếm đâm chết, đột nhiên trước mặt đệ tử Thiên Cơ Các tối sầm, một hòa thượng cao lớn và cường tráng xuất hiện, chặn trước mặt Cảnh Xuân Rực Rỡ.

“Ngưu Đại Xuân!”

Người chơi Thiên Cơ Các nhìn thấy Vương Viễn, trong lòng cũng kinh hãi, cơ thể dừng lại, trở tay đâm một kiếm vào sườn hắn.

Vương Viễn không tránh không né, đột nhiên tiến lên một bước, nghiêng người, thuận thế húc bả vai lên.

“Bốp!”

Không đợi phi kiếm của người chơi Thiên Cơ Các giáng xuống, Vương Viễn phát sau mà đến trước, đâm vào người đệ tử Thiên Cơ Các.

“Phụt!”

Đệ tử Thiên Cơ Các phun máu tươi, bay ngược ra sau chừng mấy trượng, đáp xuống đất lăn về sau một cái, rồi biến mất trước mặt mọi người.

“Ầm ầm ầm ầm!”

Lúc này, đòn tấn công của đám người Một Đám Ô Hợp cũng rơi lên điểm dừng chân của đệ tử Thiên Cơ Các, đập lên một làn bụi mù, nhưng đệ tử Thiên Cơ Các đã giẫm lên cơ quan thú, bay đến giữa không trung.

Hắn ta nhìn chằm chằm vào Vương Viễn trên mặt đất với vẻ mặt sợ hãi, mồ hôi chảy dọc theo sườn mặt.

Đám người Một Đám Ô Hợp cũng nhìn người chơi Thiên Cơ Các đó với vẻ ngạc nhiên như thế.

“Thằng cha này là ai thế? Thân pháp lợi hại quá!” Bôi Mạc Đình và Mario đưa mắt nhìn nhau.

Tốc độ của hai người này không chậm, Bôi Mạc Dình lại còn tu luyện Quỳ Hoa Luyện Âm Đại Pháp, thân pháp như ma quỷ, nhưng so với đệ tử Thiên Cơ Các trước mặt này, hình như vẫn kém hơn một chút.

“Không phải thân pháp, mà là tốc độ phản ứng, e rằng người này có trình độ cấp chuyên nghiệp đấy!” Cảnh Xuân Rực Rỡ cũng nghĩ lại mà phát sợ, suýt chút nữa thì đầu của mình bị người lấy đi rồi.

Nhân sĩ chuyên nghiệp Tống Dương thì lại nói: “Xuân thúc nói đúng đấy, đây không phải thân pháp! Nhưng cũng không chỉ là khả năng phản ứng thôi đâu, mà còn là tiết tấu nữa! Thân pháp của hắn không nhanh, nhưng tiết tấu vững vàng, mới trông có vẻ thân pháp cực nhanh.”

“Cái này…”

Nghe Tống Dương nói như vậy, mọi người nghĩ thấy quả thực là thế, trong lòng lại càng kinh ngạc hơn.

“Không hổ là Ngưu Đại Xuân trong lời đồn!”

Lúc này, đệ tử Thiên Cơ Các này ôm quyền với Vương Viễn: “Tại hạ là Nhất Mã Bình Xuyên! Đã nghe danh các hạ từ lâu, hôm nay mới gặp, quả nhiên là danh bất hư truyền.”

“Ngươi cũng không kém, bị ta húc một cái mà vẫn có thể sống ngon lành được!” Vương Viễn dựng ngón cái với Nhất Mã Bình Xuyên.

“Nhất Mã Bình Xuyên?”

Đinh Lão Tiên nhíu mày, hỏi: “Nhất Mã Bình Xuyên của Thiên Âm Minh sao?”

“Không ngờ còn có người biết ta đấy?” Nhất Mã Bình Xuyên mỉm cười, dường như có hơi đắc ý.

“Thiên Âm Minh?” Điều Tử nghe được ba chữ “Thiên Âm Minh”, thản nhiên bảo: “Nếu Mã minh chủ đã tới, những người khác cũng ở không xa đâu nhỉ.”

Nhất Mã Bình Xuyên cười đáp: “Các ngươi có thể nhìn xung quanh!”

Ánh mắt của đám người Một Đám Ô Hợp liếc mắt nhìn quanh, chỉ thấy một đám người chơi vây tới từ khắp bốn phương tám hướng.

Những người chơi này cũng không nhiều, chỉ chừng bảy, tám mươi người, nhưng người nào cũng mang vẻ mặt hung hãn, trang bị Tinh Lượng, phi kiếm dưới chân đều phát ra tia sáng chói mắt, rõ ràng đều là nhân vật lợi hại.

