Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1633: Chương 1632: Ảo tưởng của đời người

“Là không thù không oán!”

Nhất Mã Bình Xuyên thấy là hắn hỏi, ngược lại thái độ cũng khiêm tốn hơn không ít, cười bảo: “Nhưng trên người hai người các ngươi treo phần thưởng, có người bán tọa độ của các ngươi, người khác không dám mua, nhưng Thiên Âm Minh chúng ta lại muốn biết cao thủ trong truyền thuyết như ngươi lơi hại thế nào, các ngươi là tự mình tặng đầu người, hay là để chúng ta ra tay đây?”

Nói xong, Nhất Mã Bình Xuyên liếc mắt nhìn xung quanh. Đấu đơn thì hắn ta chịu thua, nhưng Thiên Âm Minh cũng không chỉ có một người.

“Chậc chậc chậc!”

Ngày Mai Không Đi Làm ở phía xa cũng cảm thán không thôi khi thấy người tới lại là Thiên Âm Minh trong truyền thuyết, không ngờ vậy mà mình lại qua lại với nhân vật lợi hại như vậy.

“Mau chuồn thôi, bây giờ chạy vẫn còn kịp, bằng không người xui xẻo chắc chắn chính là chúng ta.”

Ngày Mai Không Đi Làm hô một tiếng, dẫn người nhanh chóng chuồn mất dạng.

Ngưu Đại Xuân là người thế nào thì người chơi trong trò chơi đều từng nghe nói tới, người này hung ác thành tính, thủ đoạn độc ác, xuất quỷ nhập thần, đi đến đâu gây họa đến đó.

Đừng thấy hắn đội phần thưởng hoạt động, nhưng người thật sự dám tới chọc hắn cũng không nhiều.

Đám người Ngày Mai Không Đi Làm bán tọa độ trên diễn đàn, cũng đều là người tới góp vui hỏi giá nhiều hơn, còn người chân chính dám mua thật sự không có đến mấy người.

Đặc biệt là các bang phái lớn đều có qua lại với Vương Viễn, lại càng hiểu hắn khó đối phó thế nào hơn người bình thường, cho nên mọi người hoàn toàn chẳng muốn để ý đến chuyện này.

Đi qua đi lại, tọa độ này bị Thiên Âm Minh mua mất.

Một bên là yêu tăng tiếng xấu đồn xa, một bên là Tuyệt Hoạt Ca mang trong mình tuyệt kỹ, hai bên đều là nhân vật lợi hại. Hai hổ tranh chấp, cho dù là ai chịu thiệt, thì kẻ khơi mào trận chiến đều không có kết cục tốt đẹp.

“Ha ha! Chỉ bằng đám các ngươi cũng muốn giữ chân ta lại hay sao?”

Vương Viễn ngẩng đầu lên nhìn hội Thiên Âm Minh một lượt, miệng khẽ mỉm cười.

Vương Viễn còn chưa ngông cuồng đến độ một mình đấu với gần trăm cao thủ hàng đầu, nhưng mạng hắn cứng, lại có tiên binh cấp hai Đấu Chiến trong tay, chân cưỡi ngự linh gấu Thái Cực cấp mười, chuyện sau này thế nào không dám cam đoan nhưng tốc độ phi hành của Vương Viễn ở giai đoạn hiện tại tuyệt đối không ai sánh bằng.

Chỉ bằng từng này người, muốn bắt Vương Viễn cũng khó.

Điều Vương Viễn lo lắng là làm sao để nhóm Một Đám Ô Hợp trốn đi, nhất là Cảnh Xuân Rực Rỡ đang thành mục tiêu hoạt động, kiểu gì cũng phải mở đường chạy cho lão trước nhất.

Nếu Cảnh Xuân Rực Rỡ không trốn thoát được, Vương Viễn cũng không ngại thịt lão, ít nhất không để nước phù sa chảy ra ruộng ngoài.

“Có giữ chân được hay không phải thử mới biết được!”

Nhất Mã Bình Xuyên vừa nói chuyện vừa nhấc tay hạ lệnh. Người chơi xung quanh lập tức vây lại đây, một trong số đó còn cầm cờ vung về phía nhóm Một Đám Ô Hợp.

[Hệ thống thông báo: Đội ngũ của bạn bị đội ngũ của người chơi Nhất Mã Bình Xuyên công kích, tiến vào trạng thái chiến đấu.]

“Má!”

Phi Vân Đạp Tuyết và Tố Niên Cẩn Thời đồng loạt mắng một tiếng.

Nhất Mã Bình Xuyên là một đạo sĩ giàu kinh nghiệm PK.

Trong thiết lập của hệ thống, Bùa Dịch Chuyển Cỡ Lớn chỉ dùng được khi thoát khỏi trạng thái chiến đấu, hơn nữa còn tốn thời gian đọc phép.

Thiên Âm Minh trực tiếp kéo nhóm Một Đám Ô Hợp vào trạng thái chiến đấu đồng nghĩa với việc vô hiệu hóa Bùa Dịch Chuyển Cỡ Lớn.

Sau khi lôi phe địch vào trạng thái chiến đấu, Nhất Mã Bình Xuyên lại hạ mệnh lệnh tiếp theo: “Giết sạch! Không chừa một mống!”

Mệnh lệnh vừa ra, một đám cao thủ Thiên Âm Minh nhanh chóng thu hẹp vòng vây, ép Một Đám Ô Hợp vào giữa, sau đó đồng loạt tấn công.

“Xử lý tên chỉ huy trước đã!” Cảnh Xuân Rực Rỡ chỉ vào Nhất Mã Bình Xuyên, lớn tiếng hét lên.

Vương Viễn tung người sử dụng [Thúc Địa Thành Thốn], nháy mắt dịch chuyển đến trước mặt Nhất Mã Bình Xuyên, vung tay nện một chưởng vào ngực hắn ta.

Nhất Mã Bình Xuyên thấy Vương Viễn thình lình xuất hiện trước mặt mình thì sợ hết hồn, sau đó thầm nghĩ: “Tên này quái thế, lúc nào rồi mà còn sử dụng quyền cước? Não có vấn đề à?”

Động tác của Vương Viễn quá nhanh khiến người khác trở tay không kịp, lúc Nhất Mã Bình Xuyên nghĩ muốn né thì nắm đấm đã áp sát, hắn ta theo bản năng chập hai tay lại, một tấm thuẫn đen thui chắn trước người.

“Ầm!”

Một tiếng va chạm thật lớn vang lên.

Bàn tay Vương Viễn hằn lên tấm thuẫn.

“Rào rào!”

Thuẫn đen bị nện vỡ vụn ra từng mảnh.

“Cha tiên sư nhà nó! !!”

Nhất Mã Bình Xuyên thấy chưởng lực của Vương Viễn hung hãn như vậy thì rợn cả tóc gáy.

Hắn ta đi theo lối ám sát, luyện khí chỉ là nghề tay trái thôi, nhưng Huyết Âm Thuẫn này cũng được đổ vào bao nhiêu tâm huyết, là pháp bảo hộ thân bảo mệnh của hắn ta.

Tấm thuẫn này được luyện chế từ tài liệu hiếm Huyền Âm Cương, chắc chắn vô cùng, đến cả chiêu cuối [Thiên Nhân Hợp Nhất] của kiếm tu Thục Sơn cùng tu vi cũng ngăn chặn hoàn toàn được nữa là, thế mà Vương Viễn tay không tấc sắt, nện một chưởng đã biến nó thành bụi phấn…

Đây rốt cuộc là sát thương khủng bố gì?

Người này không biết pháp thuật cũng không dùng kiếm thuật, chỉ bằng chiêu thức quyền cước phàm trần sao có thể tạo ra uy lực mạnh đến thế?

Không khoa học, thực sự không khoa học! Chẳng lẽ hệ thống có BUG?

Huyền Âm Thuẫn cũng không đến nỗi vô dụng, nháy mắt khi va chạm với công kích của Vương Viễn, thân hình Nhất Mã Bình Xuyên chợt lóe lên xuất hiện sau lưng hắn.

[Điên Đảo Càn Khôn] !

Đây là pháp thuật làm nên thương hiệu của hệ ám sát Thiên Cơ Các, sau khi khóa mục tiêu có thể dịch chuyển nháy mắt ra sau lưng, phát động công kích, sát thương tạo ra tăng thêm 200%, có khả năng giết người trong chớp mắt.

Song thời gian làm phép khá ngắn, cần phối hợp với thuật che giấu [Vạn Lại Vô Thanh] mới sử dụng thuận lợi được.

Nhất Mã Bình Xuyên tài cao lớn mật, biết rõ thực lực mạnh mẽ và công kích cao dọa người của Vương Viễn nhưng không lựa chọn bỏ chạy trước tiên và mà lại sử dụng [Điên Đảo Càn Khôn] để phản kích.

Một trong ba ảo tưởng lớn nhất đời người – ta có thể phản công!

Nhất Mã Bình Xuyên xuất hiện sau lưng Vương Viễn, vận chuyển pháp lực, phi kiếm trong tay lóe lên ánh sáng tím chói mắt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!