“Thiên Âm Minh? Đó là cái gì?” Tống Dương hỏi Vương Viễn với vẻ vô cùng khó hiểu.

“Một bang phái do Tuyệt Hoạt Cao thủ tạo thành!” Vương Viễn giải thích.

Thiên Âm Minh, vẫn luôn là sự tồn tại thần bí nhất lại lớn mạnh trong giới trò chơi trực tuyến.

Những người này người nào cũng có thực lực cực cao, coi nghề nghiệp là tín ngưỡng, chơi một loại hình nghề nghiệp suốt mười mấy năm như một ngày, ăn sạch nghề nghiệp của riêng mình. Cũng giống như sở hữu bản thể chuyên nghiệp đi chơi nghề nghiệp khác cũng chỉ là cao thủ bình thường, bọn họ chơi tới mức am hiểu nghề nghiệp đó, lại có sở trường riêng của mình, trong giới trò chơi trực tiếp gọi những người này là “Tuyệt Hoạt Ca.”

Suốt một khoảng thời gian rất dài, những Tuyệt Hoạt Ca này đã từng cùng một đoàn đội tên là Toàn Chân Giáo được xưng là hai tổ chức đại thần bí trong trò chơi.

Ngay cả cao thủ cấp chuyên nghiệp cũng chịu thiệt lớn dưới tay đám Tuyệt Hoạt Ca này…

Nhưng xưa nay đám người chơi này không hỏi chuyện giang hồ, một lòng nhắm vào sân thi thấu thể thao, là đám điên cuồng tràn đầy PVP, lúc này đột nhiên xuất hiện ở nơi này thực sự có hơi kỳ quái.

Cảnh Xuân Rực Rỡ ngửa đầu lên nói kháy: “Một đám khốn nạn nhà các ngươi dám đánh lén lão tử! Đã quên mất nỗi sợ bị Toàn Chân Giáo khống chế rồi sao?”

“?”

Nhất Mã Bình Xuyên liếc mắt nhìn Cảnh Xuân Rực Rỡ, cười lạnh, đáp: “Toàn Chân Giáo? Đó đã là chuyện của hai mươi năm trước rồi, một đám khốn nạn này còn có người sống sao? Thiên Âm Minh chúng ta truyền qua ba thế hệ vẫn chưa dứt hương khói, chung quy vẫn là người thắng, ha ha.”

“Ông nội đây vẫn chưa chết đâu! Ngươi khoa trương cái khỉ gì?” Nghe thấy lời này của Nhất Mã Bình Xuyên, Cảnh Xuân Rực Rỡ chẳng hiểu sao lại kích động.

“Nghe ý này của ngươi, ngươi chính là người của Toàn Chân Giáo?” Nhất Mã Bình Xuyên liếc mắt quan sát Cảnh Xuân Rực Rỡ, rồi nói: “Đã già đến thế rồi, nên nhanh chóng nghỉ hưu đi, bớt cho tuổi già khó giữ được.”

“Toàn Chân Giáo?”

Đám người Một Đám Ô Hợp nghe được lời này của Nhất Mã Bình Xuyên, không nhịn được mà quay đầu nhìn Cảnh Xuân Rực Rỡ. Chẳng trách người này trông lại quái gở, nói một đằng làm một nẻo, một lão già mấy chục tuổi mà vẫn còn mạnh mẽ như thế, hóa ra người này chính là lão nghiệt súc của Toàn Chân Giáo!

“Ha ha!”

Vương Viễn mỉm cười, ngẩng đầu nói: “Ta cũng đã từng nghe nói tới các Tuyệt Hoạt Ca của Thiên Âm Minh, các ngươi đánh sân thi đấu thể thao của các ngươi, chúng ta cày nhiệm vụ của chúng ta, trước kia chúng ta vốn không oán gần đây cũng không thù, tại sao lại đánh lén chúng ta.”

Nói đến đây, Vương Viễn nói trong kênh: “Đám người này không dễ chọc, Lão Tiên mở cửa truyền tống, lát nữa ta ngăn bọn họ, các ngươi có thể chạy thì chạy.”

Nếu chỉ là một đội người đấu với một đội người, Một Đám Ô Hợp cũng không phải là tay mơ, dưới sự phối hợp lẫn nhau lại có Vương Viễn ở đây, ngược lại cũng không sợ Thiên Âm Minh.

Nhưng bây giờ bảy, tám mươi người của Thiên Âm Minh đều tới, người nào cũng đều là cao thủ đỉnh chóp, là loại người chơi cấp chuyên nghiệp chân chính, Vương Viễn có mạnh đến đâu cũng chỉ có thể đảm bảo mình có thể toàn thân thoát ra, mà cục diện hiện tại, vẫn là rút lui khá ổn thỏa hơn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!